Polaroid
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328880

Bình chọn: 9.00/10/888 lượt.

I!!!!!!!!

Thấy nó từ đâu chui ra đuổi theo tên kia hốt hoảng nhìn ra sau thì có người đuổi theo phía trước cũng có người đuổi theo hắn ta bèn rẽ hướng sang bên phải. Nó dốc hết sức đuổi theo, hắn ta rẽ vào công viên, do là buổi trưa nên nơi đây vắng người qua lại, nó thở hồng hộc.

– TÊN KIA!!!! CÓ CHẠY ĐẰNG TRỜI CŨNG KHÔNG THOÁT ĐÂU!!!

Nó hét lớn, hắn ta leo lên bậc thang dẫn đến nơi sinh hoạt tập thể, biết mình không thể leo mấy chục cái bậc thang như hắn được như thế sẽ rất mất sức, lúc nó không biết phải làm sao thì có tiếng hét phía sau khiến nó nảy ra một ý định.

– MAU BẮT LẤY HẮN ĐI!!!!

Quay ra sau nó thấy một cô gái tóc vàng mặt đỏ ửng đang hét lớn “xui xẻo thật lại gặp cô ta nữa rồi!” Đó là câu nói tự chạy ra khỏi miệng khi nhìn thấy Jelly, nó nhanh chóng gạt những chuyện giữa nó và cô ta sang một bên, xoay người nói với Jelly.

– Cô đuổi theo hắn! Tôi chặn hắn ở phía sau!

Công viên này khá thân thuộc với nó vì lúc nhỏ nó thường hay cùng Vy và Linh ra đây chơi, để đến nơi sinh hoạt tập thể còn có 1 lối đi khác, lối đi đó không có bậc thang thế là nó dùng tất cả sức lực chạy thật nhanh về phía đó.

May quá lúc nó chạy đến nơi thì hắn ta cũng lên đến, bị nó chặn lại ngay lối đi hắn ta định xoay người chạy về phía sau ai ngờ Jelly cũng đã đuổi đến nơi. Trước sau đều bị chặn hắn ta bèn xông lên ra chiêu, vì nghĩ nó là con gái nên hắn ta chỉ xuất chiêu hù dọa nó ai ngờ nắm đấm tung ra đã bị nó bắt lại bẻ ngược ra sau, hắn ta đau điến giơ chân lên đá nó nhưng nó né kịp. Nó và hắn ta chính thức tuyên chiến, hắn ra 1 đòn nó đỡ 1 đòn, nó ra 1 đòn hắn đỡ 1 đòn, Jelly trố mắt nhìn nó, cô hoàn toàn ngạc nhiên không ngờ nhìn nó mềm yếu mà đánh võ dữ dội đến thế, cô có một chút thán phục.

– Cô đứng đó làm gì tìm cái gì đánh được giúp tôi đi!

Nó hét lớn với Jelly, nghe nó hét cô ta giận mình nhìn xung quanh, chợt thấy thanh gỗ nhỏ ở góc tường cô vội lao đến chộp lấy. Nhìn nó và hắn ta du chuyển liên tục Jelly không biết phải làm sao bèn làm liều cầm cây gậy nhào vô.

– Yaaaaaaaaaa

– Bốp!!!!!!

Tên cướp nằm bất tỉnh nhân sự, nó mở mắt tròn xoe há miệng kinh ngạc, Jelly cười ha hả với sự thành công của mình.

– Cho chết nè dám giật túi xách của chị!

Jelly nhào tới đá tới tấp vào người hắn ta, nó thấy vậy bèn kéo tay cô ta lại.

– Thôi dù gì cũng lấy lại túi xách rồi! Cô đánh nữa hắn ta chết bây giờ.

Nghe thế Jelly mới dừng tay lại, cô phủi tay nói với nó.

– Cảm ơn cô!

