Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327705

Bình chọn: 7.00/10/770 lượt.

êu cầu Lung Nguyệt phải sửa chữa sao cho miếng ngọc đó trở lại hoàn chỉnh, bằng không nhất định sẽ phạt nặng.

Lung Nguyệt bấy lâu nay vốn được Huyền Lăng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, làm sao chịu được sự ấm ức như thế, trong cơn giận dữ liền đi tìm những người thợ khéo trong cung, nhưng tất cả bọn họ đều nói là chỉ có thể dùng vàng vá ngọc, ngoài ra không có cách nào khác. Lung Nguyệt đành nhờ Ôn Thực Sơ ra ngoài cung tìm thợ khéo giúp cho, Ôn Thực Sơ sau một hồi vất vả rốt cuộc đã tìm được một vị sư phụ có tay nghề hạng nhất ngoài cung, nhưng sau khi đưa ngọc bích cho xem thì vị sư phụ đó lại lộ vẻ trù trừ do dự, Ôn Thực Sơ bèn nổi lòng nghi ngờ rồi hỏi han kĩ càng một phen, cuối cùng được biết mười mấy năm trước, ông ta đã từng làm một miếng ngọc giống hệt như thế. Ôn Thực Sơ biết chuyện này nhất định là có vấn đề, bèn lập tức dẫn ông ta vào cung diện thánh.

Sau khi nghe Huyền Lăng kể xong, tôi bèn thở dài, than: “Hiền phi vốn xuất thân cao quý, việc gì phải giở trò như vậy nữa?”

Từ nơi đáy mắt Huyền Lăng bừng lên những tia giận dữ tột bậc. “Hoàn Hoàn, nàng ta ôm lòng hiểm ác, từ mười mấy năm trước đã tự rêu rao rằng mình tay cầm ngọc bích sinh ra, vậy nên trẫm mới đón nàng ta vào cung. Đã thế để tranh đoạt ngôi hậu, nàng ta còn không tiếc dùng tà thuật trù ếm nàng, khiến nàng bị bệnh tật bám vào người, dung nhan trở nên tiều tụy.”

Tôi nghe thế thì không kìm được cả kinh thất sắc. “Hóa ra thần thiếp đã bị trù ếm ư?”

Huyền Lăng lộ vẻ chán ghét. “Trẫm vì việc nàng ta ngụy tạo ngọc bích mà đã hạ lệnh lục soát Yến Hy điện, ai ngờ lại phát hiện ra mấy bức tượng gỗ được chôn dưới đất trong cung của nàng ta. Những bức tượng đó hiển nhiên đã được chôn dưới đất một thời gian dài rồi, đều đã mọc rêu, bên trên có khắc tên của nàng và Chu Nghi Tu, còn bị cắm vào mấy cây kim bạc. Trong cung vốn kỵ nhất là tà thuật, nàng ta vì muốn tranh ngôi hậu mà tàn độc tới mức này.” Hơi dừng một chút y mới lạnh lùng nói tiếp: “Hóa ra lời của Quý Duy Sinh là nhằm vào nàng ta, cái gì mà thần điểu Phát Minh ở phương Đông với cả phượng hoàng, thực là quá nhảm nhí, chẳng trách lại khiến trời cao nổi giận, đã thế nàng ta còn dám xúi bẩy trẫm phế truất nàng nữa chứ.” Sắc mặt y lúc này trở nên âm u vô hạn. “Trẫm giờ đã phế bỏ ngôi vị hiền phi của nàng ta, giáng nàng ta xuống làm tài nhân, cho ra ở cung khác, không tuyên triệu thì không được ra ngoài.”

Tôi lặng im một lát rồi mới do dự nói: “Hòa Mục Công chúa hãy còn nhỏ, Hoàng thượng đừng nên trút giận lên người Công chúa.”

Huyền Lăng thu vẻ tức giận lại, gật đầu nói: “Trẫm đã giao Hòa Mục cho Yến Nghi nuôi nấng rồi. Yến Nghi tính tình điềm đạm, thích hợp nuôi dưỡng trẻ nhỏ hơn nàng ta nhiều.”

“Sau chuyện này, mong Hoàng thượng đừng nên nghĩ đến việc phế bỏ Chu thị để lập tân hậu nữa.” Tôi chậm rãi đứng dậy, nghiêm túc quỳ xuống hành lễ. “Hoàng thượng ngày nào còn có suy nghĩ này thì ngày đó còn có người ôm lòng nhòm ngó ngôi hậu. Hoàng thượng đã đáp ứng với Chiêu Thành Thái hậu là “nhà họ Chu không thể xuất hiện phế hậu”, vậy xin người hãy chiêu cáo thiên hạ rằng sẽ không bao giờ lập thêm tân hậu, cũng không phế hậu, vậy thì lòng người trong hậu cung mới an định được.”

Huyền Lăng nhìn tôi chăm chú, sau một hồi lâu suy nghĩ mới trầm giọng hỏi tôi: “Hoàn Hoàn, nàng thật sự suy nghĩ như vậy sao?”

Tôi ngẩng lên, thản nhiên nhìn lại y. “Dạ.”

Y thoáng nở một nụ cười như có như không. “Nhưng sau việc này trẫm lại muốn lập nàng làm hoàng hậu.”

Tôi khấu đầu bái lạy lần nữa. “Thần thiếp đã được phong làm hoàng quý phi rồi, thực là không tiện ban phong thêm nữa, huống chi chuyện mà Hoàng thượng đã đáp ứng với Thái hậu không nên vì thần thiếp mà thay đổi, thần thiếp không thể so sánh với Thuần Nguyên Hoàng hậu được đâu.” Sau một thoáng ngập ngừng, tôi hé môi nói ra điều mà bản thân lo lắng: “Hoàng thượng phá lệ phong thần thiếp làm hoàng quý phi đã khiến các vị đại thần trong triều dị nghị xôn xao rồi, thần thiếp không muốn mình phải ngồi trên đống lửa, lại càng không muốn Hoàng thượng phải khó xử vì thần thiếp.”

Y đưa tay đỡ tôi dậy, mỉm cười, nói: “Nếu vậy thì trẫm không miễn cưỡng nàng nữa.” Hơi dừng một chút, y lại nói tiếp: “Có điều, nếu nàng thật sự có lòng tranh đoạt ngôi hậu, vậy thì cũng chẳng khác Hồ Uẩn Dung chút nào.”

Tôi mỉm cười nhìn y chăm chú. “Nhưng thần thiếp còn có một yêu cầu nho nhỏ này nữa.”

Y ôn tồn nói: “Nàng nói đi.”

“Thần thiếp không muốn Quý Duy Sinh còn ở lại trong cung.” Tôi cất giọng trầm ngâm. “Y dù sao cũng từng đi lại quá gần gũi với Hồ thị.”

Huyền Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: “Y đã từng thi đỗ khoa cử, tuy có đi lại gần gũi với Hồ thị nhưng cũng chưa từng thiên vị cho nàng ta. Nếu nàng không thích y xuất hiện trước mặt, vậy trẫm cho y ra làm quan ở bên ngoài vậy.”

Tôi bật cười khúc khích, nói: “Kỳ thực y cũng không tính là quá tệ, còn có chút bản lĩnh nữa, nếu Hoàng thượng có lòng xem trọng nhân tài thì cứ an bài như thế là được rồi. Thần thiếp chỉ mong không phải nhìn thấy y nữa mà thôi.”

Mấy ngày sau trời trong xanh thoáng đãng, tô