nghe.
Khi Lý Trường mặt mày rầu rĩ tới tuyên chỉ thì tôi đang ngồi dưới cửa sổ thêu một bức hình “Liễu nhứ xuân hoa”, những bông liễu mỏng manh được tôi thêu bằng chỉ bạc trên nền vải gấm trắng ngần thuần khiết, nhìn lâu rồi sẽ rất dễ khiến người ta hoa mắt nhức đầu.
Chờ Lý Trường tuyên chỉ xong tôi liền thản nhiên tiếp chỉ, chẳng buồn để ý đến vẻ xót thương trong mắt y. Y ôn tồn nói: “Nương nương xin hãy bảo trọng.”
Tôi lại cúi đầu thêu tiếp, đồng thời cất giọng hờ hững: “Không sao, năm xưa Trinh Nhất Phu nhân cũng từng vì thiên tượng biến đổi mà bị cấm túc, về sau đã bĩ cực thái lai đó thôi.”
Lý Trường nói: “Trinh Nhất Phu nhân cũng từng khuyên nhủ Hoàng thượng rồi, có điều cơn mưa này…” Y ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ, lo lắng nói: “Hiền phi nương nương…”
Tôi vỗ “bộp” một cái xuống bàn, chiếc kéo bạc nhỏ để trên bàn tức thì nảy bật lên, mũi kéo sắc bén thiếu chút nữa đã đâm vào người tôi. Tôi bất chấp việc gã tùy tùng đi theo Lý Trường tới đây còn đang đứng chờ bên ngoài điện, giận dữ quát bảo: “Tất thảy đều tại gã Quý Duy Sinh đó ăn nói bừa bãi khiến Hoàng thượng hiểu lầm bản cung! Bản cung bây giờ không thể rời khỏi Vị Ương cung, vậy thì sẽ ngày ngày nguyền rủa hắn, khiến hắn không được chết một cách yên bình!”
Lý Trường vội vàng nói: “Nương nương bớt giận, nương nương bớt giận!”
Tôi còn chưa hết căm hận. “Gã họ Quý đó đúng là có mắt không tròng, ăn nói bừa bãi, sau này nhất định sẽ có ngày bản cung băm thây hắn ra thành vạn mảnh!”
Từ sau khi về cung, tôi vốn luôn cư xử khoan dung độ lượng với người dưới, rất ít khi ăn nói dữ dằn như vậy, các cung nhân hầu hạ bên ngoài không có ai là không tặc lưỡi kinh sợ.
Mưa lớn vẫn cứ rơi ào ào không ngớt, Vị Ương cung như bị nhấn chìm trong một mảng lạnh lẽo âm u. Linh Tê từ bé tới giờ chưa từng thấy Nhu Nghi điện rơi vào tình cảnh như vậy, không khỏi có chút sợ hãi, khóe mắt rưng rưng ánh lệ, cố gắng nép sát vào bên cạnh tôi.
Tôi ôm chặt con bé vào lòng, đưa mắt nhìn ra phía ngoài mà trầm giọng nói: “Đừng sợ! Có mẫu phi ở đây, con không cần sợ điều gì cả!”
Sau khi tôi bị cấm túc, các phi tần trong cung đều không được tới thăm, chỉ duy có Lung Nguyệt vốn là công chúa tôn quý, lại bạo gan, do đó thường xuyên bất chấp lệnh cấm mà ghé vào Nhu Nghi điện thăm tôi cùng mấy đứa nhỏ. Huyền Lăng thấy thế thì không đành lòng trách cứ, cũng không ngăn cấm con bé.
Lung Nguyệt mỗi lần đều mang theo một ít hoa quả, bánh trái tới chia cho mấy đứa em, thỉnh thoảng còn đi tới đứng bên cạnh tôi trò chuyện. Thấy tôi cứ thêu mãi bức hình “Liễu nhứ xuân hoa”, nó rốt cuộc đã không kìm được mà cất tiếng hỏi: “Mẫu phi, người bị cấm túc thế này mà không nôn nóng chút nào ư?”
Tôi khẽ mỉm cười. “Nếu ta nôn nóng, phụ hoàng của con sẽ bỏ lệnh cấm túc rồi thả ta ra ngoài ư?”
Lung Nguyệt suy nghĩ một chút rồi khẽ lắc đầu, sau đó lại nói: “Nhưng mẫu phi mỗi ngày đều chỉ ngồi đây thêu thùa để giết thời gian, chẳng lẽ không thấy phiền muộn?”
“Tất nhiên là không rồi.” Tôi nhìn Lung Nguyệt chăm chú, ánh mắt ấm áp như ánh dương tháng Tư. “Con nhìn những bông liễu này xem, dưới ánh mặt trời rạng rỡ thì bay lượn như hoa lê giản dị, đẹp đẽ vô cùng, rất hay được người ta dùng làm đề tài ngâm vịnh. Nhưng vật này có lúc cũng có thể lấy đi tính mạng người ta đấy. Mẫu phi thêu nó chính là để nhắc nhở bản thân rằng mọi việc trên đời đều có hai mặt, cho dù đang ở trong nghịch cảnh cũng đừng nên nguội lòng, nếu thuận buồm xuôi gió thì cũng chớ quên họa sát thân chưa biết chừng lại đang cận kề ngay bên cạnh.”
Lung Nguyệt thoáng lộ vẻ suy tư, sau đó rụt rè hỏi tôi: “Mẫu phi, con sau này cũng sẽ như vậy đúng không?”
Tôi mỉm cười nắm lấy bàn tay con bé. “Có lẽ là không, bởi vì con là công chúa, con may mắn hơn ta và Đức mẫu phi của con chính là ở điểm này. Có điều con cũng phải cẩn thận, phải biết lo trước nghĩ sau thì mới tránh được chuyện nguy nan.”
Lung Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, từ sau lần tôi sẩy thai, tính tình con bé đã điềm đạm hơn nhiều, không còn hoạt bát, nghịch ngợm như hồi nhỏ nữa, hệt như đã biến thành một con người khác vậy. Con bé đưa mắt nhìn xung quanh Nhu Nghi điện, cuối cùng chăm chú dõi nhìn màn mưa mênh mang không dứt bên ngoài cửa sổ, chợt nhẹ nhàng cất tiếng: “Mẫu phi tuy bị cấm túc nhưng ăn mặc không thiếu thốn gì. Kỳ thực ngày đó, khi Lý Trường tới tuyên chỉ, mẫu phi không nên mắng Quý Duy Sinh như thế, bây giờ ai ai cũng biết là mẫu phi không thích y, nhưng Hiền phi thì lại càng xem trọng y hơn, mẫu phi làm như thế quả thực là được chẳng bằng mất.”
“Vậy sao?” Tôi khẽ nở nụ cười mỉm, lại cầm kim lên thêu thêm vài đường nữa, kế đó ngoảnh đầu ra nhìn mấy gốc chuối xanh biếc dưới cơn mưa, không kìm được cất tiếng lẩm bẩm: “Mưa đến bây giờ còn chưa dừng nữa, chẳng biết sẽ rơi tới lúc nào đây.” Rồi tôi hỏi: “Tính đến giờ, ta đã bị cấm túc mấy ngày rồi?”
“Bảy ngày.” Trên khuôn mặt thanh tú của Lung Nguyệt lộ rõ vẻ ưu lo. “Vì mẫu phi bị cấm túc mà mưa lớn vẫn chưa dừng, do đó hôm qua Hiền phi đã dâng lời lên cho phụ hoàng rằng sự trừng phạt dành cho m