âu trả lời của nó, Hắn nhìn sang hôm nay nó anh hùng quá làm hắn có hơi ngạc nhiên, cô nói.
– Hai em cũng gây ra tiết B thì cùng chịu phạt tôi không cần biết nguyên nhân, cuối giờ hai em quét dọn sạch lớp học và phòng truyền thống cho tôi.
Nó ngồi xuống buồn hiu, đầu năm quét lớp cũng vì môn văn, gần cuối năm quét lớp cũng vì môn văn số nó bị ” văn ám” đây mà
Ra về.
– Ê Vy Linh ở lại giúp tao đi!
Nó kéo tay hai nhỏ bạn năn nỉ ỉ ôi.
– Mơ à! mày với Huy tự xử đi bọn tao đi hẹn hò đây!
Vy gạt tay nó ra nắm tay Linh dung dăng dung dẻ đi về, nó cởi dép nhắm ngay Vy mà phang cùng với câu quát.
– Đi chết đi hai con nhỏ ác ôn!
Nhưng mà rất tiếc Vy và Linh đã chuồn mất xác, cả lớp chỉ còn nó và hắn.
– Anh về đi tại tôi liên lụy anh cho tôi xin lỗi! ở đây tôi tự làm được rồi!
Hắn không nói gì cầm chổi lên bắt đầu quét, nó trố mắt nhìn chưa bao giờ thấy hắn trong bộ dạng “đảm đang” thế này nên cũng lấy làm ngạc nhiên lắm mà công nhận hắn làm gì cũng đẹp, nhìn mọi góc độ mọi khía cạnh đều đẹp hoàn mĩ, nó tự khen bản thân biết chọn người để yêu dễ sợ, đứng nhìn mãi cho đến khi hắn lên tiếng kéo nó về thực tại.
– Đừng nhìn nữa! làm đi còn về!
Nó gật gật chạy đi tìm cây chổi rồi cũng bắt tay vào quét dọn, hắn làm nghiêm túc lắm nha khiến nó nhìn mãi không chán, cái mặt háo sắc bây giờ mới có dịp bộc phát những lúc như vậy hắn phải nói ” đừng nhìn nữa” nó mới thôi nhưng mà một lúc đâu lại vào đấy, hắn nhìn nó cười cười tự nhiên lại cảm nhận thấy nó cũng yêu hắn vậy.
Quét đến phòng truyền thống cả tay chân nó không còn sức lực mệt muốn chết vậy đó, nó vừa thở vừa nói với hắn.
– Nghỉ 1 chút đi, chịu hết nổi rồi… hơ….
Nó ngồi xuống bàn nghỉ mệt hắn cũng lại ngồi, nhìn quanh phòng truyền thống nó có hơi sợ sợ ở đây trưng bày tranh ảnh từ xưa của trường, ngoài ra còn trưng bày mô hình xương con vật như khủng long… kể cả mô hình mô phỏng sọ người nữa, nó bây giờ mới chú ý thấy rợn cả người.
– Ở đây ghê quá!
Nó đã chạy sang ngồi cạnh hắn.
– Cái đồ nhát gan!
Hắn phán một câu nó nghe vậy thì liếc xéo một cái cho bỏ ghét.
– Tôi là con gái mà!
– Cô cũng biết mình là con gái sao?
Biết mình cãi không lại nó chẳng thèm đôi co nữa, nó đi vòng vòng xem xét những thứ có trong phòng duy nhất là tránh cái chỗ mô hình sọ người kia , đang đi lòng vòng chợt cánh cửa phòng truyền thống đóng sầm lại làm nó giật mình chạy lại chỗ hắn, cả phòng tối hẳn đi chỉ có vài ánh sáng nhỏ li ti từ khe hở thông gió của phòng truyền vào. Nó sợ hãi đi về phía cửa dùng hết sức đẩy ra nhưng mà đẩy hoài cũng không được, hắn nhìn nó nói.
