a mắt nhìn tôi, khẽ nói: “Mẫu phi, con lạnh quá.”
Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh băng của thằng bé, lại khom người ôm chặt thằng bé vào lòng, dịu dàng cười nói: “Là mẫu phi không tốt, khi ra ngoài đã không mặc thêm áo cho con, đợi lát nữa về mẫu phi sẽ tự tay mặc áo cho con được không?”
Tôi bất giác thầm chua xót trong lòng, chẳng rõ sau ngày hôm nay Nhuận Nhi có còn được ở bên tôi nữa hay không. Nghe nói Hồ Uẩn Dung đã từng mấy lần nói với Huyền Lăng rằng: “Hòa Mục ít tuổi không có bạn chơi, mà Hoàng quý phi thì lại bận rộn nhiều việc, thần thiếp muốn đón Dư Nhuận về nuôi bên cạnh.” Huyền Lăng không tỏ thái độ gì, thế nhưng Hồ Uẩn Dung hiện đang được y tin tưởng nhất, nếu cứ cầu xin thêm mấy lần nữa chưa chắc y đã không đồng ý.
Hồ Uẩn Dung kỳ thực nào có muốn nuôi Dư Nhuận, gần đây thường xuyên nhắc đến chẳng qua là vì muốn ngồi lên ngôi hậu mà thôi. Cô ta vốn không có con trai, một khi dưới gối có hoàng tử thì cơ hội trở thành hoàng hậu ắt sẽ lớn hơn nhiều.
Tôi khẽ thở dài một tiếng, đưa tay xoa đầu Nhuận Nhi. Cuộc tranh đấu ở hậu cung hà tất phải để dính dáng tới một đứa bé vô tội, huống chi Nhuận Nhi còn là do My Trang phó thác cho tôi lúc lâm chung, tôi sao có thể tùy tiện để nó bị người khác mang đi, thậm chí còn trở thành một quân cờ được?
Nhuận Nhi còn ít tuổi, vẫn chưa hiểu được những việc rắc rối ấy, chỉ ngoan ngoãn gật đầu đáp “vâng” một tiếng, sau đó lại cười tươi rạng rỡ. “Mẫu phi ngày ngày đều mặc quần áo cho Nhuận Nhi, nhưng lại rất ít khi mặc quần áo cho Hàm ca ca.”
Tôi cúi đầu khẽ hôn lên trán thằng bé một cái, mỉm cười nói: “Đó là vì mẫu phi thương Nhuận Nhi nhất, đúng vậy không nào?”
Thằng bé mừng rỡ vô cùng, lập tức đáp “dạ” một tiếng rất to.
Gần như cùng lúc ấy cửa điện đột ngột mở ra, Hồ Uẩn Dung trong bộ đồ màu đỏ tươi tha thướt cất bước ra ngoài, dung nhan mười phần trẻ trung, xinh đẹp. Ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy Nhuận Nhi, cặp mắt cô ta chợt sáng lên, bên trong tràn ngập nét cười, rồi cô ta khom người nắm lấy bàn tay Nhuận Nhi, cất giọng dịu dàng vô hạn: “Nhuận Nhi sao lại ở đây thế? Đã đợi lâu lắm rồi phải không?”
Nhuận Nhi dựa theo lễ nghi cung kính gọi khẽ một tiếng: “Hiền phi nương nương.”
Nụ cười của Hồ Uẩn Dung giống như ánh dương bị mây đen che phủ, tức thì tắt lịm, nhưng ngay sau đó cô ta lại cười tươi. “Cứ gọi ta là mẫu phi là được rồi. Nhuận Nhi có muốn tới cung của mẫu phi chơi không, trong cung của mẫu phi có nhiều thứ hay lắm, con thích chơi gì nào? Xếp hình, kỳ lân gỗ, đá cầu hay là tháp chuông gió? Mà tới đó rồi con còn có thể chơi cùng với Hòa Mục tỷ tỷ nữa đấy.”
