lấy tay lau vội có khóc cũng chẳng ích gì điều quan trọng ngay lúc này là nó phải tìm lại sự quan tâm của hắn dành cho mình…. phải chính là như vậy! Nó không cam tâm cũng không nỡ để hắn ngày càng rời xa mình.
Thế là nó sốc lại tinh thần vỗ vỗ mặt để không ai biết nó vừa mới khóc, xong xui nó tung tăng trở về lớp.
Ra chơi Quân lên tận lớp tìm nó, nhìn thấy Quân đi vào bọn con gái đứa nào đứa nấy mắt long lanh sáng rực lên. Cậu ngồi xuống cạnh nó có đảo mắt về người bên cạnh nó nhưng ai kia chẳng buồn nhìn, nó vẫn vô tư.
– Anh lại định rủ em đi đâu à?
Quân thôi nhìn mà đã quay sang nhìn nó, cậu lắc đầu vui vẻ nói.
– Không, chỉ là anh thấy nhớ em thôi!
Nó nghe Quân nói có hơi chút lúng túng, hắn đứng lên đi thẳng ra ngoài nó nhìn theo mặt buồn so, Quân biết dù cậu có làm gì thì ở trong lòng nó cậu vẫn xếp sau hắn mà thôi, chỉ là Quân đang giúp nó thử lòng hắn nhưng suy nghĩ của hắn lại khó nắm bắt như vậy cậu thật sự không nhìn ra.
Quay trở lại cậu nói với nó.
– Anh đùa đấy! Anh chỉ muốn giúp em thử lòng cậu ta thôi!
Nó thở dài.
– Không cần như vậy đâu, anh sẽ không nhận ra suy nghĩ của Huy đâu.
– Ừ!
Quân rời khỏi lớp, cậu đi dọc theo hành lang ra phía sau trường, suy nghĩ của cậu cứ rối bời cậu có thể nhận ra hắn yêu nó nhưng lại không nhận ra rốt cuộc đầu hắn đang nghĩ gì, sao lại lạnh nhạt với nó trong khi lòng lại quan tâm nó rất nhiều. Con người này thật khó hiểu!
Hai người họ yêu nhau nhưng lại không nhận ra tình cảm của nhau, cả hai lại quá cứng đầu chẳng chịu nói cho đối phương biết tình cảm của mình nói họ ngốc hay nói họ quá xem trọng nhau đây, thà không nói để vẫn có thể giữ người kia bên mình. Cậu là người đứng ở giữa hai người họ cậu biết được sự thật nhưng cậu lại ích kỉ không muốn nói ra chỉ để giữ lại nó, nhưng mà cậu có giữ được nó không? Hình như là không? Nếu nó biết hắn cũng yêu nó chắc chắn nó sẽ chạy đến ngã vào lòng hắn ngay lập tức, điều đó cậu thực sự không muốn, cậu tự cảm thấy bản thân mình thật hèn hạ….. nhưng trong tình yêu chẳng ai cao thượng cả. Cậu ngửa mặt lên trời và chợt nhận ra bản thân mình dường như cũng bị tình yêu làm cho lóa mắt như khi cậu ngửa mặt lên trời và bị ánh sáng làm cho lóa mắt vậy….. điều ấy làm cậu phải suy nghĩ… cậu có nên nói cho nó biết?
Suốt buổi còn lại nó cứ hướng mắt về phía cửa lòng sốt ruột, nó chờ hắn quay lại nhưng từ khi ra ngoài đến giờ nó chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu. Ra về nó chạy ùa ra khỏi lớp mặc cho phía sau Vy và Linh gọi nó khan cả cổ, chạy bộ ra khỏi trường nó đứng đợi chuyến xe bus sớm nhất.
Quân chạy ngang thấy nó đứng đó bèn dừng lại hạ cửa kính xuống.
– Em lên xe đi anh chở em về!
Sau một hồi đấu tranh suy nghĩ nó cũng lên xe để Quân đưa về dọc đường nó cứ nhìn về phía trước với ánh mắt nôn nóng, Quân thấy vậy bèn hỏi.
– Có chuyện gì mà trông em nóng lòng thế?
– À.. không có gì, em hơi lo một chút thôi!
– Lo cho cậu ta sao?
Nhìn gương mặt nó thì Quân đã biết rồi, nó chỉ gật đầu khẽ nói.
– Anh cho xe chạy đến biệt thự phía trước đi!
Ánh mắt Quân tỏ ra ngạc nhiên, xe đậu trước ngôi biệt thự màu cafe sữa, nó sau một lúc im lặng thì chậm rãi nói.
– Thật ra em và Huy ở chung một nhà……
Lần này thì Quân còn ngạc nhiên hơn cả, cậu không nói nên lời.
– Vì ở cùng nhà với Huy nên không thể mời anh đến, xin lỗi vì em luôn giấu anh!
Nó cuối gầm mặt xuống vì không dám nhìn Quân, bây giờ nó không muốn giấu diếm gì nữa cả, giữ mãi bí mật trong lòng sẽ cảm thấy rất mệt mỏi.
– Từ lúc nào thế? – Quân khó nhọc hỏi.
– Từ khi gia đình em xảy ra biến cố thì em đã ở nhà Huy.
………………………………………………
Nó không biết lúc mình xuống xe tâm trạng của Quân như thế nào chỉ thấy cậu im lặng và rồi nói với nó ” Em xuống xe đi!”, lúc nó vừa xuống cậu đã vội cho xe chạy. Tâm trạng hiện giờ của nó là rất buồn, giá mà người nó yêu là Quân- một chàng trai tốt bụng, ấm áp và luôn quan tâm nó từng chút một, chỉ là yêu ai không phải nó có thể chọn mà do cảm giác của trái tim mang lại, nó mong Quân có thể sớm tìm được người làm cho cậu vui vẻ hơn hạnh phúc hơn điều mà nó không thể làm cho cậu .
Nhìn căn nhà im ắng nó thấy lòng mất mát đến lạ, thả mình xuống sofa nó nhắm nghiền mắt lại thật sự mệt mỏi lắm rồi nó không muốn tình trạng này mãi tiếp tục được. Thế là nó quyết định vào bếp nấu một bữa ra trò làm lành với hắn, ừ thì nếu như hắn không nói vậy để cho nó làm hắn nói…
Lục tung cả căn bếp vẫn không tìm thấy bột mochi mà lần trước nó mua đâu cả.
– Chẳng lẽ nó biết bay hả trời!
Than thở một lúc nó đành khoát áo chạy ra siêu thị, mua được bột làm bánh nó dung dăng dung dẻ quay về dọc đường đi nó chợt bắt gặp một chuyện làm máu anh hùng của nó nổi lên.
– CƯỚP!!!!!!! CƯỚP!!!!
– BẮT TÊN ĐÓ LẠI ĐI!!!
Nó nghe tiếng cô gái nào đó la thất thanh,ở đằng xa một tên mặc áo khoát màu nâu đầu đội mũ lưỡi trai đang chạy như bay về phía nó. Cuộc đời nó ghét nhất là cái bọn sức như trâu không chịu đi làm mà chỉ biết ăn bám hay cướp bóc người khác, ánh mắt nó đanh lại. Vứt cái túi sang một góc, nó chạy nhanh về phía hắn ta miệng hét lớn.
– ĐỨNG LẠ