t tay không tiện hầu hạ Hoàng thượng nữa, việc tuyển tú không thể chậm trễ thêm được. Hoàng thượng nay đã quá bốn mươi, ngươi thì đang là người đứng đầu Thái y viện, cần phải lấy ra bản lĩnh thật sự của mình, đừng để Hoàng thượng có lúc nào cảm thấy lực bất tòng tâm trong khi sủng hạnh các phi tần cũ mới.”
Vệ Lâm cung kính thưa: “Nương nương yên tâm, vi thần sẽ dốc hết sức mình.”
Cận Tịch gọi mấy gã thái giám lại khiêng thi thể vẫn còn ấm nóng của Hồ Uẩn Dung đi, kế đó ôn tồn nói với tôi: “Nương nương cũng nên đi thăm Hoàng thượng một chút rồi. Hoàng thượng giờ vẫn đang bệnh, quả thực không tiện biết tin dữ này.”
Tôi gật đầu, nói: “Đương nhiên là vậy rồi.”
Bên khóe miệng thấp thoáng một nụ cười ung dung, điềm đạm, tôi nhìn thẳng về phía trước, để mặc cho những làn gió xuân ấm áp thổi bay đi những nỗi đau xót và sướng khoái đang trào dâng trong lòng. Ngẫm kĩ lại mới thấy thời gian quả thực có thể làm bất cứ thứ gì thay đổi, tôi bây giờ đã là hoàng quý phi tôn quý tột cùng, không còn là Chân Hoàn chỉ vì cái chết của Diệu Âm Nương tử mà phải giật mình kinh sợ hằng đêm nữa.
Hồ Thái Dịch mênh mang bát ngát, tôi vừa bước đi vừa chìm trong một nỗi ngẩn ngơ, chừng như quên bẵng mình đang ở nơi nào.
Thời gian tựa như một tấm vải lụa thượng hạng chậm rãi tỏa ra nơi Tử Áo Thành, khoe đủ vẻ xa hoa bắt mắt. Nửa năm sau, vết thương của Huyền Lăng rốt cuộc đã dần dần hồi phục, có điều sức khỏe thì đã suy giảm rất nhiều so với lúc trước khi bị thương, nên khó tránh khỏi sinh ra lười nhác. Thêm nữa thời gian trước liên tiếp có mấy vị phi tần bỏ mạng, việc tuyển tú lại được tổ chức hết sức quy mô, các cung tần được chọn vào cung đều cực kỳ trẻ trung, xinh đẹp, tựa như những bông hoa tươi cùng nở rộ trước mặt y, trong lòng y, làm tinh lực của y dần dần suy kiệt, thế là tất cả tấu sớ trong triều tôi đều phải xem trước, sau đó mới chọn ra các việc quan trọng để đọc lại cho y nghe. Việc triều chính tôi vốn có thể xử lý cực kỳ thuần thục, thế nhưng mọi việc từ lớn đến bé đều hỏi han y thật kĩ, đến cuối cùng y cảm thấy phiền phức quá, bèn bảo tôi cứ tự xử trí mọi việc là được. Về sau, trong những ngày không được khỏe, y thậm chí còn kêu tôi đứng sau bức rèm ngay sau ngự tọa để thay y lắng nghe lời tấu của triều thần, sau đó chờ lúc thích hợp thì nói lại cho y nghe.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, mới đó đã tới năm Càn Nguyên thứ ba mươi, vì thân thể Huyền Lăng đã suy nhược đi nhiều nên trong triều có rất nhiều vị đại thần đề nghị lập thái tử.
Hiện giờ trong Tử Áo Thành, thân phận của tôi là tôn quý nhất, mà vốn dĩ “con quý nhờ mẹ”, do đó số người đề nghị lập Triệu Vương Dư Hàm làm thái tử cũng là đông đảo nhất. Có điều không ít vị đại thần lại cho rằng “chủ nhỏ thì nước nguy”, nên lập Hoàng trưởng tử làm thái tử. Triều đình theo đó chia ra làm hai phe, tranh chấp không ngừng, người chủ trương lập Dư Hàm thì nói “Tề Vương tư chất tầm thường, Tề Vương phi xuất thân lại không cao, không thể trở thành mẫu nghi thiên hạ”; người chủ trương lập Dư Ly thì nói “Triệu Vương nay vẫn còn nhỏ, Hoàng quý phi một khi trở thành thái hậu ắt sẽ nắm hết quyền bính trong tay, mưu đồ soán vị, hơn nữa Hoàng quý phi năm xưa từng bị đuổi khỏi cung, không thể nói là con quý nhờ mẹ được”.
Sự tranh chấp trong việc lập thái tử đã kéo dài hơn một năm, làm Huyền Lăng vô cùng phiền muộn. Thế nhưng sức khỏe của y ngày càng suy nhược, chuyện này nhất định phải xử lý sớm thì mới có thể làm yên lòng người.
Hôm ấy y lại kêu tôi đứng sau bức rèm phía sau ngự tọa để lắng nghe lời tấu của quần thần.
Giữa chốn triều đường hoa lệ, bá quan văn võ đều đứng trơ trơ như tượng gỗ, duy có quan Tư không Tô Toại Tín là lông tóc dựng ngược, đỏ mặt tía tai nói: “Thần cho rằng một khi chủ nhỏ mà có mẹ còn tráng niên, triều đình ắt sẽ gặp cơn nguy khốn, hạng người như Lữ thị, Võ thị chưa từng thiếu bao giờ. Hơn nữa Hoàng quý phi Chân thị cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, bằng không năm xưa tại sao lại bị phế truất và đuổi ra khỏi cung?”
Huyền Lăng xua tay, nói: “Trẫm đã nói rồi, Hoàng quý phi năm xưa chỉ xuất cung để cầu cho vận nước xương thịnh thôi, chưa từng bị phế truất.”
Tư không không chịu nhượng bộ. “Từ xưa đã có quy định sẵn rồi, phi tần rời cung cầu phúc thì phải được phong thưởng, trong khi đó Chân thị lại bị phế truất, hiển nhiên là đức hạnh có vấn đề!”
Huyền Lăng nhất thời nghẹn họng, nhưng Tư không vẫn không chịu bỏ qua, lớn tiếng nói: “Triệu Vương giờ hãy còn ít tuổi, nếu Hoàng thượng nhất quyết muốn lập Triệu Vương làm thái tử thì xin hãy học theo Hán Vũ Đế năm xưa!”
Huyền Lăng bất giác lộ vẻ nghi hoặc. “Học theo thế nào?”
Tư không nói: “Hán Vũ Đế đến khi cao tuổi mới lập ấu tử Lưu Phất Lăng làm thái tử, lại sợ mẹ ruột của Phất Lăng là Câu Dặc phu nhân còn đang tuổi tráng niên, rất có thể sẽ học theo Lữ Hậu năm xưa mà tiếm đoạt quyền bính, gây họa cho triều đình, do đó đã tìm cớ ban cái chết cho Câu Dặc phu nhân, sau đó mới lập Phất Lăng làm thái tử.” Lão bước lên phía trước một bước rồi nói tiếp: “Thần cho rằng Hán Vũ Đế làm như vậy là vô cùng anh