Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327105

Bình chọn: 7.5.00/10/710 lượt.

èn trù trừ nói tiếp: “Có việc này làm thần thiếp hết sức khó xử, tuy đã bàn bạc với Quý phi và Đức phi mấy lần rồi nhưng vẫn chẳng có cách giải quyết, xin Hoàng thượng đưa ra chủ ý giúp cho.”

Y khẽ “ồ” lên một tiếng, uể oải nói: “Lại có việc mà nàng không thể quyết định được ư? Hãy nói ra trẫm nghe xem nào.”

Tôi cau mày thở dài, than: “Quý phi và Đức phi vào cung đã lâu, biết nhiều hiểu rộng, vốn cũng không khó đưa ra quyết định, có điều việc này có liên quan đến thể diện của hoàng gia, thần thiếp không thể không xin Hoàng thượng đưa ra chủ ý. Vốn Hoàng thượng đang bệnh, thần thiếp kỳ thực không nên nói ra mấy lời này.”

Tôi làm bộ muốn nói mà lại thôi, Huyền Lăng tất nhiên đã nảy lòng nghi ngờ, bèn cau mày nói: “Nàng mau nói đi.”

“Tôn Tài nhân ở Cảnh Xương cung tư thông với thị vệ, hiện giờ đã bị Đức phi cấm túc trong cung của mình, chỉ còn đợi Hoàng thượng hạ chỉ xem nên xử trí như thế nào thôi.”

Lời của tôi không hề mềm mỏng, còn gọn ghẽ chẳng mang theo một tia tình cảm nào, tựa như đao búa bổ thẳng vào tai y.

Huyền Lăng biến hẳn sắc mặt, cất giọng khàn khàn vẻ không dám tin: “Nàng nói cái gì?”

Trong số các phi tần mới vào cung gần đây, Tôn Tài nhân thông minh, xinh đẹp, được Huyền Lăng ân sủng. Có điều mấy tháng nay Huyền Lăng đổ bệnh, tất nhiên chẳng thể sủng hạnh cô ta rồi.

Hoàng thượng vừa mới đổ bệnh, sủng phi đã vội vã chạy đi tư thông với người ta, như vậy rõ ràng là coi y như người sắp chết, chẳng thèm để vào trong mắt. Huyền Lăng thân là cửu ngũ chí tôn, có lý nào mà lại chẳng bừng bừng nổi giận.

Tôi cất giọng hờ hững: “Tôn Tài nhân tư thông với người ta, xin Hoàng thượng đưa ra ý chỉ xem nên xử trí thế nào.”

Huyền Lăng giận dữ điên cuồng, mặt mũi tái xanh. Y đột ngột vung tay hất tung bát canh mà tôi đang cầm, làm nước canh bắn ra đầy đất. Tôi chẳng có tâm tư để ý tới việc gì khác, vội vàng quỳ xuống, nói: “Hoàng thượng bớt giận.”

Y cố hết sức kìm nén cơn giận trong lòng, trầm giọng nói: “Chuyện không liên quan tới nàng.”

Tôi rơm rớm nước mắt, nói: “Đều tại thần thiếp không tốt, lẽ ra không nên nói việc này với Hoàng thượng mới phải.”

Y dùng sức vỗ mạnh xuống giường, nhưng vì người đang yếu quá nên tiếng vỗ không hề vang, giọng nói thì đầy vẻ tức giận: “Cái gì mà không nên nói với trẫm chứ, chuyện xảy ra từ bao giờ? Nàng mau nói rõ ràng mọi việc cho trẫm biết đi!”

Tôi cố hết sức xoa lưng cho Huyền Lăng và khuyên y bớt giận, kế đó liền chậm rãi kể: “Tôn Tài nhân đã quen người đó từ khi còn ở trong khuê các, chắc hẳn là hai bên tâm đầu ý hợp, à không, là sớm đã gian díu với nhau. Sau khi Tôn Tài nhân vào cung, người đó vẫn chẳng chịu nguội lòng, mới tìm cách trở thành thị vệ để có thể trà trộn vào cung gặp lại Tôn Tài nhân. Thường ngày bọn họ qua lại với nhau thế nào thì thần thiếp không rõ, nhưng đêm hôm trước, sau khi Đức phi và Hân Phi tới thỉnh an Hoàng thượng xong thì đã rất muộn, bèn quay về cung của mình luôn, chẳng ngờ khi đi qua Cảnh Xương cung thì lại nghe thấy có tiếng động lạ vang lên giữa khóm hoa sau tường… Cảnh Xương cung của Tôn Tài nhân vốn nằm ở nơi vắng vẻ, vào giờ đó sẽ chẳng có ai đi qua, chỉ vì Hân Phi muốn đưa Đức phi về nên mới tình cờ chọn con đường đó, sự việc cũng vì vậy mà bại lộ. Đức phi vốn nắm quyền hiệp trợ quản lý lục cung, nghe thấy tiếng động ấy thì cho rằng có cặp cung nữ, thái giám nào đó đang làm chuyện bậy bạ, tất nhiên là không thể cho qua, bèn dẫn hai ả cung nữ đi vào, chẳng ngờ lại nhìn thấy Tôn Tài nhân và gã cuồng đồ kia đang ra sức điên loan đảo phượng với nhau ngay dưới bụi hoa, chẳng biết trời đất gì nữa cả… Đức phi lập tức cho người bắt giữ hai kẻ đó lại, kêu Hân Phi tới cung của thần thiếp để bẩm báo lại việc này.” Tôi đưa mắt liếc qua thấy Huyền Lăng có vẻ càng lúc càng tức giận, mới dè dặt nói tiếp: “Thần thiếp từ khi chưởng quản lục cung tới giờ chưa từng gặp phải chuyện như vậy, thậm chí chưa từng nghe nói đến, khi vội vã chạy tới nơi thì thấy hai người đó vẫn mồ hôi đầm đìa, mà chiếc áo yếm màu đỏ thêu hình uyên ương của Tôn Tài nhân thì đang treo trên dây lưng của gã cuồng đồ kia, chứng cứ hết sức rõ ràng, căn bản không thể chối cãi. Thần thiếp đành sai người nhốt Tôn Tài nhân lại, đồng thời đày gã cuồng đồ kia vào Bạo thất.”

Chiếc áo yếm màu đỏ thêu hình uyên ương của Tôn Tài nhân treo trên dây lưng của gã cuồng đồ kia, đó là một cảnh tượng ướt át đến cỡ nào cơ chứ? Huyền Lăng khi nghe thấy câu đó, sắc mặt quả nhiên trở nên vô cùng khó coi, cơ hồ sắp nứt toạc ra tới nơi.

Tôi càng miêu tả kĩ càng tường tận thì Huyền Lăng lại càng có cảm giác như được tận mắt nhìn thấy, dù có nhắm mắt lại thì trong đầu vẫn hiện lên cảnh tượng kia, không thể nào bình tĩnh lại được.

Mấy cơn gió thổi vào khiến những bức rèm mỏng trong điện quấn rít vào nhau, tựa như muốn bay đi mất, tiếng sấm phía ngoài thì càng lúc càng lớn, chậu trúc cảnh để trên bệ cửa sổ bị gió thổi làm cho lung lay liên tục. Tôi đứng dậy đi đóng cửa sổ lại, tiếng sấm đã bị chặn ở bên ngoài, thế nhưng bầu không khí vẫn vô cùng ngột ngạt.

Một hồi lâu Huyền Lăng không nói năng


Snack's 1967