ống ngon lành bị ai phá đám cậu quát lên.
– Điên à!
Mỹ Linh ngồi xuống bắt chéo chân nâng ly rượu đấy uống cạn, nhìn thấy kẻ vô duyên là cô Quân có hơi bất ngờ.
– Sao em đến đây?
Giọng cậu có hơi ngà ngà chắc đã thấm rượu, mặt cũng đỏ ửng lên.
– Sao lại không được đến đây chứ!
Mỹ Linh nói tay với lấy chai rượu rót đầy ly rồi lại dốc cạn, Nhìn bộ dạng của Quân cô thấy xót xa. Nghe An Nhiên báo với cô rằng hai hôm qua cậu đến đây uống đến say mèm mới về nhà cô lo lắng nên hôm nay đến xem thử không ngờ cậu ở đây thật.
– Thật xấu hổ để em nhìn thấy bộ dạng thảm hại này rồi!
Quân cười mỉa mai bản thân.
– Bị nó từ chối rồi à?
Sự im lặng của Quân như ngầm đồng ý, cậu uống cạn ly rượu nói trong tiếng say.
– Lời nguyền của em hiệu nghiệm rồi đấy! Em vui chưa? Cô ấy mãi cũng sẽ không yêu anh và….. anh mãi không có được hạnh phúc…. haha…. em vui chưa?
Mỹ Linh đau lòng, hỏi cô vui chưa cô cũng không biết mình có vui hay không nữa? Hình như là không? Cô chẳng vui chút nào……
Quân uống đến say mèm, khó khăn lắm cô mới kéo được cậu lên xe, trời đã tối cô đành đưa cậu về nhà mình.
Thả Quân xuống giường cô chạy đi lấy khăn lau mặt cho cậu, đột nhiên cả người bị cậu ôm chặt, đôi môi truyền đến cảm giác ấm nóng….. cậu hôn cô……
– Nhi à! Anh yêu em….. anh yêu em mà… tại sao… người em yêu lại là cậu ta…..
Cả người Mỹ Linh như chết lặng, cô đẩy mạnh cậu ra, nước mắt khẽ rơi, cậu hôn cô mà lại gọi tên nó…
Cô dựa người vào tường khóc nức nở mặc cho cậu nằm bên cạnh miệng không ngừng gọi ” Nhi…”
Chương 60: Cuộc Chiến Giữa Những Cô Gái. (1)
Sáng mặt trời chiếu xuống căn phòng nơi mà một chàng trai đang nằm ngủ, mở mắt căn phòng xa lạ hiện ra, Quân khó nhọc ngồi dậy đầu đau như búa bổ, rốt cuộc cậu đang ở đâu đây? Ngay lúc suy nghĩ rối bời thì cánh cửa bật mở, dáng người con gái mãnh khảnh bưng theo một chậu nước ấm và cái khăn mặt, thấy cậu cô cười…. chỉ là cậu không biết sau lớp trang điểm dày kịt ấy là đôi mắt sưng húp… vì khóc! Cô – Mỹ Linh nói.- Ngạc nhiên sao em lại ở đây nữa à?
Câu hỏi của cô có một chút mỉa mai, Quân lắc đầu.
– Không, anh chỉ thắc mắc ở đây là đâu?
Đó là câu trả lời thật tình, đúng là nãy giờ cậu đang nghĩ thế. Mỹ Linh vén rèm cửa sổ ra, cả căn phòng ngập trong biển nắng buổi sớm rồi cô mới thong thả ngồi xuống ghế bắt chéo chân từ tốn.
– Đây là nhà em, hôm qua anh say quá nên em đưa anh về đây, không giận hờn gì em đấy chứ!
Quân bước xuống giường cầm theo chậu nước và cái khăn cô vừa mang vào đi thẳng vào phòng tắm, trước khi đi không quên nói vọng lại nhỏ thôi chỉ đủ để cô nghe thấy trong tích tắc.
– Anh không có quyền giận em……
Cô nhìn theo ánh mặt ngập tràn nỗi buồn vô bờ.
– Chỉ là anh không muốn mà thôi…
Câu nói cô như thì thầm cho chính bản thân mình nghe chứ không phải để đáp lại anh, cô biết trái tim anh không đủ sức để chứa cô, cô biết anh không giận bởi vì anh nào có để ý hay quan tâm những thứ đó, tất cả suy nghĩ của anh đều giành cho nó cả rồi, có phải cho dù nó biến mất khỏi thế giới này anh cũng vẫn vậy ở cách xa cô cả hàng ngàn năm ánh sáng mà cô có muốn đuổi cũng chẳng kịp??
…………………………………………………………………………
– Ê Huy, chờ tôi với!!!!!
Nó hớt hãi chạy theo hắn kêu réo um sùm, chẳng qua là nó ngủ trễ ai đó đứng ở cửa kêu gần cả tiếng cũng chẳng thèm đả động gì tới, đến khi cái đồng hồ thứ 5 trong phòng kêu lên nó mới giật mình tỉnh giấc. Sau 2 phút VSCN thần tốc nó ló mặt ra khỏi phòng và nhận được một tin nhắn mới với nội dung bí ẩn mùi mẫn như sau ” Nhi à! Cô….. đi bộ nhé! Bye.” Phải nói quá mùi mẫn nhỉ? Làm nó chạy như điên đuổi theo chiếc Lexus vừa mới phóng từ nhà xe ra khỏi và hình như là chiếc xe đó không có ý định chờ nó mà….. huhu cho nó đi bộ.
– Phạm Khắc Huy, anh đừng để tôi đuổi kịp, tôi sẽ băm băm băm anh ra làm cháo thịt bằm….
Dù chạy mệt thở không ra hơi cái miệng nhỏ xinh của nó vẫn rất siêng năng hoạt động, tội nghiệp cái người trên xe hắc hơi liên tục không ngừng nghỉ với chu kì là 2s 1 lần. Hắn nhìn theo kính chiếu hậu gương mặt ửng đỏ nguyên nhân cũng vì cái đứa ở phía sau không biết nó đang chửi rủa cái gì mà hắn liên tục hắc hơi như vậy…. được đã vậy thì hắn sẽ cho nó tập thể dục buổi sáng vậy để nó biết thế nào là lễ độ. Xe của hắn cứ vờn qua vờn lại không nhanh không chậm mà lạng lạng trong tầm mắt nó làm cái đứa phía sau tức muốn lộn ruột.
– Ác ôn, nhỏ mọn, biến thái, hừ…. anh là ĐẠI ÁC MA!!!!!
Ba từ ấy cứ tự nhiên chạy vào tai hắn, cánh môi khẽ nhếch lên 1 đường cong hoàn mĩ cùng lúc chiếc lexus xa dần xa dần trước mắt nó. Nhìn theo với ánh mắt đầy đau khổ, nó đưa tay nhìn đồng hồ trời ơi 6h50 rồi, 10 phút nữa là vào học nó làm sao chạy đến trường kịp đây.
– Đáng ghét…. nói đi là đi…. anh đi luôn nhé sao chỗi, hằng năm vào ngày này tôi sẽ làm mâm cơm cắm thêm ba cây nhang cho anh……
Nó ngồi xuống bên vỉa hè, tay vẽ vẽ gì đó miệng thì nghiến răng chửi rủa…… và ở xa xa trong chiếc oto màu đen có 1 chàng trai đang dõi theo từng cử chỉ của nó. Hắn nhìn về phía nó lắc đầu cười mỉm.. ” Đúng là trẻ con!” Lúc nãy hắn chỉ có ý định chọc nó nên
