quá đi thôi!
Nhìn thấy mặt nó hầm hầm mà buồn cười chết đi được nhưng cũng rất đáng yêu, hắn là vì dáng vẻ này mới yêu nó.
Yêu một người đôi khi không phải vì họ đặc biệt mà vì họ mang lại cảm giác đặc biệt trong trái tim mình, yêu chỉ là cảm giác thôi nhung nhớ gọi là yêu, quan tâm gọi là yêu, hay chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể gọi tình yêu – tình yêu sét đánh ấy! Có phải nó chỉ là cảm nhận của mỗi người thôi sao! Với hắn tình yêu chỉ là một tên gọi cho cảm xúc lạ lẫm mà khi đứng trước nó, ở cạnh nó đều bùng cháy mãnh liệt, Jelly hỏi vì sao hắn không nói đơn giản vì hắn nghĩ nên cảm nhận chứ không cần phải nói……
Thôi không chọc tức nó nữa, Hắn chỉ cười cười gắp đồ ăn vào chén nó. Sau bữa sáng no nê nó quên mất luôn cơn giận chạy ra xe vui vẻ gọi hắn.
– Huy ơi!!! Anh nhanh lên đi, trễ giờ rồi!
Nó ngồi trong xe ngó đầu ra hối thúc, chỉ là lúc ăn xong nó ra điều kiện là nếu hắn lên lầu xách cặp xuống dùm nó sẽ hết giận, hắn cũng đành nghe theo nó thấy vui vì chỉ một câu nói hôm qua đã khiến quan hệ giữa nó và hắn có thể bình thường hóa trở lại, đúng là vui thật.
Hắn lên xe, vứt cái cặp sang cho nó.
– Cô dẹp ngay cái từ Huy ơi cho tôi, nghe mà nổi hết da gà!
– Không, tôi thích gọi như vậy!
Mặc kệ hắn nói gì nó vẫn cứ kêu đấy làm gì nhau nào, nó hất mặt cao hơn cả cái đầu hắn đành chịu lái xe đến trường, dọc đường nó dung dăng dung dẻ hát hò um trời đất chịu hết nổi hắn với tay tắt luôn cái máy phát nhạc.
– Cô mà còn hát nữa tôi vứt cô xuống ngay lập tức!
Đó là một lời cảnh cáo do hắn tuyên bố, cái gì cũng có nguyên nhân của nó cả nếu ai ở đây ngay lúc này mà nghe nó hát chắc đã vứt thẳng nó xuống xe từ 10 phút trước rồi, sự thật là giọng hát của nó có thể nói là thảm hơn từ thảm…. chỉ có thể dùng từ đó để diễn tả thôi, hát thì câu sau đá câu trước câu trước trật nhịp câu sau, nói chung là cứ câu hát bậc ra khỏi miệng là tự chúng đấm đá ì xèo với nhau cả lên.
– Anh bực cái gì chứ, tôi hát hay như vậy mà còn đòi hỏi à?
Trời ạ nó nói nói hát hay đấy ông trời ngó xuống mà coi, bây giờ nó hát mà ai khen hay hắn đi đầu xuống đất, tự tin quá mức đúng là ảo tưởng mà!
– Ừ! hay lắm! cô đi thi the voice đi!
Nghe hắn nói hai mắt nó sáng rỡ, chồm người sang hỏi hắn, mắt long lanh long lanh.
– Thật á! tôi hát hay như vậy á?
– Đúng rồi! tôi chắc chắn một điều….. – Hắn kéo dài câu nói.
Nó lại ghé sát thêm tí nữa.
– Điều gì? – hồi hộp chờ câu trả lời.
– Cô sẽ trở thành quán quân giật giải ” thảm họa của năm”
Nghe xong mặt nó từ từ đỏ lên chuẩn bị cho hắn một phát thì Hắn cười cười quay mặt về phía nó…… mắt chạm mắt, mặt đối mặt khoảng cách quá gần khiến hai đứa chỉ biết chớp mắt nhìn nhau.
Nó : ” Ôi giờ mới thấy anh ta đẹp trai kinh khủng! hầy mình sao thế này….. phải là biến thái mới đúng chứ , cơ mà anh ta xài kem dưỡng da hiệu gì thế nhỉ? hôm nào hỏi mới được.” Hắn: ” Cái mặt ngu quá đi!”
Sau một hồi chiêm ngưỡng dung nhan phóng đại của nhau, nó bèn giật mình quay sang hướng khác, hắn ho nhẹ rồi cũng trở về với công việc lái xe của mình.
Tiếng trống điểm vào tiết, nó lười biếng giở sách vở ra, cô bước vào lớp với vẻ mặt cực kì cực kì không vui. Cả bọn học sinh bên dưới nháo nhào lên, thảm rồi kì này thảm thật rồi cô dạy hóa mà không vui thì kẻ chết là nguyên một lớp chứ không phải một đứa nào đó trong lớp thôi đâu. Thường thì cô sẽ kêu cái đứa nào đó lên trả bài rồi xả hết vào cái đứa đó luôn, chẳng có đứa nào từ trên bục giảng của cô về mà còn trọn vẹn, không ăn con 0 thì là ăn một hàng dài bài giảng đạo của cô. Cả lớp lặng thinh hôm nay đứa nào sẽ tử trận đây, đứa nào đứa nấy ngồi cầu nguyện đức chúa, đức phật, đức mẹ và các vị thánh trên trời có linh thiêng thì cho cô lướt qua cái tên của bọn họ đi. Tay chân nó toát hết cả mồ hôi lạnh, hôm qua giận hắn quá nên lên phòng là nó ngủ một giấc cho tới sáng có ngó ngàng gì tới bài vỡ đâu, sao nó lại quên hôm nay học hóa cơ chứ đã ngu hóa mà gặp cô gọi tên một cái nó tử trận ngay tại chỗ là cái chắc rồi!
Cô lấy sổ điểm ra, khỏi phải nói ở dưới đứa nào cũng sợ đến run người rồi, cô lần từng tên một và sau đó dừng lại ở một cái tên…
– Trịnh Hoàng Hiểu Nhi lên bảng.
Ông trời ơi ông giết chết nó đi sao lại để nó chết thảm hại thế này, nó quay sang nhìn hắn nhăn nhó mặt hắn có một chút lo lắng, cầm theo quyển vở nó lết từng bước lên bảng. Cô cầm quyển vở của nó lên và bắt đầu.
– Em vẽ rùa vẽ rắn gì vào vở đầy thế này! tập học mà em tưởng là nơi em sáng tác nghệ thuật đấy à! chữ gì đây? em đọc lớn lên cho cả lớp nghe xem nào
Cô chỉ vào chỗ sau vỡ mà trong giờ học rãnh rỗi nó đã vẽ vào, trong đó đâu có vẽ rùa đâu nó vẽ con cún mà, cô bắt nó đọc chữ trên đầu con cún, trời! cái đó không đọc ở đây được đâu cô ơi…. nó đứng im như trời trồng cất không nên lời, cả lớp hồi hộp mong chờ xem nó đã viết cái gì, cô chờ mãi mà không nghe tiếng động gì bèn gắt lên.
– Còn không mau đọc, có gan viết mà không có gan đọc à!
Thôi xong rồi, nó nhìn về phía hắn ánh mắt đầy vẻ sám hối rồi từ từ cất tiếng.
– Thưa cô là….. là…. ” Đồ sao chổi chết bầm…. ghét… ghét anh quá
