lặng chờ Huyền Lăng tỉnh dậy.
Một hồi lâu sau, chẳng biết là đã qua bao lâu, sắc trời bên ngoài vẫn âm u vô hạn. Huyền Lăng hơi trở mình rồi thức giấc, hai mắt nheo lại thành một đường thẳng dài, hình như bị ánh sáng rọi vào làm chói mắt, mất một lúc mới nhận ra được là tôi.
Y hình như đang cười, giọng nói cũng đã có chút khí lực: “Hoàng quý phi.”
Sau khi tôi được sắc phong làm hoàng quý phi, y rất ít khi gọi tôi là “Hoàn Hoàn”, giờ đây, kể cả lúc chỉ có hai người ở riêng bên nhau, y cũng chỉ gọi tôi là “Hoàng quý phi” mà thôi.
Hoàng quý phi, đó là một cách xưng hô thoạt nghe thì tôn quý tột cùng.
Tôi vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, bên khóe miệng thấp thoáng một nụ cười dịu dàng, đi tới đỡ y ngồi dậy tựa người vào gối. Y khẽ gật đầu. “Nàng tới đây bao lâu rồi?”
“Khi thần thiếp tới thì Hoàng thượng vừa mới ngủ.”
Y khẽ “ồ” một tiếng, lại ho lên mấy tiếng rồi hỏi: “Yến Nghi đâu rồi?”
Tôi giúp y xắn tay áo lên, đích thân hầu hạ y rửa tay, lại lấy khăn lụa tới lau khô tay cho y, sau đó mới mỉm cười, nói: “Thần thiếp thấy Trinh muội muội ngày đêm ở bên Hoàng thượng quá vất vả, nên đã bảo muội ấy về cung nghỉ ngơi một chút rồi.”
Y trầm ngâm nói: “Cứ để Yến Nghi về cũng tốt, thời gian qua nàng ấy hết sức thương tâm nhưng lại không dám khóc trước mặt trẫm, làm trẫm nhìn mà thầm khó chịu, vốn định kêu mấy người khác tới nhưng vì nàng ấy hầu hạ ân cần quá thành ra không tiện mở miệng nói gì.”
Tôi khẽ nở nụ cười mỉm. “Hoàng thượng lại nhớ tới mấy muội muội rồi ư?”
Y đưa mắt nhìn tôi, khẽ nói: “Nàng là Hoàng quý phi của Đại Chu, đâu cần phải đích thân hầu hạ ta như thế, những việc này cứ kêu đám nô tài tới là được rồi.”
Tôi cười, nói: “Lẽ nào Hoàng thượng bây giờ chê thần thiếp vụng về, hầu hạ không chu đáo hay sao?” Hơi dừng một chút tôi lại nói tiếp: “Tất thảy mọi người trong hậu cung đều có chức trách hầu hạ Hoàng thượng, thần thiếp tuy là hoàng quý phi nắm quyền quản lý hậu cung nhưng mọi vinh sủng đều do Hoàng thượng ban cho, thần thiếp bấy lâu nay chưa từng dám quên điều này, do đó chỉ biết dốc lòng dốc sức hầu hạ Hoàng thượng để báo đền ơn ấy mà thôi.”
Y hơi nhếch khóe môi, dường như muốn cười, một lát sau mới trầm ngâm nói: “Chưa từng dám quên ư?”
Tôi nhìn y chăm chú, cung kính đáp: “Dạ.”
Y tựa người trên gối, bên khóe môi thấp thoáng một tia như cười mà chẳng phải cười, sau đó bỗng đưa tay ra hiệu cho tôi lại gần. Tôi thầm kinh ngạc nhưng vẫn không đổi sắc mặt mà lẳng lặng tiến lại gần y thêm một chút. Bàn tay y lúc này vô cùng gầy guộc, trên người thì tỏa ra mùi thuốc rất nồng cùng với một thứ mùi tàn tạ chỉ có ở người bệnh, ngoài ra còn thấp thoáng mùi son phấn nữa.
Tự nơi đáy lòng tôi bất giác thầm cười lạnh, thời gian qua, tuy Trinh Nhất Phu nhân vẫn luôn ở bên hầu hạ Huyền Lăng nhưng nàng ta bấy lâu nay chưa từng dùng loại son phấn có mùi nồng như thế này, cho nên nó nhất định là do một sủng phi khác lưu lại. Tôi giữ nguyên vẻ bình thản nhưng lại âm thầm nín thở, không muốn hít phải những thứ mùi buồn nôn tỏa ra từ trên người y.
Y đưa tay tới chậm rãi vuốt ve búi tóc của tôi, động tác hết sức nhẹ nhàng, thế nhưng lòng tôi thì lại như nổi sóng, cảm giác buồn nôn không ngớt trào dâng, phải cố hết sức mới nín nhịn được. Y ghé đến bên tai tôi, khẽ nói: “Hoàng quý phi, trước đây nàng chưa bao giờ nói ra những lời khách sáo như thế với trẫm.”
Tôi hơi nghiêng đầu, lẳng lặng rời xa thân thể của y, khẽ cười, nói: “Trước đây Hoàng thượng cũng chẳng bao giờ gọi thần thiếp là Hoàng quý phi.”
Y chậm rãi nở nụ cười, bàn tay dừng lại trên búi tóc của tôi, trầm ngâm nói: “Đúng thế, trước đây trẫm chưa từng gọi nàng như vậy, trước đây…”
Hoàng quý phi, tôi vĩnh viễn chẳng thể nào quên tôi vì đâu mà có được thứ tôn hiệu cao quý tột cùng này, mỗi lần nghe người khác gọi mình như thế, tôi đều thấy lòng đau như cắt, phải cố hết sức mới không để những giọt lệ tuôn rơi.
Hoàng quý phi, trong mắt người khác, đó là thứ đại diện cho quyền lực vô thượng, nhưng với tôi mà nói thì lại là nỗi đau lớn nhất trong đời.
Q.8 – Chương 39: Chương 20 – Phần 02
Một hồi lâu sau, mãi tới khi tôi sắp nghẹt thở, y mới chậm rãi buông tay xuống, chăm chú nhìn tôi, nói: “Trẫm vốn muốn sờ mái tóc của nàng, thế mà lại sờ phải những thứ đồ trang sức châu ngọc tột cùng băng giá.”
Tôi cố kìm nén không để tim mình đập loạn, nói giọng vui đùa: “Dạ phải, Hoàng thượng vốn muốn sờ mặt của thần thiếp, thế nhưng lại sờ phải một lớp son phấn rất dày, thực là quá chán ngán.”
Ánh mắt Huyền Lăng có chút thâm trầm bất định, đồng thời lại có chút ngẩn ngơ mơ màng, giọng nói thì đầy vẻ phiêu hốt: “Đúng thế, nàng bây giờ đã là nữ nhân tôn quý nhất trong chốn hậu cung này rồi, tất nhiên phải trang điểm lộng lẫy thì mới áp chế được những người khác.” Y lặng lẽ suy nghĩ một lát, nơi đáy mắt toát ra một tia dịu dàng khó tả. “Trẫm chợt nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi đó trẫm và nàng đang tránh nóng ở Thái Bình hành cung, chiều tối đến rảnh rỗi không có việc gì liền cùng nhau hóng mát, mái tóc của nàng buông xõa, chẳng có thứ đồ trang sức nào,
