XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327610

Bình chọn: 10.00/10/761 lượt.

mắt thấp thoáng một tia cười khinh miệt. “Tần thiếp biết có một số lời nương nương không tiện nói ra ngoài miệng, cũng không thể nói, do đó đã nói thay nương nương rồi.”

Lòng tôi thầm buông lỏng, ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ nền nã đoan trang. “Nói gì cơ?”

Cô ta bước lại gần tôi, nhẹ nhàng cất tiếng: “Những gốc hợp hoan đó là món quà y tặng cho nương nương trong ngày nương nương được phong làm thục phi, đúng vậy không? Để tránh cho nương nương ngày ngày đau xót, tần thiếp đã nói rằng mình đêm chẳng thể ngủ ngon, muốn giữ những gốc hợp hoan đó lại để dùng làm thuốc.” Cô ta vừa nói vừa đưa tay lên xoa ngực. “May mà Hoàng thượng đã đồng ý, còn sai người đào những gốc hợp hoan đó lên mang tới trồng trong cung của tần thiếp nữa.”

Tôi nhìn sâu vào mắt cô ta, nơi đáy lòng sinh ra mấy tia ấm áp. “Đa tạ!”

Cô ta khẽ “hừ” một tiếng, ngoảnh đầu qua một bên, dải tua trên cây trâm bạc cài trên búi tóc ánh lên những tia sáng lạnh lùng. “Tần thiếp chỉ không nỡ để những gốc hợp hoan ấy bị chặt đi mà thôi.” Trong cặp mắt cô ta bỗng ánh lên mấy tia oán độc sắc lẹm như dao, từ trong miệng chậm rãi bật ra một giọng nói hờ hững: “Đừng tùy tiện buông tha cho cô ta.”

Tôi hỏi: “Ai?”

Cô ta nở một nụ cười hờ hững, vẻ dịu dàng lập tức ngập tràn trên khuôn mặt. “Ý tần thiếp là Hồ Uẩn Dung bây giờ mới chỉ bị giáng xuống làm tài nhân thôi, như thế vẫn còn hời cho cô ta quá.”

Tôi mỉm cười dịu dàng, lẳng lặng gật đầu, kế đó liền dõi mắt nhìn cô ta chậm rãi rời đi, mãi tới khi bóng dáng cô ta đã hoàn toàn biến mất nơi ngã rẽ của vĩnh hạng mới thu ánh mắt về. Trong chốn Tử Áo Thành phồn hoa rộng lớn này, Diệp Lan Y mới thực cô độc biết bao, chỉ nhìn bóng lưng cô ta thôi cũng có thể cảm nhận được một sự thê lương khó diễn tả bằng lời.

Q.8 – Chương 36: Chương 19 – Phần 01

Ngói vụn minh châu vứt chung hàng[37'>

[37'> Trích Vịnh Lục Châu của Tào Tuyết Cần. Nguyên văn Hán Việt: Ngõa lịch minh châu nhất lệ phao – ND.

Mùng Chín tháng Ba năm Càn Nguyên thứ hai mươi tám là Thiên Trường tiết của Huyền Lăng trong dịp y bốn mươi mốt tuổi. Ở triều Đại Chu, ngày sinh của hoàng đế được gọi là Thiên Trường tiết, ngày sinh của Thái hậu được gọi là Thánh Thọ tiết, sau khi Hoàng hậu bị cấm túc và tôi được lập làm hoàng quý phi thì ngày sinh của tôi cũng được gọi là Thiên Thu tiết. Năm nay Huyền Lăng bốn mươi mốt tuổi, tuy có thân vương qua đời nhưng do sự tấu thỉnh của quần thần, Thiên Trường tiết vẫn được tổ chức cực kỳ xa hoa.

Đúng mùng Chín tháng Ba, Huyền Lăng mở tiệc tại Tử Thần cung mời bá quan văn võ tới tề tụ, vô cùng náo nhiệt. Yến tiệc của hậu cung thì được tổ chức tại Minh uyển. Khắp trong ngoài kinh thành, đâu đâu cũng là đèn hoa rực rỡ, ngợp ánh vàng son. Tiếng nhạc ở Tử Áo Thành và Minh uyển được tấu lên đồng thời, âm thanh như vang vọng lên tận chín tầng mây, không khí mang đầy vẻ vui tươi náo nức.

Khi bữa tiệc diễn ra đến hoàng hôn, mọi người ban đầu vốn vui vẻ đã dần trở nên uể oải, mỏi mệt, ngay đến Huyền Lăng cũng không ngừng ngáp ngắn ngáp dài. Diệp Lan Y đưa chiếc quạt tròn thêu hình hoa hợp hoan lên che mặt, khẽ cười, nói: “Hoàng thượng nếu đã mệt, vậy chi bằng hãy tìm một trò vui nào đó mới mẻ đi!”

Huyền Lăng đưa mắt nhìn qua, cười hỏi: “Diễm Tần có ý gì hay ư?”

Diệp Lan Y cất giọng yêu kiều: “Thần thiếp được Hoàng thượng thương yêu, tuy thân phận thấp kém nhưng được hưởng trọn vinh hoa phú quý. Hôm nay tới Minh uyển, thần thiếp bỗng nhớ lại việc huấn luyện thú ở Sư Hổ uyển khi xưa, lại đúng dịp Thiên Trường vạn thọ của Hoàng thượng, thần thiếp muốn dùng chút kỹ nghệ cũ để làm Hoàng thượng vui lòng.”

Huyền Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: “Không ổn, những loài mãnh thú đều vô cùng hung dữ, lỡ làm nàng bị thương thì sao?”

Diệp Lan Y khẽ lắc đầu, cười tủm tỉm nhìn Huyền Lăng. “Hoàng thượng quên là thần thiếp từ nhỏ đã lớn lên cùng hổ báo ư, người cho là thần thiếp sống trong sung sướng lâu ngày nên không còn được như xưa nữa sao?” Rồi cô ta chợt bật cười thành tiếng. “Những thứ mà thần thiếp có đều do Hoàng thượng ban cho, hôm nay thần thiếp chỉ muốn tỏ chút lòng thành với Hoàng thượng mà Hoàng thượng cũng không chịu ư?”

Khương Tiểu viện đưa mắt nhìn Huyền Lăng, cười nói: “Nghe nói Diễm Tần tỷ tỷ khi huấn luyện thú xinh đẹp vô song, vậy nên mới khiến Hoàng thượng xiêu lòng. Thần thiếp vô phúc, mãi tới bây giờ vẫn chưa được thấy cảnh ấy lần nào, hôm nay Diễm Tần đã chịu như vậy, xem ra bọn thần thiếp sắp được no mắt rồi.”

Huyền Lăng trầm ngâm một lát rồi cũng nảy lòng hứng thú, bèn tươi cười nói với Diệp Lan Y: “Được rồi, vậy nàng hãy đi đi!”

Diệp Lan Y thướt tha cất bước đi thay y phục, ánh mắt sâu lắng như một đầm nước lặng.

Khi quay trở lại, cô ta đã thay một bộ đồ thêu hoa xanh biếc, hơn nữa còn hơi trong suốt, loáng thoáng có thể nhìn thấy lớp hoa văn thêu hình hoa hợp hoan bằng chỉ bạc bên trong. Mái tóc dài đen nhánh của cô ta được buông xõa như dòng suối, trên đầu chỉ đội một vòng hoa được bện thành từ những bông hoa tươi màu hồng phấn cùng một số bông hoa ngọc trắng ngần như tuyết. Chân cô ta để trần, nơi cổ c