. “Chuyện đó… tạm thời đừng nên nói với Hoàng thượng thì hơn. Với sức khỏe của Hoàng thượng bây giờ, chỉ e khó mà chịu nổi một cơn giận dữ như vậy…”
Tôi nhíu chặt đôi mày, cất giọng âu lo: “Ta làm gì mà chẳng biết điều ấy, nhưng chuyện của Tôn Tài nhân thực sự quá hoang đường, trong cung đã xuất hiện rất nhiều lời đồn thổi, nếu còn không xin Hoàng thượng ra ý chỉ thì e là những lời đồn ấy rồi cũng sẽ truyền tới tai Hoàng thượng, tới lúc ấy Hoàng thượng ắt sẽ càng tức giận hơn.”
Nàng ta suy nghĩ một chút rồi cuối cùng chẳng tìm được cách nào, đành nói: “Đã như vậy thì xin tỷ tỷ hãy sớm nói chuyện này cho Hoàng thượng hay.” Rồi nàng ta lại cất giọng khẩn thiết: “Nhưng mong tỷ tỷ hãy lựa lời mà nói, chớ nên để Hoàng thượng tức giận quá.”
Tôi khẽ gật đầu, lại nhìn nàng ta rồi nở một nụ cười vô cùng ấm áp. “Tâm tư của muội muội cũng chính là tâm tư của ta, nhưng có một số việc chúng ta không thể làm chủ, cần phải xin ý kiến của Hoàng thượng mới được. Có điều muội muội cứ yên tâm, ta nhất định sẽ tìm thời cơ thích hợp để nói với Hoàng thượng việc này.”
Nàng ta đầy bụng ưu lo, khẽ thở dài, nói: “Vậy chuyện này Hoàng quý phi cứ làm chủ là được rồi.”
Tôi gọi hai ả thị nữ hầu cận của nàng ta lại: “Kết Ngạnh, Trúc Như, mau đỡ nương nương nhà các ngươi về nghỉ ngơi đi, nếu lần sau bản cung mà còn thấy nương nương nhà các ngươi tiều tụy thế này thì ắt sẽ hỏi tội các ngươi đấy.”
Tôi đích thân tiễn Trinh Nhất Phu nhân tới bên ngoài Hiển Dương điện. Thấy nàng ta đã đi rồi, Hoa Nghi khẽ nói: “Trinh Nhất Phu nhân đúng là đáng thương quá, thời gian qua ở bên Hoàng thượng đã phải chịu đựng không ít nỗi thương tâm và đau khổ, mà sức khỏe thì vốn đã kém sẵn rồi.”
Tôi lúc này cảm thấy có chút ngột ngạt, bèn dặn dò Hoa Nghi: “Mau kêu người bỏ những bức rèm gấm kia đi, đổi sang dùng rèm mỏng là được rồi. Trời đang nóng nực thế này mà còn treo rèm dày như vậy, thực là ngột ngạt quá.”
Hoa Nghi đáp “vâng” một tiếng, kế đó bèn sai người đi làm theo lời tôi nói. Lý Trường dè dặt nói: “Thái y bảo, Hoàng thượng bây giờ cần tránh bị gió lùa, vậy nên Hiển Dương điện mới cần dùng loại rèm gấm dày như thế.”
Tôi đưa mắt liếc nhìn y, chậm rãi nói: “Bản cung tất nhiên biết điều này, có điều thái y yêu cầu tránh gió cố nhiên là có lý, nhưng người bệnh vốn tỏa ra đầy bệnh khí, thay đổi không khí một chút cũng là điều nên làm. Hơn nữa, một người bình thường mà phải ở nơi ngột ngạt thế này thì chỉ e cũng sẽ thành bệnh, huống chi Hoàng thượng vốn đã không khỏe rồi.”
Lý Trường vội vàng vâng dạ, không dám hỏi nhiều thêm. Tôi mỉm cười, nói: “Mấy năm nay bản cung để ý quan sát, thấy Lý công công hình như chẳng dám thoải mái nói chuyện với bản cung nữa thì phải.”
Lý Trường vội vàng nói: “Dạ, nào phải thế! Nương nương bây giờ ung dung cao quý, ngày bận ngàn việc, nô tài kính trọng nương nương mười phần, do đó mới không mấy khi có cơ hội mở lời trước mặt nương nương đó thôi.”
Ung dung cao quý? Tôi không kìm được cười phì một tiếng, nhớ khi xưa đó từng là lời dùng để hình dung Hoa Phi Mộ Dung Thế Lan, vậy mà giờ đây người khác cũng nghĩ tôi như thế, lẽ nào trong thân phận hoàng quý phi, tôi cũng chẳng khác gì Hoa Phi khi xưa ư?
Lý Trường không biết tôi đang cười chuyện gì, lại càng thêm thấp thỏm lo âu. Tôi đưa tay chỉnh lại xiêm y một chút, cất giọng hờ hững: “Kính trọng là tốt, nhưng kính sợ thì không cần đâu, bản cung tin là trong chuyện này ngươi tự có chừng mực. Hơn nữa những năm nay, ngươi vẫn luôn trung thành với bản cung, điều này bản cung sẽ ghi nhớ kĩ trong lòng.”
Trên trán Lý Trường rỉ đầy mồ hôi lấm tấm, sau khi ngó thấy bốn phía xung quanh không có ai, y mới bước lại gần tôi thêm một bước, hạ thấp giọng, nói: “Nô tài có chuyện này muốn bẩm riêng với nương nương, vừa rồi khi Thiệu thái y tới thăm mạch cho Hoàng thượng, hai người đã trò chuyện riêng với nhau rất lâu, ngay đến Trinh Nhất Phu nhân cũng bị mời ra ngoài, đây là chuyện chưa từng xảy ra.” Y thấy tôi chỉ mím môi lắng nghe, không dám dừng lại quá lâu, nói tiếp: “Nô tài không yên tâm về Hoàng thượng, bèn để ý nghe lỏm, thấy họ hình như có nhắc đến nương nương và tam điện hạ. Sau khi Thiệu thái y rời đi, sắc mặt Hoàng thượng không được tốt lắm, chỉ dặn là sau này không cần gọi Vệ thái y tới thăm mạch nữa, mọi việc cứ để Thiệu thái y lo liệu là được, rồi kế đó người mới uống thuốc và đi ngủ.”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng, mỉm cười nhìn y. “Tốt lắm, ngươi quả nhiên rất trung thành với bản cung, có điều tại sao đến bây giờ mới nói việc này cho bản cung biết?”
Lý Trường đưa tay áo lên lau mồ hôi trên mặt, vội vàng nói: “Nô tài vốn đã định sai người đi báo rồi, nhưng khi đó nương nương lại đang ở chỗ Đức phi nên không tiện lắm, thêm nữa nô tài đoán chừng hôm nay nương nương ắt sẽ tới thăm Hoàng thượng, vậy nên mới chờ sẵn ở chỗ này.”
Tôi mỉm cười, nói: “Được rồi, ngươi mau dẫn người lui xuống đi, cứ để bản cung ở riêng với Hoàng thượng là được.” Thoáng suy nghĩ một lát, tôi lại dặn dò thêm: “Truyền lệnh xuống dưới là hôm nay bản cung ở đây, dù là ai cũng không được tới quấy rầy.”
Lý