ẫu phi vẫn chưa đủ nên trời cao mới chưa hết giận.”
“Vậy cô ta cho rằng nên làm thế nào đây?”
“Hiền phi đề nghị phụ hoàng phế bỏ ngôi vị của mẫu phi hoặc chỉ lưu lại cho mẫu phi danh phận canh y hoặc thái nữ.” Lung Nguyệt đưa mắt liếc nhìn Nhuận Nhi đang chơi đùa ngay gần đó, bất giác lộ vẻ căm phẫn. “Cô ta còn nói bây giờ mẫu phi bị cấm túc, không tiện nuôi dưỡng Nhuận Nhi, cô ta muốn mang Nhuận Nhi về cung của mình.”
“Vậy phụ hoàng của con có đồng ý không?”
Lung Nguyệt khẽ lắc đầu, thần sắc thoáng nhẹ nhõm hơn một chút. “Còn may là phụ hoàng chưa đồng ý, nhưng giờ Hiền phi cứ đeo bám không buông, chỉ e phụ hoàng rồi sẽ có ngày đồng ý thôi. Đức mẫu phi vì việc này mà vô cùng lo lắng, đêm không ngủ nổi, đã bàn với Quý mẫu phi chuyện đi cầu xin phụ hoàng giúp mẫu phi rồi đấy.”
Q.8 – Chương 35: Chương 18 – Phần 02
Tôi nói bằng giọng không nhanh không chậm: “Lung Nguyệt, con vừa khuyên mẫu phi không nên để lộ sự tức giận ra ngoài mặt, vậy con phải biết là nữ tử trong cung làm người cần giấu kín cảm xúc, làm việc cần từ tốn đúng mực, bằng không sẽ là tự mình hại mình. Lần này quay về con hãy khuyên nhủ Đức phi rằng đừng nên vì chuyện của ta mà bận lòng quá.” Rồi tôi vẫy tay ra hiệu cho con bé lại gần, ghé đến bên tai nó khẽ nói: “Chuyện này ngoài con ra thì không ai có thể giúp ta cả.”
Sáng sớm mấy ngày sau, cơn mưa rào kéo dài suốt thời gian qua đã ngừng rơi hẳn, chỉ còn lại những tiếng tí tách thỉnh thoảng vang lên do nước đọng rơi từ trên cây xuống.
Giữa ánh bình minh thoáng màu tím nhạt chợt bừng lên một thứ màu vàng tươi cao quý tựa ánh thái dương, tôi ngẩng đầu lên khẽ nở một nụ cười điềm đạm. “Hoàng thượng rốt cuộc đã tới rồi.”
Y mỉm cười nhìn tôi. “Trẫm tới mà nàng không bất ngờ chút nào ư?”
“Sao có thể chứ?” Tôi ngừng công việc thêu thùa, cười nói. “Nơi này là nhà của Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn tới lúc nào cũng được, thần thiếp việc gì phải bất ngờ.”
Huyền Lăng đã một thời gian dài không đặt chân tới Nhu Nghi điện, mấy đứa nhỏ vừa nhìn thấy y liền không kìm được chạy nhào tới, đứa cầm tay đứa níu áo y. Hàm Nhi vốn nghịch ngợm nhất còn nhảy lên quàng tay qua cổ y, gọi vang một tiếng “phụ hoàng” vẻ đầy thân thiết, thế nhưng lời còn chưa dứt thì nước mắt đã rơi xuống trước rồi.
Tôi đưa tay xoa lưng Hàm Nhi, dịu dàng cười nói: “Nam tử hán ai lại khóc bao giờ, phụ hoàng gần đây chỉ vì bận rộn công việc nên mới không tới thăm các con đó thôi, hôm nay chẳng phải đã tới rồi đấy sao.” Dứt lời bèn nháy mắt ra hiệu cho Huyền Lăng.
