Snack's 1967
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327604

Bình chọn: 9.00/10/760 lượt.

của ngươi, sao ngươi có thể vì tranh đoạt ngôi hậu mà bày mưu hãm hại huynh ấy như thế chứ?”

Cô ta thoáng ngẩn ra, ngay sau đó liền không kìm được cười lên điên cuồng, ngón tay chỉ vào tôi mà chẳng nói nổi lời nào cả. Tiếng cười của cô ta quá thê thiết, nghe hệt như tiếng quỷ khóc ma gào trong đêm, khiến những bông hoa trên cành rơi xuống tạo thành một trận mưa hoa lả tả.

Mãi một hồi lâu sau, cô ta mới ngưng được tiếng cười, chỉ tay vào tôi mà gằn giọng nói: “Ngươi rốt cuộc đã chịu thừa nhận rồi, chuyện ngọc bích là do ngươi bày kế, Quý Duy Sinh cũng là do ngươi cố tình an bài tới bên cạnh ta, ngươi dốc hết tâm cơ hãm hại ta như thế không chỉ là vì ngôi hậu mà còn là vì Huyền Thanh nữa!” Cô ta cười lạnh không ngừng, cất giọng ngạo nghễ. “Quả nhiên… ngươi có tư tình với y! Ta đã mang chỗ thư nhà đó đến khuyên Hoàng thượng, nếu ngươi không có tư tình với y, tại sao trong hai năm ở biên ải, y lại thường xuyên hỏi thăm về sức khỏe của ngươi qua mỗi bức thư nhà chứ? Hừ! Y là con trai của nữ tử Bãi Di, trên người có một nửa dòng máu của giống người Bãi Di đê tiện, sao xứng là biểu ca của ta. Ta đường đường là cháu gái của Đại trưởng công chúa, con gái của Tấn Khang Quận chúa, há lại chấp nhận có họ với một kẻ như thế được!” Cô ta đột nhiên vỗ tay. “Ngươi rốt cuộc đã chịu thừa nhận rồi, đồ gian phu dâm phụ! Ta nhất định phải đi nói việc này cho biểu ca biết để huynh ấy giết chết ngươi!”

Tôi ung dung chỉnh lại xiêm y, cất giọng hờ hững: “Ngươi cho rằng Hoàng thượng chịu gặp một nữ tử đã lừa dối y nhiều năm ư?”

Cô ta vừa kinh hãi vừa tức giận, trên mặt lộ rõ vẻ khó tin. “Không phải biểu ca triệu ta tới hầu hạ ư?”

Tôi cười khẩy, nói: “Là đám cung nhân đồn bậy đồn bạ đó thôi, chính bản cung đã mời Tài nhân tới đây ngắm bông liễu đấy. Tài nhân đã mấy tháng không tới Thượng Lâm uyển rồi, lẽ nào không muốn ngắm cảnh xuân tươi đẹp ở đây một chút ư?”

Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, trên khuôn mặt xinh đẹp và cao ngạo dần dần lộ ra một tia thần sắc sợ hãi. “Ngươi nói cái gì?”

Một làn gió xuân thổi tới khiến đôi tay áo rộng tung bay lất phất tựa như cánh bướm, tôi cất giọng hờ hững: “Nghe nói bệnh suyễn kỵ nhất là việc chạy nhanh, giận dữ và tâm trạng không ổn định, bây giờ cả ba điều ấy Tài nhân đều đã phạm phải, cần chú ý giữ gìn sức khỏe mới được.” Tôi đưa đôi bàn tay trắng ngần ra đón lấy một bông liễu, mỉm cười nói: “Tài nhân nhìn bông liễu này mà xem, thật là giống tuyết đầu đông quá.”

Sắc mặt cô ta nhanh chóng trở nên trắng bệch, trong cơn kinh hãi vội vàng mò mẫm lấy một chiếc túi thơm có mùi hương bạc hà từ trong người ra. Vì lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi tay cô ta run lên lẩy bẩy, chiếc túi trong tay theo đó rơi xuống đất.

Cô ta vội vàng khom lưng xuống định nhặt nhưng tôi đã nhẹ nhàng đưa chân đá chiếc túi thơm đó xuống hồ Thái Dịch ở ngay bên cạnh. Chỉ nghe “tõm” một tiếng, chiếc túi chìm dần xuống nước. Những gợn sóng quanh chỗ chiếc túi rơi xuống không ngớt lan ra xa, chừng như đang bao phủ lên khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ tuyệt vọng của Hồ Uẩn Dung.

Tôi xoay người lại, chẳng thèm nhìn cô ta nữa.

Tôi phất nhẹ hai ống tay áo một cái, vô số bông liễu được giấu bên trong tức thì bay ra tới tấp, chẳng bao lâu sau đã phủ kín khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi của Hồ Uẩn Dung. Tôi tiện tay cầm lấy một bông liễu, khẽ thở dài, than: “Người ta thường nói bông liễu không có rễ, sau khi gả cho gió đông, nếu may mắn thì được lên tận mây xanh, còn nếu xui xẻo thì phải vùi thân trong đất bụi. Kỳ thực làm người nếu được như bông liễu thì cũng rất tốt, ít nhất còn có thể tự do tự tại, không bị bó buộc bởi danh lợi và vinh hoa phú quý, tiếc rằng con người ta sống trên đời lại chẳng có mấy ai được như thế cả.”

Tôi quay lưng về phía Hồ Uẩn Dung mà cất tiếng lẩm bẩm, cố tình không để ý tới những tiếng thở dốc dồn dập của cô ta. Cô ta lúc này không ngừng rên rỉ và giãy giụa trong đau khổ, miệng thì vẫn còn chửi mắng và nguyền rủa tôi không ngừng.

Mọi thứ xung quanh dần trở lại bình lặng như xưa, hoa lá cỏ cây vẫn xinh tươi rạng rỡ, khung cảnh mùa xuân thực là tươi đẹp vô cùng.

Tôi chậm rãi xoay người lại, chỉ thấy hai mắt Hồ Uẩn Dung vằn đầy tia máu, đồng tử dãn to, đôi môi trở nên tím tái, ngón tay co quắp chỉ lên trời, tựa như đang phát tiết nỗi bất mãn và căm phẫn chất chứa đầy trong lòng, mà lúc này bên khóe miệng và đầu mũi của cô ta vẫn còn vương mấy bông liễu trắng muốt, gió thổi tới cũng chẳng bay đi.

Tôi gọi Vệ Lâm vốn đang đứng chờ ở gần đó lại, hờ hững nói: “Đi nói với phủ Nội vụ là Hồ Tài nhân không cẩn thận hít phải bông liễu, bệnh suyễn phát tác, đã qua đời.”

Vệ Lâm gật đầu đáp “vâng”. Tôi thoáng đảo mắt một cái rồi lại nhìn y, nói tiếp: “Hoàng thượng sau phen trọng thương lần này long thể lại càng thêm suy nhược, sau này chỉ e không thể có thêm hoàng tử nữa rồi.”

Vệ Lâm cả kinh, ngay sau đó lập tức hiểu ý tôi, bèn cung kính nói: “Nương nương đã nói vậy thì ắt là như vậy rồi.”

Tôi khẽ gật đầu, tới lúc này mới để lộ ra một nét cười. “Điềm Phi, Diễm Tần và Hồ Tài nhân lần lượt qua đời, Lý Tiệp dư thì đã cụt mất mộ