pacman, rainbows, and roller s
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327910

Bình chọn: 8.00/10/791 lượt.

ười trong cung liền truyền tụng câu nói: “Thục phi gả tiểu muội, thiên tử có đệ phụ”, coi như một giai thoại hiếm có, mà nhà họ Chân lại kết thân thêm với hoàng tộc, thực là vinh hiển muôn phần. Vì người tới chúc mừng quá nhiều, bậu cửa của Vị Ương cung thiếu chút nữa thì bị giẫm vỡ. Ngọc Nhiêu sớm đã thẹn thùng đóng cửa nấp trong phòng không ra ngoài, để mặc tôi một mình tiếp khách, vô cùng mỏi mệt.

Một tháng sau, trong độ sắc xuân như vẽ, rốt cuộc Ngọc Nhiêu đã xuất giá tới nhà Bình Dương Vương làm chính phi.

Chốn cung cấm náo nhiệt suốt ba ngày liền, tôi và Huyền Lăng đích thân tới phủ Bình Dương Vương chủ trì hôn lễ, mãi tới khi say sưa mới quay về.

Bánh xe ngựa lăn đi lộc cộc trong vĩnh hạng tĩnh lặng, tôi lúc này đã hơi say, tựa đầu vào người Huyền Lăng, thở nhẹ đều đều. Trong cơn mơ màng, tôi nhớ lại vừa rồi trong bữa tiệc, tôi và Huyền Lăng, Ngọc Ẩn và Huyền Thanh, Ngọc Nhiêu và Huyền Phần giống hệt như ba đôi thần tiên quyến lữ, tiếc rằng trong đó chỉ có Ngọc Nhiêu và Huyền Phần là thật sự tình sâu ý nặng, còn lại thì chỉ là “giống” mà thôi.

Ngồi trên xe ngựa chòng chành, đầu óc tôi không khỏi biêng biêng. Huyền Lăng khẽ thở dài một tiếng, xoa lưng tôi, hỏi: “Hoàn Hoàn, nàng sống rất vất vả sao?”

“Cũng không đến nỗi…” Tôi vùi đầu vào lòng y, khẽ nói: “Dù thật sự vất vả thì thần thiếp cũng có những lý do để cam lòng chịu đựng.”

Y tì cằm lên trán tôi, cất giọng dịu dàng: “Là vì trẫm ư?”

Tôi không nói gì, lặng lẽ nhắm đôi mắt lại. Có phải hay không, ai mà thật sự nhìn thấu được trái tim của đối phương đây?

Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu coi như đáp lại, thế là liền nhận được một câu nói vẻ như chứa chan tình cảm của y: “Có nàng rồi, trẫm nguyện lòng thành toàn cho Ngọc Nhiêu.”

Q.7 – Chương 18: Sắc Xuân Vô Hạn Áo Biếc Xanh

Hôm nay bầu trời cực kỳ quang đãng, còn tỏa nắng ấm áp chan hòa, khác hẳn với những hôm vừa rồi trời lúc nào cũng mưa rầm rì, âm u khiến người ta có cảm giác chán ngán tới cực điểm.

Vì thời tiết đẹp nên các phi tần tới cung của Hoàng hậu thỉnh an đều có mặt rất sớm, người nào người nấy xiêm y hoa lệ, trang điểm tinh tế, tất cả ngồi bên nhau trò chuyện trong Chiêu Dương điện tạo nên một khung cảnh náo nhiệt vô cùng.

Hôm nay Huyền Lăng cho tan chầu sớm, sau đó liền tới Phượng Nghi cung của Hoàng hậu. Các phi tần nhìn thấy Huyền Lăng thì đều cười tươi rạng rỡ, giọng nói cũng hết sức động lòng người, hệt như trăm hoa đua sắc, người nào người nấy đều yểu điệu, thướt tha.

Tôi vẫn ngồi ngay phía dưới Hoàng hậu, sau khi hành lễ với Huyền Lăng thì chỉ mỉm cười ngồi im nghe các phi tần vui vẻ trò chuyện.

Huyền Lăng kéo tay tôi hỏi han mấy câu về Hàm Nhi và Linh Tê, cũng không có gì khác ngoài đêm qua ngủ có ngon không, sáng dậy ăn uống có được nhiều không, sau đó lại hỏi Nhuận Nhi dạo này có còn hay khóc không…

Hoàng hậu ngồi kế bên khẽ mỉm cười. “Hoàng thượng ngày nào cũng đi gặp ba đứa bé mà còn không yên tâm về chúng như vậy, đúng là một người cha hiền.”

Tôi hơi nhếch khóe môi nở một nụ cười thật tươi. “Đâu chỉ mình Hoàng thượng, người làm mẹ như thần thiếp đây cho dù ngày ngày đều nhìn thấy mấy đứa bé nhưng vẫn chẳng b giờ thật sự yên tâm được.” Sau đó lại nhìn qua phía Từ Thục dung. “Muội muội nhất định cũng thế đúng không?”

Từ Thục dung khẽ cười điềm đạm. “Muội chỉ phải chăm sóc một đứa bé thôi, xét cho cùng vẫn là tỷ tỷ vất vả.”

Hoàng hậu đưa mắt ngắm nghía tôi một lát rồi cười nhạt, nói: “Đúng thế, bản cung cũng thấy Thục phi có vẻ rất vất vả đấy, người cũng tiều tụy đi nhiều rồi. Quả là người làm mẹ có khác, việc gì cũng phải suy tính chu toàn.”

Tôi tất nhiên nghe ra cái ý giễu cợt trong lời của Hoàng hậu nhưng chỉ làm bộ như không biết gì, vẫn cười bình thản. “Hoàng hậu nương nương là mẫu nghi thiên hạ, là mẫu thân của tất cả bách tính, việc phải bận lòng tất nhiên là nhiều hơn thần thiếp nhiều lắm.”

Huyền Lăng tiện miệng cười, nói: “Hoàng hậu đã lâu rồi không làm mẹ, tất nhiên sớm đã quên mất việc chăm sóc trẻ sơ sinh vất vả đến cỡ nào rồi.”

Lời của tôi chẳng qua chỉ ám chỉ là Hoàng hậu đã già, nhan sắc suy giảm, nhưng mấy câu vô tâm đó của Huyền Lăng thì lại đâm thẳng vào nỗi đau lớn nhất của nàng ta, đó là nàng ta đã nhiều năm rồi không làm mẹ. Dù dưới gối nàng ta có Hoàng trưởng tử để chăm sóc nhưng đó dù s cũng không phải cốt nhục thân sinh.

Sắc mặt Hoàng hậu quả nhiên tái nhợt đi, có điều rất nhanh sau đó đã trở lại bình thường, vẫn cất tiếng cười điềm đạm, ung dung. “Đúng thế, Hoàng trưởng tử đã lớn rồi.”

Hoàng hậu đột nhiên đứng dậy, chỉnh lại xiêm y rồi quỳ xuống hành lễ, tư thế thực là đoan trang, t nhã tột cùng. Huyền Lăng không khỏi ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: “Đang yên đang lành cớ gì Hoàng hậu lại hành đại lễ như vậy?”

Cách trang điểm và nụ cười của Hoàng hậu đều hoàn hảo không có gì để chê trách, giọng nói thì thoáng mang theo một chút mừng vui chậm rãi vang lên lọt vào tai mỗi người đang có mặt: “Chúc mừng Hoàng thượng, An Chiêu viện ở Cảnh Xuân điện đã mang thai rồng, thái y tới xem mạch nói là cái thai đã được bốn tháng. Thần thiếp xin