Nhuận Nhi cúi xuống, nép sát vào bên cạnh tôi, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi, nói: “Mẫu phi, chúng ta mà còn không về là Linh Tê tỷ tỷ sẽ sốt ruột đấy.”
Tôi ôn tồn nói: “Được, chúng ta gặp phụ hoàng xong rồi sẽ về ngay.”
Hồ Uẩn Dung làm ra vẻ tới lúc này mới phát hiện thấy tôi, khẽ cười, nói: “Hóa ra Hoàng quý phi cũng ở đây, vừa rồi ta không nhìn thấy đúng là thất lễ.” Rồi cô ta để lộ vẻ kiêu ngạo. “Tứ điện hạ đúng là càng ngày càng đáng yêu, chẳng trách lại được Hoàng quý phi thương yêu như thế, lúc nào hãy đưa tới cung của ta ở tạm một thời gian đi.”
Tôi chẳng hề giận dữ, chỉ mỉm cười ôn tồn. “Nhuận Nhi từ nhỏ đã sống ở Nhu Nghi điện, chỉ e sẽ không quen.”
Cô ta hơi nhếch khóe môi, cất giọng cao vang: “Dăm ba năm sau sẽ quen hết thôi.” Thoáng đảo mắt một cái, cô ta lại che miệng cười, nói: “Vừa rồi Hoàng quý phi nói là muốn gặp Hoàng thượng, nhưng chỉ e bây giờ Hoàng thượng không có thời gian rảnh đâu, người còn có chuyện phải bàn bạc với Quý Tư nghi nữa.”
Dưới màn mưa như trút, vô số bong bóng không ngừng nổi lên giữa những vũng nước mưa, nhưng cơ hồ vừa nổi lên đã bị những hạt mưa rơi xuống ngay sau đó làm vỡ vụn. Tôi bình tĩnh nói: “Muội muội đã nói như vậy rồi thì ta không vào trong nữa vậy.”
Tôi dắt tay Dư Nhuận xoay người chuẩn bị rời đi, chợt Hồ Uẩn Dung cười tủm tỉm nhìn tôi, trong mắt ánh lên những tia âm u tột độ, giọng nói thì mang đầy vẻ bí ẩn: “Khuê danh của tỷ tỷ khi xưa có phải là Chân Ngọc Hoàn không thế?”
Tôi cất giọng hờ hững: “Muội muội quả là tai mắt lanh lẹ quá.”
Hồ Uẩn Dung nở một nụ cười thần bí tiến lại gần tôi, trên người hãy còn mang mùi long diên hương thoang thoảng. “Ba vị muội muội của tỷ tỷ lần lượt là Ngọc Ẩn, Ngọc Diêu, Ngọc Nhiêu, vậy nên muội muội đây mới dám cả gan đoán mò như thế.”
“Từ rất lâu trước đây ta đã không thích chữ ngọc này, do đó đã bỏ nó đi không dùng tới nữa rồi.”
Dưới màn mưa mịt mờ, giọng nói của cô ta toát ra một vẻ hững hờ và âm u vô hạn: “Nhưng nói gì thì nói, tỷ tỷ cũng là con gái thuộc hàng chữ ngọc của nhà họ Chân, đúng vậy không?” Ngày Mười bốn tháng Chín, tôi rốt cuộc đã bị cấm túc ở Vị Ương cung, mà trước đó mấy ngày, các tin đồn về lời sấm “phương Đông mưa nhiều, Câu Dặc nữ họa” đã lan truyền trong cung không ngớt, khuê danh cũ của tôi là Ngọc Hoàn cũng bị lôi ra đàm tiếu, còn về cái gọi là dối gạt trời cao thì dần dần, ngay cả việc Huyền Thanh đưa tôi về từ trong tay Ma Cách cũng bị đồn thổi bằng những lời vô cùng khó