i đang ngồi kiệu từ cung của Đức phi quay về thì vừa khéo bắt gặp Quý Duy Sinh vừa tạ ơn trở ra từ trong Nghi Nguyên điện. Y dừng chân hành lễ với tôi, tôi đưa mắt nhìn qua rồi cất giọng hờ hững: “Chúc mừng Quý đại chân. Có điều chẳng hay Hoàng thượng đã ban cho đại nhân chức quan gì thế?”
“Dạ bẩm nương nương, là huyện thừa tòng thất phẩm.”
Tôi nở một nụ cười đầy ý vị. “So với chức tư nghi ngũ phẩm ở Khâm thiên giám thì thua kém nhiều quá, đại nhân coi như đã phải chịu ấm ức rồi.”
Y lặng lẽ gật đầu, nhưng ngay sau đó đã nở nụ cười tươi: “Ở Khâm thiên giám, tư nghi đã là chức quan cao nhất, còn huyện thừa chỉ cần chăm chỉ làm việc thì sau này vẫn có thể thăng tiến được. Có điều vi thần vốn chỉ có chút bản lĩnh về mặt xem thiên tượng, thế mà bây giờ lại phải ra ngoài làm một viên tiểu lại ở địa phương, Hoàng thượng quả thực đã làm khó vi thần rồi.”
“Giỏi xem thiên tượng, biết được nắng mưa, lại hiểu lòng người, ấy đã là bản lĩnh rất ghê gớm rồi, nếu lại biết tiến biết lui nữa thì tiền đồ ắt sẽ càng thêm rộng mở. Có điều nói thực lòng, bản cung cảm thấy cái chức huyện thừa này quả thực chẳng xứng với đại nhân chút nào.”
Y mỉm cười, cung kính nói: “Vi thần sẽ lấy nương nương làm gương, không tính toán cái sự được mất nhất thời. Đa tạ nương nương quan tâm!”
Tôi nghiêng đầu nhìn y, nở một nụ cười dịu nhẹ như ánh nắng thu. “Bản cung phải đa tạ mới đúng chứ, đại nhân xin hãy bảo trọng.”
Y cung tay tiễn tôi rời đi, sau đó liền rảo bước ra khỏi Tử Áo Thành.
Gió thu lướt nhẹ trong vĩnh hạng làm những chiếc lá vàng rơi trên nền đá xanh xào xạc tung bay, tôi tựa người vào thành kiệu nhắm mắt nghỉ ngơi, lẳng lặng cảm nhận cái lạnh do những cơn gió mang tới.
Lá vàng lúc này đã rơi đầy khắp mặt đất, cây cối chỉ còn trơ lại cành, dõi mắt nhìn đi đâu cũng là một mảng màu vàng nâu chết chóc, vĩnh hạng vốn đã vắng vẻ nay lại càng thêm hiu quạnh, tiêu điều.
Chẳng biết đã đi được bao lâu, chợt có một giọng nói lạnh tựa băng sương vang lên bên tai tôi: “Hoàng quý phi vạn phúc kim an!”
Tôi mở mắt ra, một mảng màu xanh biếc tức thì lọt vào trong mắt, giữa nơi vĩnh hạng phủ đầy lá cây khô thế này, thứ màu sắc ấy thực khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu vô cùng.
Là Diệp Lan Y.
Sau khi Huyền Thanh qua đời, Diệp Lan Y lại càng thích màu xanh, lúc nào cũng chỉ mặc đồ màu xanh ra ngoài, các món đồ trang sức trên đầu thì tất thảy đều làm bằng bạc, trong sự lạnh lẽo lại toát ra mấy tia dịu dàng. Thân vương qua đời, phi tần không cần mặc đồ tang, Diệp Lan Y chỉ dùng cách của cô ta để hoài niệm Thanh mà thôi. Hơn nữa, sau khi Huyền Thanh qua đời, cô ta thường xuyên lấy cớ để không phải thị tẩm, sự si tình như thế tôi quả thực không thể nào so sánh được.
Tôi bất giác thầm chua xót trong lòng, ôn tồn nói: “Diễm Tần xin hãy đứng dậy đi!”
Cô ta chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói một lời. Tôi hiểu ý, bèn xuống kiệu đi tới bên cạnh cô ta, cất giọng nhẹ nhàng: “Sắc thu đang đẹp, Diễm Tần có muốn cùng bản cung đi dạo một lát không?”
Cô ta khẽ lắc đầu, thần thái cung kính ngoài mặt thực là khác hẳn với vẻ lạnh lùng tới thấu xương lộ ra trong mắt, rồi cô ta cất giọng hờ hững: “Đa tạ nương nương thương yêu, tần thiếp còn có việc phải đi trước một bước.”
Tôi thấy thần sắc cô ta vẫn như thường, ngỡ rằng cô ta đã đỡ thương tâm vì cái chết của Huyền Thanh, lòng thầm được an ủi phần nào, bèn nói: “Người chết thì đã chết rồi, Diễm Tần nhớ phải giữ gìn sức khỏe đấy.”
Nghe thấy lời này, cô ta lập tức nở một nụ cười rạng rỡ để lộ ra hàm răng trắng ngần, vẻ diễm lệ tỏa ra tứ phía. “Điều này là đương nhiên. Tần thiếp là người của Hoàng thượng, tính mạng này quý giá vô cùng, tất nhiên phải giữ gìn để sau này còn dùng tới.” Cô ta uể oải ngáp dài một cái, nói tiếp: “Tần thiếp lâu lắm không qua Sư Hổ uyển, chẳng rõ con báo mà tần thiếp nuôi ngày trước bây giờ đã lớn đến chừng nào rồi.”
Tôi gật đầu, nói: “Diễm Tần đã có việc, vậy cứ đi trước đi.”
Cô ta còn chưa đi ngay. “Tần thiếp vừa mới từ Nghi Nguyên điện qua đây, Hoàng thượng nói bây giờ thu muộn, hoa hợp hoan đã rụng hết khiến người ta nhìn mà chán ghét, bèn hạ lệnh chặt sạch những gốc hoa hợp hoan bên ngoài Lũ Nguyệt Khai Vân quán.”
Tôi bất giác thầm chấn động trong lòng, nỗi bi thương và lo lắng cùng trào dâng, thân thể thì như bị ngâm trong nước băng giữa mùa đông tháng Chạp, đến cuối cùng chỉ có thể nở một nụ cười chua xót. “Không ngờ ngay đến những gốc hợp hoan ấy mà Hoàng thượng cũng chẳng chịu giữ lại.”
Cô ta khẽ thở dài một tiếng, giữa đôi bờ mi như ngợp đầy những nét ngơ ngẩn ưu sầu. “Những gốc hợp hoan đó là do tiên đế ban tặng, vốn có ý rằng hy vọng Vương gia năm nào cũng được như ý hợp hoan.”
Đó là những tháng năm tươi đẹp nhất của Huyền Thanh, nhưng cũng là thời điểm mà Huyền Lăng buồn bã kém vui vì chẳng được phụ thân coi trọng, có lẽ cả cuộc đời này, y đều chẳng muốn nhớ lại quãng hồi ức đó.
“Hoàng thượng hạ chỉ như vậy cũng đúng thôi, người đã chẳng còn thì lấy đâu ra cái gọi là như ý hợp hoan nữa, chặt đi cũng tốt.” Cô ta chẳng để tâm tới vẻ ngẩn ngơ trên mặt tôi, trong