nàng cứ thế gối đầu trên đùi trẫm, mái tóc dài bồng bềnh tựa mây, thực là đẹp biết nhường nào.”
Y đột nhiên nhắc lại chuyện từ thời xưa cũ, giọng nói thì dịu dàng như một áng mây màu đẹp đẽ trên đỉnh núi, như thể muốn dựa vào đó để nhấn chìm người ta.
Tôi có chút ngẩn ngơ, hồn phách như đã bay ra khỏi Tử Áo Thành, tiếng chuông ngân vang ở chùa Cam Lộ từ rất nhiều năm trước vang vọng mãi bên tai, tôi và y đang cùng nhau ngồi trên con thuyền nhỏ giữa dòng sông mênh mang phía dưới chùa Cam Lộ. Những vì sao lấp lánh đầy trời cùng in bóng xuống dòng sông, những cây bèo giữa sông đung đưa lay động, chèo nghỉ thuyền dừng, con thuyền của chúng tôi tựa như đang ở giữa dòng sông Ngân lấp lánh. Y nắm chặt lấy bàn tay tôi, tôi tựa đầu lên gối y, vì đang để tóc tu hành nên mái tóc dài của tôi được buông xõa, chẳng hề có thứ đồ trang sức nào. Chiếc áo dài màu xanh của y vừa mềm mại vừa mang đầy cảm giác thân thiết, giọng nói thì hệt như tiếng chuông gió dịp tháng Ba: “Đêm xưa chẳng chải đầu, tóc xõa buông hai vai.” Tôi cất giọng uyển chuyển tiếp lời: “Gối tình lang tựa khẽ, nhìn sao thật đáng yêu.” Y mỉm cười đưa tay kéo tôi vào lòng, ngón tay luồn vào mái tóc tôi. Ở trong lòng y lúc nào cũng có một thứ mùi thơm thanh nhã, ấy chính là mùi hoa đỗ nhược.
Những tháng ngày đó mới là quãng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời này của tôi, tiếc là nó thật ngắn ngủi biết bao. Sống mũi tôi bỗng cay cay, chừng như sắp rơi nước mắt, liền vội vàng ngoảnh đầu đi hướng khác. Thoáng chỉnh lại xiêm y, tôi quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Huyền Lăng, chậm rãi gỡ bỏ những thứ đồ trang sức trên đầu xuống, lại gỡ búi tóc ra để mái tóc dài buông xõa như dòng thác, sau đó mới khẽ cất tiếng hỏi y và cũng là tự hỏi chính mình: “Là thế này đúng không?”
Trong mắt Huyền Lăng lập tức thoáng qua một nét mừng vui vô hạn. “Hoàng quý phi, dung nhan của nàng chẳng khác gì trước kia.”
Vậy ư? Dung nhan vẫn như xưa, nhưng người xưa thì sớm đã rời khỏi cõi đời này rồi.
Mặc cho dung nhan không đổi khác, nếu người thương đã chẳng còn, vậy thì tấm dung nhan ấy là dành cho ai xem đây? Còn có ý nghĩa gì nữa đây? Chẳng qua chỉ như một bông hoa giữa nơi vắng vẻ, tự nở tự tàn.
Nghĩ tới đây, lòng tôi bỗng như thắt lại, ôn tồn nói: “Đa tạ Hoàng thượng ngợi khen.”
Thế rồi hai chúng tôi đều im lặng, tưởng chừng như sự tĩnh lặng sẽ kéo dài mãi. Chợt bên ngoài điện vang lên vài tiếng sấm, bầu không khí lại càng ẩm thấp hơn. Cuối cùng vẫn là Huyền Lăng lên tiếng trước, giọng nói nghe rất hờ hững: “Mới mùa xuân mà thời tiết thật là oi bức quá.”
Tôi nghe thấy thế bèn mỉm cười, đứng dậy nói: “Dạ phải. Vừa rồi Yến Nghi muội muội có bảo nhà bếp hầm sẵn canh sâm mang tới đây, để thần thiếp hầu hạ Hoàng thượng ăn tạm một chút, vừa hay có thể đề thần bổ khí.”
Tôi bèn xúc một thìa canh sâm lên nếm thử xem nhiệt độ đã vừa chưa, sau đó mới đưa tới bên miệng y.
Huyền Lăng uống được mấy ngụm canh, tinh thần đã tốt lên một chút, bèn tựa người vào gối tán gẫu với tôi. Tôi chọn lấy mấy việc triều chính quan trọng nói lại với y, y gật đầu, nói: “Nàng xử lý tốt lắm.”
Tôi vẫn cúi đầu kính cẩn, dịu dàng nói: “Thần thiếp vốn ngu muội, nhờ đi theo Hoàng thượng xem tấu sớ mấy năm, lại thường xuyên được nghe lời dạy bảo, vậy nên mới học được một chút vỏ bề ngoài, tất thảy đều do Hoàng thượng thánh minh đó thôi.”
Y cất giọng ngợi khen: “Nàng cực kỳ thông minh, đây là điều mà ai cũng rõ, bằng không, dù trẫm có nâng đỡ thế nào thì nàng cũng chẳng thể có được ngày hôm nay.”
Tôi nói: “Thần thiếp khi xử lý sự vụ có nhiều lúc lực bất tòng tâm, những việc lớn rốt cuộc vẫn phải nhờ Hoàng thượng làm chủ. Do đó mong Hoàng thượng hãy chú ý giữ gìn long thể, sớm ngày khang phục.”
Y mỉm cười nhìn tôi chăm chú. “Tất nhiên là vậy rồi, hơn nữa trẫm sớm ngày khang phục không chỉ là vì nàng, còn là vì Hàm Nhi của chúng ta nữa.” Y chợt ngoảnh đầu ngó nghiêng khắp xung quanh, khẽ cất tiếng hỏi: “Hàm Nhi không theo nàng tới thỉnh an ư? Trẫm đã mấy ngày chưa gặp nó rồi.”
Tôi bất giác thầm chấn động, lại chậm rãi múc một thìa canh sâm nữa bón cho y. “Hồi sáng thằng bé có tới thỉnh an rồi, có điều khi đó Hoàng thượng còn đang ngủ nên nó không dám quấy rầy. Bây giờ có lẽ nó đang theo sư phụ luyện viết chữ, lũ trẻ con hiếm có khi nào chịu tĩnh tâm mà hạ bút như vậy. Hàm Nhi dạo này cũng thường xuyên đòi tới gặp phụ hoàng đấy, đợi lát nữa thần thiếp sẽ kêu người gọi nó tới đây.”
Huyền Lăng gật đầu, nói: “Nó có tấm lòng hiếu thảo như thế thật là hiếm có, nhưng việc luyện chữ cũng không thể bỏ bê được, nàng phải để ý đốc thúc đấy. Còn chuyện thỉnh an thì trẫm với nó vốn là cha con ruột thịt, gặp nhau lúc nào chẳng được, đâu cần để ý tới cái sự nhất thời.”
Huyền Lăng cố ý nói nhấn bốn chữ “cha con ruột thịt”, ánh mắt như vô tình như hữu ý lướt qua khuôn mặt tôi.
Tôi hé môi cười, nói: “Dạ phải! Tính tình của cha con thường giống nhau nhất đấy. Nghe sư phụ của Hàm Nhi nói thằng bé rất thích đọc Sở từ, thật chẳng khác gì Hoàng thượng.”
Sau khi lấp liếm qua quýt, tôi lại nhớ tới một việc cực kỳ khó mở miệng, b