– Không đẩy được đâu.
– Sao anh biết? – nó thắc mắc
– Bọn họ khóa ngoài rồi!
– Hả?
Nó há hốc miệng hắn đang nói gì vậy bọn hóa khóa ngoài là ai chứ? rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây trời? Hắn nhún vai từ tốn nói.
– Bạn tốt của chúng ta.
Cố suy ngẫm lời hắn nói bạn tốt, của chúng ta, và cuối cùng nó đã hiểu ra vấn đề.
– Cái bọn chết tiệt để tôi ra được tôi băm băm họ ra nhừ tử luôn hừ…… – tiếng nói của nó lớn quá làm 5 người bên ngoài chột dạ.
Hắn đã nhận ra cái mục đích cao cả của bọn họ lúc Vy và Linh nháy mắt với Tuấn và Hoàng lận, với lại từ lúc vào đây cho tới giờ đã bị 5 cái đầu ở bên ngoài theo dõi rồi hắn chắc là ngoài bốn người kia ra thì có thêm Quỳnh Anh nữa, bọn họ tưởng qua mắt được hắn sao không dễ đâu chỉ là hắn chờ xem bọn họ giở trò gì thôi.
– Vậy bây giờ làm sao ra? tôi đói quá!
Nó ôm cái bụng đói meo ngồi xuống bàn, sáng giờ chỉ ăn được mấy lát bánh mì tươi thôi bây giờ bụng nó đói cồn cào rồi lại bị cái bọn rỗi hơi đó nhốt ở đây nữa đúng là số hưởng mà.
– Chờ thôi!
Nghe hắn nói thản nhiên như vậy nó có hơi chút bực bội phải rồi là nó đối chứ có phải là hắn đói đâu mà biết, chờ hoài chờ mãi đã 30 phút rồi mà không có động tĩnh gì cả.
Bên ngoài cả bọn ngồi dựa lưng vào tường áp tai vào cửa chú ý động tĩnh bên trong.
– Sao không nghe gì hết vậy? – Quỳnh Anh ngồi cả người dựa hẳn vào Hoàng, chật quá cả bọn 5 người mỗi người chỉ được một góc nhỏ xíu.
– Làm sao anh biết được. – Hoàng lắc đầu
– ui da đau em anh ngồi lại đàng hoàng coi.
Linh quát Tuấn cậu cứ chúi người ra phía trước đè lên tay của Linh khiến nhỏ đau muốn chết Tuấn chỉ cười hì hì, nãy giờ chỉ có Vy là im lìm, cô nàng là khỏe nhất vì một mình một góc đang tập trung cao độ.
– Mà này em thấy chúng ta làm vậy hình như quá đáng thì phải? anh Huy em ghê lắm!
Quỳnh Anh quay ra sau nói với cả bọn, mọi người đều gật gù tuy nhiên rất nhanh đã bác bỏ.
– Không sao đâu, họ về một nhà rồi cảm ơn chúng ta còn không hết nữa là. – Tuấn nói.
– Ủa họ về một nhà lâu rồi mà! – Linh chớp chớp mắt nhìn Tuấn nói.
– Ờ he anh quên!
– Anh cái gì mà chả quên!
– Ơ sao em lại mắng anh….. bắt đền em đó!
– Bắt đền này bắt đền này.
Linh vỗ vai Tuấn bốp bốp anh chàng cười tinh nghịch, Vy bực bội quát.
– Hai đứa kia đến đây không phải để cãi nhau nhé! về nhà đóng cửa vợ chồng bảo nhau sau đi!
Trước sự nghiêm khắc bất chợt của Vy cả bọn im phăng phắc chăm chí lắng nghe.
– CHẢY MÁU RỒI! CHẢY MÁU RỒI! HUY ƠI ANH ĐỪNG BỎ TÔI ĐI NHƯ VẬY M