Vì sự thân mật và nhớ nhung của lũ nhỏ, vẻ lúng túng của Huyền Lăng nhanh chóng tan biến hoàn toàn, lòng yêu con lại càng thêm tha thiết, bèn một tay bế Nhuận Nhi, một tay bế Linh Tê, để mặc cho Hàm Nhi treo lủng lẳng trên cổ mình làm nũng, cứ nhìn mấy đứa nhỏ mãi vẫn không thấy đủ, rồi y chợt cất giọng nghi hoặc hỏi tôi: “Tuyết Phách đâu rồi?”
Tôi dịu dàng đáp: “Mấy hôm trước trời mưa suốt nên Tuyết Phách ngủ không ngon, lúc này đang được nhũ mẫu bế đi ru ngủ.”
Y dỗ dành mấy đứa nhỏ đi ăn đồ điểm tâm, sau đó mới ngồi xuống cạnh tôi.
Trong thời gian gần mười ngày bị cấm túc, tôi đã nhuộm cho mái tóc của mình trở nên đen nhánh, nếp nhăn nơi khóe mắt thì nhờ ngày ngày đắp lòng trắng trứng nên đã nhạt đi nhiều, sau khi được Cận Tịch trang điểm giúp cho thì khó ai có thể nhìn ra được. Mà vì hôm nay không có việc gì nên tôi chỉ mặc một bộ cung trang đơn giản, không hề đeo đồ trang sức châu ngọc. Huyền Lăng sau khi ngắm kĩ dung nhan của tôi bèn không kìm được khẽ gật đầu. “Mới mấy ngày không gặp mà trông nàng trẻ ra nhiều quá.”
Tôi đưa tay lên xoa má, làm bộ nửa buồn nửa vui. “Hoàng thượng có ý nói rằng thần thiếp đã từng già đi rất nhiều ư?”
Y biết đã lỡ lời, bèn cười, nói: “Đâu có, nàng vẫn như xưa đấy thôi.”
Tôi thêu thêm vài đường nữa, sau đó ngẩng lên mỉm cười nhìn y. “Trong lòng thần thiếp, tứ lang cũng vẫn như xưa.” Vừa nói tôi vừa đưa tay lên day trán. “Hôm nay không có chuyện đau đầu gì xảy ra, thần thiếp cảm thấy tinh thần của mình quả thực đã tốt lên rất nhiều.”
Y gật đầu, đưa tay kéo tôi vào lòng. “Trẫm biết, lần này nàng đã phải chịu ấm ức rồi.”
Tôi cười tươi rạng rỡ. “Hoàng thượng đã tới đây, chắc hẳn là không định để thần thiếp phải chịu ấm ức thêm nữa rồi.”
“Đúng vậy.” Y khẽ gật đầu, đôi hàng lông mày hơi máy động, vẻ tức giận bất giác lộ rõ. “Không ngờ Uẩn Dung lại lừa gạt trẫm nhiều năm như thế.”
Tôi không kìm được cất giọng ngạc nhiên: “Lời này của Hoàng thượng là ý làm sao?”
Huyền Lăng đặt mạnh tay xuống bàn. “Miếng ngọc bích đó của nàng ta…”
Trong lời kể thoáng mang vẻ tức giận của Huyền Lăng, tôi đã dần dần hiểu rõ nguồn cơn mọi việc. Ngày đó vì chuyện tôi bị cấm túc mà Lung Nguyệt đã nảy sinh tranh chấp với Hồ Uẩn Dung ở Nghi Nguyên điện, nhất thời lỡ tay làm vỡ miếng ngọc bích của Hồ Uẩn Dung. Hồ Uẩn Dung bấy lâu nay vẫn luôn coi vật đó như bảo bối, ngày ngày treo trước ngực, chẳng dễ gì cho ai nhìn thấy bao giờ, lần này bị Lung Nguyệt làm vỡ thì tất nhiên vô cùng tức giận, mà ngay cả Huyền Lăng cũng nổi nóng, sau khi trách mắng liền y