cà vạt. Anh cao lớn, manh mẽ và đẹp trai đến mức dạ dày cô xoắn lại thành cục.
Anh nhìn thẳng vào cô qua đôi mắt màu lục, dường như cùng một lúc thu lại cả người cô vào trong mắt. Chạm vào cô ở đây rồi ở đó bằng ánh mắt của mình. “Sadie” là tất cả những gì anh nói.
Sau vài giây dài đằng đẵng, cô hỏi, “Vì sao anh lại ở đây?”
“Anh mang đến cho em một cái tên.”
“Của?”
“Một người có thể tìm ra liệu em có em gái hay không?” Anh đưa cho cô một mẩu giấy đã gấp lại làm đôi. “Cậu ấy sẽ tìm ra nhiều hoặc ít theo ý em.”
“Cảm ơn anh.” Cô lấy mẩu giấy trên tay anh và nhét vào túi sau quần jeans. “Anh không cần phải lái xe cả quãng đường tới đây để đưa cho em cái này. Anh có thể nhắn tin cho em cũng được mà.”
“Còn nữa.”
“Gì vậy?”
“Mời anh vào đi.” Anh hắng giọng. “Đi mà.”
Còn nữa ư? Làm sao anh biết nhiều hơn được nữa? Cô không hề đưa cho anh bất cứ thông tin gì. Cô bước tránh sang một bên và anh đi ngang qua cô vào hành lang. Cô quay người lại và tựa lưng vào cánh cửa đã đóng lại.
“Tối qua sau khi em rời quán bar, anh đã muốn đánh người. Tâm trạng anh vô cùng tồi tệ và anh muốn làm cho ai đó cũng cảm thấy tệ hại như mình vậy. Hồi xưa hẳn anh sẽ làm vậy.”
Sadie liếc nhìn tay anh rồi ngẩng lên nhìn khuôn mặt lành lặn của anh. “Nhưng anh đã không đánh nhau.”
Anh lắc đầu, và một nụ cười méo xệch kéo cong môi anh. “Nếu anh xuất hiện với một con mắt bầm đen ở đám cưới của em gái mình, con bé sẽ đánh anh.” Anh dừng lại và nụ cười trên môi anh tắt ngóm. “Chủ yếu anh không đánh ai vì anh không muốn em nghĩ anh là loại đàn ông không thể kiểm soát bản thân mình. Lần đầu tiên trong đời anh quan tâm một người phụ nữ nghĩ thế nào về mình. Anh quan tâm em nghĩ gì.”
Đáy tim cô hơi thắt lại và cô cố gắng không hiểu những lời của anh thành một ý mà chúng không hề có nghĩa như vậy. Quan tâm đến suy nghĩ của một ai không đồng nghĩa với việc ta yêu người đó.
“Tối qua khi nhìn thấy em, anh cứ nghĩ chúng ta có thể quay lại như cũ. Rằng chúng ta sẽ tiếp tục lại từ nơi chúng ta kết thúc.”
“Điều đó không khả thi đâu.”
“Anh biết. Anh không bao giờ có ý để em tiến xa hơn tình một đêm.”
“Em biết.” Cô nhìn xuống sàn nhà dưới chân mình. Cô không bao giờ có ý định để anh tiến xa hơn một người bạn tiện lợi. Nhưng phần bạn bè đã biến thành tình yêu.
“Nhưng một đêm đã biến thành hai, hai thành ba, rồi ba thành một tuần và một tuần thành hai tuần. Hai tuần thành hai tháng. Anh chưa từng gắn bó với một người phụ nữ nào lâu như với em.”
Cô ngước lên. “Em hiểu rằng mình nên thấy phổng mũi vì anh mất nhiều thời gian hơn mới thấy chán.”
“Tối qua anh đã bảo em là anh không hề chán. Anh chưa sẵn sàng kết thúc.”
“Vậy vì sao lại làm thế?”
Anh khoanh tay ngang ngực. “Bởi vì em đã thấy anh trông thế nào vào tối hôm đó. Anh không bao giờ muốn em nhìn thấy mình như thế. Không ai trừ một bác sĩ Hải quân biết về các giấc mơ ấy và anh không muốn bất kỳ ai biết hết. Đặc biệt là em.” Anh lắc đầu. “Không bao giờ là em.” Cô thôi dựa người vào cửa. “Vì sao?”
“Bởi vì anh là đàn ông.” Anh nhún vai và buông thõng xuống “Bởi vì đáng ra anh phải xử lý được tất cả mọi việc. “Bởi vì anh là một thành viên SEAL của Hải quân. Bởi vì anh là một chiến binh và anh không mắc chứng PSTD. Bởi vì đáng ra anh không nên sợ hãi một giấc mơ cỏn con.”
“Đó không phải là một giấc mơ cỏn con.”
Anh đưa mắt qua vai cô nhìn vào một lọ hoa cắm đầy hoa hồng vàng mà bà Clara Anne đã cắt trong vườn. Anh mở miệng ra và lại khép lại.
“Anh đã có những giấc mơ ấy bao lâu rồi?”
“Từ khi Pete mất. Lúc có lúc không trong khoảng sáu năm.”
“Bạn thân của anh, Pete Wilson à?”
“Phải.”
“Điều gì đã xảy ra với Pete?”
Anh nhìn cô, nhưng một lần nữa, cô lại nghĩ anh đang bỏ qua mình để nhìn vào một thứ gì đó mà cô không thể nhìn thấy. Và cũng giống như lần trước, nó làm tan nát trái tim vốn đã vỡ tan của cô. “Đáng ra anh mới là người thiệt mạng. Không phải cậu ấy. Bọn anh bị chặn lối, nhận những phát đạn dữ dội, đạn cắm vào cây và đá, đến từ mọi hướng. Pete nổ súng, bắn vào tất cả mọi thứ bằng một tay còn tay kia kêu viện trợ không quân. Bọn anh bị vây kín, với lính thủy đánh bộ bên dưới bắn thẳng lên nhằm vào quân Taliban. Nhưng chúng quá đông. Hàng trăm người. Không có cách nào để rời khỏi ngọn núi chết tiệt đó. Quá nhiều tay khủng bố. Không có gì để làm ngoại trừ nạp đạn vào súng và hy vọng rằng cuộc không kích xảy ra kịp lúc để cứu mạng bọn anh.”
Cô cảm thấy thôi thúc muốn đặt tay lên bên mặt anh và nhìn vào mắt anh. Nhưng cô không làm vậy. Cô yêu anh nhưng không thể chạm vào anh. “Em mừng vì anh đã không chết vào ngày hôm đó.”
Anh lại nhìn sang trái. “Pete nhận ba viên đạn. Một viên vào chân trái và hai vào ngực. Anh không bị thương, ít nhất không phải do đạn của quân Taliban. Những người phụ trách ném bom và lái máy bay lên thẳng xả bom xuống, cho nổ tung khe núi đó cho tới khi toàn bộ lính Taliban bị xóa sổ. Khi máy bay cứu nạn từ phía nam tiến đến, Pete đã ra đi rồi. Anh bị điếc và đang nôn ra mật, nhưng anh vẫn còn sống.”
Sadie giơ một tay lên. “Chờ đã. Anh đã bị điếc ư?” “Do chấn