À HUHU….
Đang yên đang lành bỗng bên trong vọng ra tiếng la hét thất thanh của nó, cả bọn cuống cuồng đứng dậy mở khóa xông thẳng vào bên trong.
BỐP….
Tuấn ôm đầu bị ai đó đánh lén, cả bọn vào bên trong thì thấy nó đang cầm cái chai nước đứng cạnh cửa còn hắn đứng khoanh tay tại vị trí trung tâm, 5 đứa ngơ ngác nhận ra mình bị lừa thì đã quá muộn.
– Đông đủ nhỉ? – nó nói
Cả bọn cười hì hì.
– Vui quá nhỉ?
Nó lại hỏi cả bọn lại cười hì hì.
– VUI CÁI CON KHỈ KHÔ!!! TÔI NÓI CHO CÁC NGƯỜI BIẾT NHÉ CÁC NGƯỜI ĂN NO RÃNH RỖI QUÁ MÀ KHÔNG CÓ CHUYỆN GÌ LÀM THÌ ĐI HẸN HÒ ĐI, ĐI CHƠI ĐI MẮC MỚ GÌ NHỐT TÔI Ở CÁI NƠI KHỈ HO CÒ GÁY NÀY HẢ? HẢ? CÓ BIẾT ĐÓI BỤNG LẮM KHÔNG HẢ?
Hắn đi tới vỗ lưng cho nó, định là sẽ cho cái đám người kia một trận nhưng mà chắc không cần nữa, sau màn xả xì trét kia của nó bọn họ đã thảm thương lắm rồi nhìn mặt họ đi đơ hết rồi chẳng người nào nhúc nhích nổi nữa, kéo nó đi ra khỏi phòng truyền thống bỏ lại 5 cây chuối phía sau.
– Anh kéo tôi đi đâu vậy, bỏ ra tôi phải xử lí bọn họ mới được.
Nó giãy nãy lên, hắn phải giữ chặt mới kéo được cái đứa kia lên xe.
– Xử lí vậy được rồi, cô không thấy bọn họ đơ hết à?
– Nhưng mà chưa đủ, tôi ức lắm!
– Bây giờ đi ăn hay chửi?
– Tất nhiên là ăn rồi đi thôi!
Nghe tới ăn nó vứt tất mấy thứ kia ra thắt dây an toàn, Hắn lắc đầu cho xe chạy.
Quay lại lúc nãy, đang đói cồn cào nó ngồi dựa người vào cửa thì nghe tiếng bọn họ xầm xì bên ngoài, máu dồn lên tới não.
– Sao Chổi anh không được lên tiếng.
Nó nói nhỏ với hắn rồi chạy vòng vòng tìm cái gì có thể đánh được, đi một vòng chỉ tìm được chai nước, nó nấp vào một bên cửa hét lớn và tiếp theo là thế đấy………
Năm người kia phải mất 15 phút mới định thần được tay trong tay cùng nhau ra về, sau này có cho tiền cũng không dám chọc nó nữa……..
Chương 63: Anh Đã Phát Điên Lên Vì Em!
Bắt đầu từ cái ngày nó cãi nhau ì xèo ở nhà hàng với Jelly nó đã vạch ra cho mình một nhiệm vụ hết sức là thiêng liêng và cao cả, đó là chăm sóc bữa trưa cho hắn, ngày nào hắn ở công ty nó lại lật đật sắn tay áo xuống bếp. Nguyên nhân của sự việc trên có thể lý giải là nó sợ hắn và Jelly hẹn hò không có nó Jelly lại tán tỉnh hắn nên nó nhất quyết trưa nào ở lại công ty là hắn phải báo cáo với nó để nó mang cơm vào nhất định không được đi ăn với Jelly, có nhiều lúc hắn buộc miệng hỏi ” Cô ghen à!” Nó chột dạ trả lời lấp liếm ” Tôi sợ người ta không biết cho ớt vào anh bị dị ứng thôi!” hắn thôi không nói gì chỉ quay mặt đi cười cười.