Nó chẳng nghe ra chút thành ý nào từ câu cảm ơn của cô ta cả, nó cũng không bắt bẻ mà chỉ nói.

– không có gì! Lần sau nhớ cẩn thận!

Nó quay người bước đi nhưng chưa đi được 5 bước thì chợt dừng lại vì câu nói của Jelly.

– Cô đừng nghĩ giúp tôi thì tôi sẽ nhường Khắc Huy lại cho cô, không có chuyện đó đâu.

Nó xoay người lại nhếch miệng cười.

– Tôi đâu cần cô nhường! Tự tôi sẽ giành lại anh ấy!

– Cô lấy tư cách gì giành với tôi!

Jelly hất mặt nói, cô vẫn cao ngạo sao có thể chịu thua nó.

– Lấy tư gì à? Lấy tư cách tôi yêu anh ấy!

Trước câu trả lời của nó Jelly cười lớn.

– Chỉ có vậy thôi sao?

– Bao nhiêu đó cũng đủ rồi!

Ánh mắt nó đanh lại, bây giờ nó đã hiểu câu mà cô ta nói ở trung tâm thương mại là ý gì rồi! Cô ta có gì hay chứ! Cô ta lầm rồi nó đâu phải đứa dễ bỏ cuộc như thế! Nó cũng không phải đứa ngốc từ bỏ thứ quan trọng nhất của mình, đối với nó bây giờ hắn là người quan trọng nhất!

– Được, để xem tôi và cô ai sẽ thắng!

Nó bỗng vui vẻ hẳn lên, cô ta nói như vậy có nghĩa là giữa cô ta và hắn chưa phải là người yêu, nó vẫn còn cơ hội điều này làm nó phấn khích ghê ghớm, nó nhanh chân chạy đi, phía sau Jelly nói với theo.

– Tôi tên Jelly cô nhớ cho kĩ đấy!

Nó ra dấu Ok về phía sau rồi mất hút sau bóng cây, Jelly nhìn theo ánh mắt phức tạp, cô biết một khi nó nhận ra tình cảm của mình dành cho hắn cô lại mất đi một phần cơ hội nhưng cô đã chọn cách khiêu khích giúp nó mau chóng nhận ra, đối với cô tranh giành bằng thủ đoạn không có ý nghĩa và kịch tính, đấu đá là phải dựa trên điều kiện ngang nhau cô mới đấu.

Gạt bỏ suy nghĩ cô cất bước trở về khách sạn………

Nó mang cơn đau ê ẩm trở về, nhà vẫn trống trơn chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu, nó lắc đầu không sao rồi trở về phòng tắm rửa thay đồ và tiếp tục công việc làm bánh còn dang dở của mình.

Nhìn đồng hồ đã 10h đêm, cơm canh trên bàn ngụi lạnh, những cái bánh mochi đầy màu sắc vẫn nằm ngay ngắn trên bàn, nó ngồi gật gà gật gù hết nhìn đồng hồ lại nhìn ra cửa đói bụng lắm nhưng không dám ăn, buồn ngủ lắm nhưng vẫn cố gắng gượng. Chợt có tiếng xe hơi ở ngoài cổng, một lúc hắn đi vào nhà, mắt lướt qua nó rồi hướng thẳng lên cầu thang, nó vội gọi.

– Anh về rồi à!

Chân hắn dừng lại rồi bước tiếp, nó lại hỏi.

– Anh ăn gì chưa? Tôi có nấu nhiều thứ lắm để tôi hâm lại nha!

– Không cần!

Hắn nói mà chân không ngừng lại, nó bực bội gắt lên.

– ANH ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TÔI!

Nó gắt làm hắn dừng lại.

– Vì lí do gì mà anh cứ dùng thái độ đó đối xử với tôi hả? Tôi chịu hết nổi rồi có gì thì anh cứ nói thẳng ra đi!

Nó nói lớn bai nhiêu dồn nén uất ức đều bộc phát ngay lúc này, nó t