XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327565

Bình chọn: 8.5.00/10/756 lượt.

khóa lại. Con báo gấm đó vốn là loài mãnh thú cực kỳ lợi hại, chẳng tốn bao nhiêu sức lực đã đẩy được cửa sắt mà lao ra ngoài, tức thì một thứ mùi tanh hôi ập tới, tiếng gầm giận dữ của con báo sau nháy mắt đã tới gần.

Trinh Nhất Phu nhân hô lớn một tiếng, nhưng đang định chạy ra ngoài thì chợt phát hiện tà váy đã bị vướng vào góc bàn tự lúc nào chẳng hay, sau một phen giãy giụa liền ngã nhào ra đất.

Mọi người không ngờ biến cố lại đột ngột xảy ra như thế, lập tức sợ đến nỗi hồn phiêu phách tán, tay chân mềm nhũn. Lúc này Diệp Lan Y nằm phủ phục người trên lưng con báo, các thị vệ đứng phía trước không thể ngăn cản, sau khi giơ cung lên cũng chẳng biết phải bắn về đâu.

Trong khoảnh khắc mùi tanh của con báo đó ập vào mũi Huyền Lăng, y tức thì tỉnh táo trở lại, đưa tay kéo Điềm Tần vốn đứng bên cạnh tới chắn trước người mình. Điềm Tần kinh hãi kêu lên một tiếng, lập tức sợ đến ngất đi. Con báo đó không chút do dự, đưa vuốt sắc tới xé Điềm Tần ra làm hai nửa chỉ trong nháy mắt.

Mùi máu tanh sau nháy mắt đã lan ra khắp Quan Cảnh điện, một số phi tần nhát gan sợ hãi kêu lên liên hồi, rất nhiều người còn bất tỉnh nhân sự. Quan Cảnh điện vốn không lớn, vì phải bày biện rất nhiều đồ đạc dùng cho ngày lễ nên lại càng chật hẹp, gần như không có chỗ nào để trốn chạy. Các loài thú được nuôi trong Ngự uyển vốn rất ít khi tấn công người, con báo đó đột nhiên ngửi thấy mùi máu người thì bất giác ngây ra, cúi đầu xuống liếm máu tươi trên người Điềm Tần vừa bỏ mạng. Diệp Lan Y thấy con báo đó như vậy thì giận dữ quát lớn một tiếng, đưa tay chụp lấy một nhúm lông trên đầu nó. Con báo bị đau thì lại càng thêm hung dữ, lập tức gầm lớn một tiếng, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía trước, nhưng trong thời gian này, Huyền Lăng đã kịp kéo Nguyệt Quý nhân tới chắn trước mặt mình. Nguyệt Quý nhân vừa bất ngờ vừa sợ, tức thì hô vang ầm ĩ, tay chân không ngừng múa may loạn xạ. Con báo thấy thế thì có chút bối rối, không hiểu đối phương có ý gì, sau khi nhìn chằm chằm vào Nguyệt Quý nhân trong chốc lát liền đưa vuốt tới cào vào vai cô ta, kéo nguyên cả một cánh tay của cô ta xuống. Kế đó nó vẫn chưa chịu thôi, một cái chân khác đã đưa tới gần ngay trước mặt Huyền Lăng rồi. Có điều trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, các thị vệ đã chẳng để tâm tới sự an nguy của Diễm Tần trên lưng báo nữa, nhất tề bắn tên vun vút, một trận mưa tên lập tức trúng vào người con báo khiến sức lực của nó suy giảm đi nhiều, nhưng vuốt sắc của nó vẫn kịp cào từ cổ xuống ngực Huyền Lăng làm rách toạc cả áo da báo lẫn long bào, máu tươi lập tức tuôn ra xối xả.

Con báo lúc này đã bị bắn thành con nhím, sau khi gầm lên mấy tiếng thì dần tắt thở, không còn động đậy được nữa. Diệp Lan Y cũng bị mấy mũi tên xuyên qua thân thể, gần như chỉ còn thoi thóp một hơi thở. Tuy sắp chết nhưng cô ta vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, còn cau mày cất giọng ngắc ngứ: “Thật đáng tiếc, không giết được ngươi.”

Huyền Lăng đưa tay giữ ngực, trong cơn đau đớn lại càng thêm giận dữ, bèn xua tay đuổi tôi với Đức phi đang định đỡ y qua một bên mà gằn giọng quát: “Trẫm đối xử với nàng không bạc, cớ gì nàng lại muốn hại trẫm như thế?”

“Lục Vương gia là người tốt như thế mà ngươi vẫn đuổi tận giết tuyệt, rồi lại còn giả bộ huynh đệ tình thâm nữa, thực là chẳng bằng cầm thú!” Cô ta vừa hộc máu tươi vừa gằn giọng nói. “Sau khi Vương gia qua đời, ta sớm đã ôm lòng muốn giết ngươi rồi, một kẻ mà ngay cả tình thân thủ túc cũng không để ý tới như ngươi chỉ xứng để ta sai loài súc sinh tới giết thôi!”

“Càn rỡ, không ngờ nàng lại dám có tư tình với y, còn vì y mà hành thích trẫm!”

Diệp Lan Y cười khẩy, nói: “Ta không ngại nói cho ngươi biết, mỗi lúc ở bên ngươi, mỗi lần tiếp xúc với ngươi, ta đều cảm thấy rất buồn nôn!” Một tia cười dịu dàng chợt hiện lên trên khuôn mặt diễm lệ của cô ta, hệt như một bông hoa hợp hoan đã sắp đến hồi tàn úa. “Trên đời này chỉ có mình y là thật lòng đối tốt với ta, sau khi y chết, ta vốn không còn lưu luyến gì cuộc đời này nữa.”

Huyền Lăng sau khi bị thương còn tức giận điên cuồng, máu tươi cứ thế chảy ra qua kẽ ngón tay, sắc mặt thì càng thêm trắng bệch, sau khi ho lên mấy tiếng liền ngã ngửa về phía sau, bất tỉnh nhân sự.

Các phi tần lập tức trở nên hỗn loạn, người thì chạy đi gọi thái y, người thì vội vàng đỡ Huyền Lăng đi vào nội điện. Tôi mặt không đổi sắc, bình tĩnh ra lệnh cho các cung nhân vào trong nội điện hầu hạ Huyền Lăng, lại sai người khiêng xác Điềm Tần đi và chăm sóc cho Nguyệt Quý nhân đã bị cụt mất một cánh tay và đang ngất xỉu, sau đó liền rảo bước đi vào nội điện xem tình hình Huyền Lăng thế nào.

Trong khoảnh khắc bước chân vào nội điện, tôi không kìm được cơn đau xót nơi đáy lòng, liền ngoảnh đầu lại nhìn Diệp Lan Y đang hấp hối sắp chết.

Cô ta nằm gục trên sàn đá cẩm thạch, hệt như một bông tuyết mùa xuân có thể tan chảy bất cứ lúc nào, bên khóe miệng vẫn thấp thoáng một nụ cười mỉm dịu dàng cuối cùng. Tôi không ngoảnh đầu lại nhìn thêm lần nào nữa, sự tự do là thứ mà tôi và cô ta cả cuộc đời này đều không thể nào có được, do đó cô ta đã r