XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327440

Bình chọn: 8.5.00/10/744 lượt.

minh sáng suốt!”

Huyền Lăng cả kinh, trong giọng nói lộ ra mấy tia tức giận: “Ngươi muốn ta ban cái chết cho Hoàng quý phi?”

Tư không chẳng hề sợ hãi, lớn tiếng nói: “Dạ phải!”

Đứng sau ngự tọa, tôi không thể nào nhịn thêm được nữa, đột ngột vén rèm chậm rãi đi ra, trầm giọng nói: “Tư không ở trước mặt thánh giá mà nói năng chẳng biết lựa lời, muốn sát hại phi tử nơi hậu cung, Hoàng thượng cớ sao không hạ chỉ tru diệt hạng người chẳng biết trên dưới này để chấn chỉnh triều cương?”

Quần thần nhìn thấy tôi thì không kìm được kinh hãi kêu lên thành tiếng, Huyền Lăng cũng hơi cau mày lại. “Không phải trẫm đã dặn nàng cứ đứng sau rèm nghe là được rồi sao, trên chốn triều đường cớ gì nàng lại tùy tiện bước ra ngoài như thế?”

Tư không giận đến ngây ra, sau đó liền vội vàng nói: “Hoàng thượng, Hoàng quý phi làm loạn triều cương, tuyệt đối không thể dung thứ được.”

Tôi nở một nụ cười điềm đạm, kế đó cất giọng ung dung: “Thần thiếp nếu còn không ra ngoài, chỉ e tấm thân này sẽ khó mà toàn mạng. Thần thiếp cũng mong vận nước được vững vàng, mong Hoàng thượng thứ tội để thần thiếp nói ra một lời này thôi.”

Huyền Lăng nghiêng người qua, thấp giọng nói: “Nàng muốn nói gì thì cứ chờ khi về đến hậu cung rồi nói với trẫm là được rồi.”

“Hoàng thượng xin hãy nghe thần thiếp nói một lời thôi.” Tôi không chịu thỏa hiệp, vẫn nhất quyết kiên trì.

Huyền Lăng không nói gì, cũng không né tránh ánh mắt của quần thần, một lát sau mới nói: “Hoàng quý phi, nàng nói đi!”

Tôi cung kính quỳ xuống bái lạy, nghiêm túc nói: “Hoàng thượng, Dư Hàm tư chất quá tầm thường, thần thiếp vô tài vô đức không thể dạy dỗ được, do đó không nên lập Dư Hàm làm thái tử.”

Lời này vừa vang lên, tất thảy mọi người đều kinh hãi, ngay đến Tư không cũng ngẩn ngơ. Tôi lại bái lạy lần nữa rồi mới nói tiếp: “Hoàng tứ tử Dư Nhuận thiên tư thông minh, thân mẫu là Huệ Nghi Quý phi cũng xuất thân danh môn, hiền lương thục đức, lúc sinh tiền rất được Chiêu Thành Thái hậu thương yêu xem trọng, do đó Hoàng tứ tử là người thích hợp nhất để nối dòng đại thống.”

Sự tranh cãi trong khi lập thái tử chẳng qua là nên lập trưởng hay nên lập quý. Dư Ly tư chất quá tầm thường, Dư Bái quá trầm lặng, còn Dư Hàm thì vì tôi mà bị dị nghị rất nhiều, nhưng ngay tới Huyền Lăng cũng chưa từng để ý rằng mình còn có một người con út nữa. Bất kể là xét về xuất thân, đức hạnh của mẹ ruột hay là xét về tư chất của bản thân, Dư Nhuận đều là một lựa chọn vô cùng thích hợp để trở thành thái tử, mà ngoài ra, tôi chỉ là dưỡng mẫu của Dư Nhuận, sau này không thể buông rèm chấp chính, do đó giang sơn Đại Chu ắt sẽ vững bền.

Mọi sự mâu thuẫn coi như đã được giải quyết, quần thần đều không thể tranh cãi gì thêm, tất cả đều gật đầu tán đồng ý kiến này, mà Huyền Lăng cũng không có dị nghị gì cả. Ngay trong ngày hôm đó, Hoàng tứ tử Dư Nhuận được lập làm thái tử, tiếp tục giao cho Hoàng quý phi nuôi dưỡng.

Những dải tua bạc đính trân châu buông xuống từ chiếc mũ phượng trên đầu tôi, vừa khéo che đi tấm dung nhan được trang điểm kĩ lưỡng, bên khóe miệng tôi dần dần lộ ra một nụ cười khoái trá.

Q.8 – Chương 38: Chương 20 – Phần 01

Nằm đếm Nam Cung giọt điểm thâu[38'>

[38'> Trích Trường Tín thu từ kỳ 1 của Vương Xương Linh. Dịch thơ: Lê Nguyễn Lưu. Nguyên văn Hán Việt: Ngọa thính Nam Cung thanh lậu trường – ND.

Mùa xuân năm Càn Nguyên thứ ba mươi đến rất muộn, sau khi Huyền Lăng tuyên bố lập Dư Nhuận làm thái tử, thân thể y ngày một suy nhược, rốt cuộc tới một ngày giữa xuân, y đổ bệnh phải nằm bẹp trên giường. Để tiện cho Huyền Lăng yên tâm tĩnh dưỡng, tẩm điện được dời đến Hiển Dương điện vốn là nơi thanh tịnh nhất trong cung, ngoài mấy phi tử đức cao vọng trọng ra thì không người nào khác được phép tùy tiện đi vào.

Hôm ấy sau khi phê duyệt xong tấu sớ, tôi vẫn còn cảm thấy tinh thần sảng khoái, bèn tới chỗ Đức phi chơi, sau đó lại qua Hiển Dương điện thăm Huyền Lăng. Chiếc kiệu mới ở cách ngoài trăm bước chân thì đã có một gã thái giám hay tin trước chạy ra mở cửa điện để nghênh đón tôi. Hiển Dương điện vừa rộng lớn lại vừa cổ kính, còn nằm ở nơi thanh tịnh, thực là một chỗ thích hợp nhất để dưỡng bệnh.

Sau khi đi vào trong điện, tôi vòng qua bức bình phong lớn được đóng bằng gỗ tử đàn tới trước giường bệnh của Huyền Lăng, thấy y đang ngủ rất say, đây là chuyện hiếm khi nào xuất hiện trong thời gian qua. Bên chiếc lò hương đặt ngay cạnh giường có một nữ tử vận cung trang màu trắng hình như đang khóc rấm rứt, nhưng tiếng khóc nghe rất nhỏ, có lẽ là vì sợ làm kinh động tới Huyền Lăng.

Tôi dừng chân lại từ xa, khẽ thở dài một tiếng. Nghe thấy tiếng động, nữ tử vận cung trang kia liền xoay người lại, hóa ra là Trinh Nhất Phu nhân. Nàng ta nhìn thấy tôi liền lập tức đứng dậy đưa tay lau nước mắt, khẽ nói: “Hoàng quý phi kim an!”

Tôi vội vàng đi tới đỡ nàng ta đứng dậy. “Muội muội không cần đa lễ.”

Trinh Nhất Phu nhân vào cung đã được hơn mười năm, tình cảm với Huyền Lăng có thể nói là sâu đậm nhất, tính tình lại hết sức dịu dàng, thường ngày chỉ một lòng chăm sóc cho nhị Hoàng tử, khi rản