Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327675

Bình chọn: 7.00/10/767 lượt.

ời đi, bỏ lại tôi một mình trên cõi đời này.

Thiên Trường tiết của Huyền Lăng vì việc này mà phải dừng lại, y thì vẫn hôn mê chưa tỉnh vì bị trọng thương, do đó mọi người trong cung đều vô cùng lo lắng, ai cũng rầu rĩ mặt mày nhưng lại chỉ có thể khóc lóc mà thôi, bầu không khí ảm đạm cứ thế kéo dài suốt mấy chục ngày liền.

Rốt cuộc vào sáng sớm ngày thứ mười sáu sau khi về cung, cung nữ hầu hạ bên cạnh Huyền Lăng đã tới báo rằng miệng vết thương của Huyền Lăng đã ngưng chảy máu, thương thế cũng có thể cứu chữa được, tính mạng không còn nguy hiểm nữa.

Diệp Lan Y sau khi chết thảm đã được chôn cất, thân thể cũng bắt đầu thối rữa nhưng Huyền Lăng sau khi tỉnh táo trở lại vẫn điên cuồng hạ lệnh băm xác cô ta ra làm vạn mảnh rồi đem vứt bỏ nơi đồng hoang. Còn Điềm Tần bị Huyền Lăng kéo ra làm lá chắn thì vì “hộ giá có công” mà được truy phong làm Điềm Phi. Nguyệt Quý nhân cũng được cứu sống, có điều đã cụt mất một tay, trở thành phế nhân, để bù đắp, Huyền Lăng đã phong cô ta làm tiệp dư chính tam phẩm, cho ở riêng một cung, đồng thời còn phong thưởng rất hậu cho người nhà của cô ta.

Dưới ánh bình minh từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếc gương đồng phản chiếu ra những tia sáng màu vàng sậm âm u, mọi cảnh vật trong gương đều toát ra một vẻ hư ảo mờ mịt tựa như trong giấc mộng, khiến người ta chừng như quên mất sự tồn tại của bản thân ở ngoài hiện thực.

Tôi tiện tay cầm một chiếc lược bí lên nắm chặt trong lòng bàn tay, răng lược nhọn hoắt cắm vào tay làm tôi đau nhói, mới dần dần tỉnh táo trở lại.

Đang dịp đầu xuân, sắc trời buổi sớm trong veo, lóng lánh như một khối ngọc lưu ly rực rỡ, bị những cành cây nhú đầy lộc xanh chia cắt thành vô số mảnh. Đôi làn gió nhẹ thổi tới làm những bông liễu trắng muốt như tuyết trên cành nhè nhẹ tung bay, sau đó bay ra lất phất đầy trời. Cửa sổ lúc này đang mở rộng, một vài bông liễu bay vào đậu lại trên bàn trang điểm, tôi tiện tay cầm một bông lên, đưa lên trước ánh sáng rồi nheo mắt lại nhìn kĩ. “Lan Y làm đã đủ nhiều rồi, Cận Tịch, chúng ta không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn thêm nữa.” Tôi hơi nhếch khóe môi nở một nụ cười mong manh như sương khói, cất giọng lạnh lùng. “Hoàng thượng đang bị trọng thương, các phi tần đều phải đi thăm, ngay đến Hồ Tài nhân đang bị cấm túc cũng không ngoại lệ.”

Cận Tịch hiểu ý, bèn cung kính nói: “Nô tỳ giờ sẽ đi làm ngay đây.”

Thượng Lâm uyển vừa chuyển sang xuân, khắp nơi đều là những sắc hồng sắc đỏ, lại vừa được tưới tắm bằng một trận mưa xuân nên còn có thêm một tầng hơi nước mờ mờ bao phủ, vẻ đẹp lại càng tăng thêm mấy phần.

Tài nhân Hồ Uẩn Dung vừa mới từ trong tòa cung điện cũ kĩ, u ám ở vĩnh hạng rảo bước đi ra, sắc mặt đầy vẻ hoang mang bi thảm, có lẽ sau khi hay tin đã vội vã chạy đi ngay. Cô ta hôm nay chỉ vận một chiếc áo gấm màu đỏ đã khá cũ, mái tóc dài cũng không được búi lại gọn gàng, chỉ quấn sơ qua và cố định lại bằng một cây trâm vàng chạm rỗng hình hoa.

Tôi cười lạnh, nhìn cô ta chạy lại gần, sau đó mới ung dung bước ra từ phía sau một bụi hoa. Sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến cô ta phải vội vàng dừng lại, sau một thoáng ngẩn ngơ mới nhìn rõ là tôi, không kìm được giận dữ quát lớn: “Tiện nhân, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta nữa ư?”

Tôi đưa mắt liếc nhìn bầu trời xanh biếc, thản nhiên nói: “Tại sao lại không dám? Tính ra thì Hồ Tài nhân còn chưa cảm tạ bản cung vì đã bỏ lệnh cấm túc cho ngươi đâu đấy.”

Q.8 – Chương 37: Chương 19 – Phần 02

Khuôn mặt cô ta đỏ bừng lên vì tức giận, hai mắt hằn học nhìn tôi. “Ta chưa từng dùng tà thuật để trù ếm ngươi, cũng chưa từng chôn những bức tượng gỗ đó trong cung của mình, tại sao ngươi lại vu cáo ta?”

Tôi hững hờ đưa mắt nhìn lại cô ta, không kìm được bật cười. “Khi đó vì sự xúi bẩy của Tài nhân mà ta đã bị Hoàng thượng cấm túc, thiếu chút nữa còn bị phế truất, làm gì có thời gian để gài bẫy ai. Tài nhân cả nghĩ quá rồi!”

Cô ta giận dữ nhìn tôi, không ngừng cười lạnh. “Ngươi vì muốn tranh đoạt ngôi hậu với ta, có việc gì mà không làm ra được? Chỗ tượng gỗ đó nhất định là do ngươi sai người chôn vào trong cung của ta từ lâu rồi, chờ thời cơ tới liền nhảy ra vu cáo ta, tâm tư của ngươi thực là tàn độc quá!”

Tôi chậm rãi mân mê chiếc vòng san hô lấp lánh nơi cổ tay, cười tủm tỉm, nói: “Việc này thì Tài nhân phải tự trách mình rồi, Yến Hy điện bị ta bỏ tượng gỗ vào suốt một thời gian dài như thế mà ngươi vẫn chẳng hề hay biết.”

Cô ta giận dữ điên cuồng, hai mắt chiếu ra những tia lạnh ngắt như muốn giết người. “Ngươi rốt cuộc đã chịu thừa nhận rồi!” Cô ta đưa tay túm lấy cổ tay tôi, kéo về phía trước. “Ngươi mau theo ta đi gặp biểu ca, ta phải cho biểu ca biết là ta bị oan!”

Hồ Uẩn Dung dùng sức rất mạnh, móng tay cắm vào cổ tay tôi làm những vệt máu rỉ ra lấm tấm. Tôi gạt bàn tay cô ta ra, quát bảo: “Ngươi bị oan ư? Nếu ngươi bị oan, vậy thì ai đã rắp tâm ngụy tạo ngọc bích từ nhiều năm trước? Ai đã cố tình lôi kéo Quý Duy Sinh, bắt hắn dựa vào thiên tượng để vu oan giá họa cho ta? Ai đã hãm hại Thanh, để y phải chết một cách oan uổng? Thanh cũng là biểu ca


pacman, rainbows, and roller s