Trưa nay hắn ở lại công ty, thế là nó phải lăn xuống bếp vật lộn với đống thực phẩm, mồ hôi ướt đẫm cả áo, nó không biết hôm nay tại sao lại đổ mồ hôi nhiều như vậy, điều hòa đã bật rồi mà vẫn nóng chết đi được. Đang xào xào nấu nấu điện thoại trong túi nó reo lên.
– Alo.
Nó một tay cầm điện thoại nghe một tay nêm nếm đồ ăn, tiếng từ đầu dây bên kia truyền đến.
– ” Anh Quân đây, em có đang rãnh không? đi chơi nhé!”
– Hic… em bận rồi làm sao đây!
Bên kia ngừng lại mất mấy giây mới trả lời.
– ” Vậy thôi để lần sau đi!”
– Xin lỗi anh nhé! Hẹn anh lần sau, em nhất định sẽ đi.
– ” Ừ không sao, thôi bye em”
Tắt máy nó cho điện thoại vào túi nêm nếm một lát nó tắt bếp, cho tất cả vào camen cùng hộp cơm riêng, nó mỉm cười vui vẻ, đôi khi nó cảm thấy rất hạnh phúc vì bản thân có thể chăm sóc từng bữa ăn cho người mà mình yêu thương, nó tự nhủ dù cho cả đời này phải chăm sóc hắn như thế nó vẫn cam tâm, đối với nó hắn là thứ gì đó rất quan trọng… à giống như khí oxi vậy nếu không có hắn tồn tại nó sẽ chết mất.
Cởi bỏ tạp dề trên người nó nhanh chóng thay đồ rồi bắt taxi đến chỗ hắn. Đến trước công ty, bác bảo vệ gặp nó mặt mày hớn hở.
– Cô chủ nhỏ lại đến chăm tổng giám đốc nhỏ rồi à?
Nó nghe bác nói đỏ hết cả mặt.
– Bác cứ chọc cháu.
– Ta chỉ nói sự thật thôi!
Bác bảo vệ cười phúc hậu, nó thích nụ cười này của bác, hiếm ai có được nụ cười hiền như thế vừa mang lại cảm giác tin tưởng vừa thấy nhẹ lòng.
– Thôi không đôi co với bác nữa, đây hộp cơm hôm trước cháu hứa làm cho bác.
Nhận lấy hộp cơm từ nó bác rối rít.
– Cảm ơn cháu, cháu thật biết giữ lời, tương lại mong cháu trở thành cô chủ nhỏ của bác thì thích lắm!
Nó cười hì hì vẫy tay chào bác rồi bước vào công ty, đến đại sãnh mọi người thấy nó đều nồng nhiệt chào đón, việc nó xuất hiện ở công ty với tần suất dày đặc nên phòng ban nào cũng biết mặt nó, mọi người thường chọc nó là sau này trở thành bà tổng giám đốc thì nương nhẹ tay cho họ lúc đấy nó chỉ phán 1 câu ” Em trừ lương hết những ai đang tám chuyện cùng em hihi!” Mọi người cười phá lên bởi câu nói đùa của nó. Có hôm nó đến công ty đưa cơm cho hắn xong đã bị chị ở phòng thiết kế bắt đi mất ngồi nói chuyện cả buổi mới thả nó về, dù vậy nhưng rất vui mọi người sùng bái nó từ khi nó ra tay xử lí Tuệ Hân một trận, từ đó nó trở thành siêu anh hùng ” nhí” trong lòng mọi người, ai gặp nó cũng muốn kết bạn mặc dù nó kém họ những 4-5 tuổi tuy vậy nó vẫn rất thích, nó cảm thấy mọi người ở đây thật thân thiết, sau này nó nhất định sẽ nộp hồ sơ vào đây làm, nhất định là vậy. Vẫy tay