đủ đấy!
Sau lời dặn dò Vy lái xe đi thẳng ba đứa nó không quên vẫy tay chào Tuấn, còn Tuấn ôm bốn cái cặp nhìn theo với ánh mắt thẫn thờ.
Đến trung tâm thương mại, ba đứa nó lại được dịp tung tăng dắt tay nhau mua đủ thứ. Đến gian hàng bán giày dép, nó nháo nhào lên.
– Ê ê đôi kia của tao….
Nó chỉ vào đôi giày đế bánh mì màu tím nhạt đằng trước rồi bay cái vèo ôm đôi giày vào lòng, nó là thế đấy nhìn vào thật sự không ai biết lúc nào nó buồn chỉ tin ý lắm mới nhận ra nhưng hình như mọi nỗi buồn đều bị nó dấu nhẹm đi giống như lúc này.
Nhìn đôi giày vừa vặn ôm sát chân nó Vy và Linh tỏ ra thích bèn chạy lại gỡ đôi giày trên chân nó ra làm nó la oai oải.
– cô ơi lấy thêm hai đôi màu xanh lam và trắng bằng size với đôi này.
Xong cả hai đứa kia kéo nó đến chỗ bán mĩ phẩm, nó bị lôi đi không thương tiếc nhìn hai con bạn mê mệt mấy thứ mĩ phẩm nó lắc đầu chán nãn chờ dài cổ mà hai đứa kia vẫn chưa chọn xong nó bèn tìm đường chuồn. Rón ren rón rén nó chuồn lên tầng trên, tẩu thoát thành công nó tung tăng đến chỗ bán quần áo, sau một hồi lựa chọn nó nhắm được cái áo sơ mi trắng free size treo trên giá vội chạy lại.
– LẤY CÁI ÁO ĐÓ CHO EM/ TÔI!
Có một giọng nói khác cùng cất lên, nó quay sang thì bắt gặp Jelly, có hơi chút ngỡ ngàng cô gái này nó đi đâu cũng ám theo là sao, người không muốn gặp thì suốt ngày chạm mặt.
– Cái áo đó tôi lấy trước! – Jelly nói.
– Ai nói vậy! Tôi mới là người lấy trước! – Nó không vừa cãi lại.
Ở khoảng cách gần Jelly mới có dịp nhìn kĩ nó, đúng là nó có điểm gì đó rất đặc biệt nhìn vào là bị cuốn hút, cũng rất cá tính, ở trên người nó cô tìm được một chút gì đó thuộc về mình, giá mà nó không phải là người hắn yêu thì cô đã kết bạn với nó rồi!
– Cô muốn giành với tôi? Đừng có mơ!
Mọi bực bội của ngày hôm qua được dịp bùng nổ, nó hất mặt lên nói.
– Tôi giành thì sao? Tôi thấy nó trước chẳng lẽ lại nhường cho cô.
– Haha…. Cô thấy nó trước thì cố gắng giữ cho kĩ, để tôi giành về thì đừng có hối hận. Thứ gì tôi muốn tôi sẽ không từ bỏ đối với áo cũng vậy mà…..
Jelly cười lớn nói rồi cô chợt ngừng lại ghé sát vào tai nó.
– Kể cả người cũng vậy!
Nói xong cô ta đi thẳng không ngoảnh lại, nó đưa đôi mắt khó hiểu nhìn theo, rốt cuộc cô ta nói cái quái gì vậy?
Nó đứng thất thần ở đó mà không hay biết có hai trùm khủng bố phía sau.
– Á…..
Có tiếng hét lớn, nó ôm đầu bị Vy và Linh cốc cho 2 phát khi nãy.
– Mày dám trốn bọn tao hả?
Trước cơn thịnh nộ của hai nhỏ bạn nó chỉ cười giã lã.
– Tại… hai đứa mày lâu quá! Đừng giận mà!
– Hứ…. phạt mày xách đồ! Đi thôi.
Thế là nó lại bị kéo đi vòng vòng nhưng không thỏng thả như lần trước mà còn thêm mấy cái túi đồ cồng kềnh. Suốt buổi nó vẫn luôn suy nghĩ về câu nói của cô gái kia.
Chương 58: Tôi Sẽ Giành Lại Anh Ấy!
Hai hôm nay nó chẳng thể nào thoải mái nổi, nó luôn bị ám ảnh bởi câu nói của cô gái kia, rốt cuộc thì cô ta muốn làm gì? Cô ta nói áo cũng sẽ giành mà người cũng sẽ giành nhưng nó đâu thấy cô ta giành áo với nó đâu? Haizzz lạ thật.Hắn và nó vẫn duy trì cuộc chiến tranh lạnh, sáng cùng nhau đến trường nhưng tuyệt nhiên chẳng nói với nhau câu nào, nó chờ hắn lên tiếng trước còn hắn chẳng buồn mở miệng đối với hắn người nó yêu là Quân không phải hắn vậy hà cớ gì hắn phải quan tâm nó. Mặc dù nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn không nỡ đẩy nó ra khỏi cuộc sống của mình, một cuộc sống đã có sự tồn tại của nó như một thói quen miễn nó nói cần hắn sẵn sàng đến bên cạnh nó nhưng có lẽ… nó không cần.
Vào tết tiết trời lại càng lạnh hơn, nó mặc cái áo khoát dày mà vẫn cảm thấy lạnh nhìn sang hắn trên người chỉ có 1 chiếc áo sơ mi trắng phong phanh mà thấy lo lắng bèn nói.
– Lạnh thế này sao anh không mặc thêm áo? Như vậy dễ bị cảm lắm!
Vẫn là không gian im lặng nó tức lắm chỉ muốn quát vào mặt hắn cho bỏ tức nhưng lại không dám. Đến lúc nó tưởng hắn không trả lời thì hắn lại mở miệng.
– Cô quan tâm tôi?
Câu hỏi làm nó nghẹn họng, là nó quan tâm hắn sao? Ừ chắc là vậy rồi…. nhưng làm sao có thể thú nhận với hắn chứ! Nó bèn nói lãng sang chuyện khác.
– Mấy hôm nữa đến tết rồi!
Trả lời xong nó lại tự thấy mình bị điên bởi cấu hỏi của hắn với câu trả lời của nó có ăn nhập gì nhau đâu… chết mất thôi! Nó khẽ vỗ đầu, thế nhưng một lúc sau lại bị đứng hình bởi câu nói tiếp theo của hắn.
– Nếu không phải quan tâm tôi thì sau này không cần nói mấy câu như vậy, tôi không cần.
Ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng chỉ chăm chú lái xe mà không một lần nhìn nó, sự thất vọng lộ rõ trên khuôn mặt nó nhưng nó đâu biết rằng trên khuôn mặt bình thản kia cũng thoáng qua tia thất vọng. Biết nó sẽ không quan tâm mình hắn vẫn cố gắng tìm một chút gì đó để chứng minh rằng nó cũng để ý đến hắn cuối cùng lại chẳng có gì. Có nhiều người dẫu biết chắc chắn sự thật nhưng vẫn tìm một cái cớ nào đó để bấu víu nhằm xoa dịu trái tim đầy đau đớn của chính mình.
Xuống xe hắn đi thẳng bỏ lại nó ở phía sau, nhìn bóng dáng phía trước lòng nó buồn đến lạ chẳng lẽ có người yêu rồi thì không thể đối xử bình thường như trước đây với sao? Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống nó
