————————————
– Cô ơi chúng ta đã chạy quanh đây một tiếng rồi rốt cuộc thì cô muốn đi đâu?
Bác tài xế taxi lên tiếng nhìn nó qua kính, từ lúc nó lên xe không nói không rằng gì ánh mắt chỉ nhìn ra ngoài như người mất hồn, gọi mãi nó mới trả lời là đi đâu cũng được trời ạ bác cũng thua nó chẳng biết phải chạy đi đâu nên cứ đi vòng vòng từ nãy đến giờ suốt một tiếng đồng hồ cuối cùng đành phải hỏi chứ cứ như vậy tới chiều bác cũng không được về nhà. Nhìn gương mặt nó bác đoán chắc là tâm trạng đang không được bình thường tốt nhất là hỏi rõ ràng chứ như vậy là không được, nó nghe bác hỏi thì nói.
– Dừng đằng trước đi!
Xuống xe nó một mình lang thang trên con đường thưa người, bây giờ là 2h chiều ai nấy đều còn đang bận rộn với công việc của mình, con đường vắng chỉ có nó là cô độc chịu đựng suốt hai tiếng cuối cùng nước mắt nó cũng rơi, mọi trống trãi cô đơn cứ kéo đến những lúc buồn đều có hắn bên cạnh bây giờ khi chỉ có một mình nó mới cảm nhận sâu sắc thế nào là một mình, thế nào là nỗi buồn chẳng thể nói thành lời…… nhưng hắn sẽ không ở đây, nó cũng không muốn hắn ở đây, nhìn thấy hắn nó lại thấy sự lừa dối bao lâu nay từ hắn, nó sợ mình chịu không nổi………
Đi mãi đi mãi cuối cùng nó cũng thấm mệt bàn chân đã chẳng bước nỗi nữa, ngay lúc này nó cần ai đó ở bên cạnh vỗ về nỗi đau trong nó biết nhường nào, và người nó nghĩ đến lúc này là Quân, nó ấn nút gọi, bên kia lên tiếng, nó không thể kiềm chế tất cả bộc phát, nó òa lên nức nở với cậu.
– Anh đến ngay đi em sắp không chịu nổi nữa rồi!
Nghe tiếng nó khóc, giọng nói nức nở Quân hoảng hốt.
– ” Em đang ở đâu, nói anh biết?”
– Em…. em … không biết…..
Nó nấc lên nói ngắt quãng.
– ” Nào bình tĩnh, em nhìn xung quanh xem có gì đặc biệt?”
Nó đưa mắt nhìn xung quanh.
– Có một đài phun nước to đặt ở giữa, bên cạnh có một khách sạn tên Blue.
– ” Được ở đó chờ anh, không đi đâu đấy anh đến ngay”
Quân lao nhanh khỏi bar bỏ lại công việc phía sau, cậu lên xe chạy thẳng đến nơi mà nó diễn tả, cậu biết chỗ đó ở đâu, dọc đường lòng cậu lo lắng bồn chồn không yên chưa bao giờ thấy nó gọi điện cho cậu hoảng hốt như lần này, càng nghĩ càng lo lắng cậu tăng tốc độ chiếc xe lao nhanh đi trong gió……
Từ xa cậu đã nhìn thấy nó ngồi bẹp dưới đất, gương mặt không chút cảm xúc….. rốt cuộc cô gái cậu yêu đang gặp chuyện gì thế này? Cậu xuống xe đi đến ngồi cạnh nó, rất nhẹ nhàng cậu cất tiếng khe khẽ.
– Anh đến rồi đây!
– Ừ em chờ anh lâu lắm rồi!
Một khoảng không im lặng ập đến, Quân chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nó như muốn san sẻ những nỗi buồn của nó sang cho cậu vậy… cậu không hỏi nó đã gặp chuyện gì, cậu không hỏi là vì sao nó buồn, cậu nghĩ không cần thiết chỉ cần ngồi bên cạnh nhau thế này có lẽ đã đủ lắm rồi, rất lâu sau nó mới khẽ nói.
– Cho em tựa vai anh một lát nhé! em mệt rồi!
– Ừ!
Sau tiếng ừ của Quân nó tựa đầu lên vai cậu… cảm nhận trái tim đang được vỗ về, ừ thì yên bình lắm, ít nhất nó còn có Quân, ít nhất lúc nó buồn cậu luôn sẵn sàng ở bên cạnh vỗ về những mất mát đau thương trong nó….. ít nhất nó không phải một mình, trên cõi đời này nó còn có cậu luôn lắng nghe những tâm sự nhỏ nhặt của nó, luôn cùng nó đối diện với nỗi đau…. nhưng sao nó vẫn cảm thấy không đủ, có phải vì nó quá tham lam…. hay người nó muốn được ở cạnh không phải cậu… mà là hắn. Hình như nó ích kỉ và đòi hỏi quá rồi…. người yêu thương nó đang ở cạnh đây mà sao nó lại nghĩ đến người lại đang tâm lừa dối mình cơ chứ.
– Em mới vừa phát hiện một sự thật…….
Nó nhẹ nhàng nói lời nói tựa như âm thanh của gió mỏng manh chóng tan biến, Quân chỉ im lặng dường như chờ nó nói tiếp.
– Anh ta đã luôn lừa em…… cha mẹ em đã chết…..
Nói đến đây giọng nó nghẹn lại, sự thật ấy quả thật không dễ dàng gì mà nó có thể chấp nhận được trong tích tắc, Quân cảm nhận được bờ vai đang run lên của nó cậu đưa tay ôm nó vỗ nhẹ như một lời an ủi.
– Sao không nói cho em biết, sao cứ để em hi vọng, anh ta thật tàn nhẫn với em… anh biết không em đã luôn chờ đợi…
– Ừ anh biết mà…..
Quân nói khẽ, nó nước mắt dàn dụa trên vai cậu, nước mắt nó như mũi dao găm vào trái tim cậu nó đau mà như chính cậu đau đến bao giờ cậu có thể khiến nó mỉm cười, đến bao giờ nó thôi khóc vì hắn……
– Hình như em sai rồi, anh ta chẳng hề yêu em.
Một lúc lâu nó mới nói rồi thiếp đi trên vai cậu, mặt trời đã ngả vàng ánh nắng nhẹ li ti chiếu xuống qua kẽ lá, nó và cậu ngồi đây đã bốn tiếng. Cậu bế nó lên xe rồi cho xe chạy đến bãi biển gần đó.
Nó tỉnh dậy đã là 7h tối, nhìn quanh thì thấy mình đang ngồi trong xe, Quân đang đứng dựa lưng vào đầu xe ánh mắt hướng ra biển, nó bước xuống đến đứng cạnh cậu.
– Em dậy rồi à?
Thấy nó cậu hỏi, cởi áo khoát ra cho nó.
– Em ngủ lâu lắm rồi phải không?
– Từ chiều đến giờ đấy, anh chỉ sợ em thành heo thôi!
Quân buông 1 câu châm chọc, nó cười khẽ, hai người cùng nhìn ra biển, trời tối quá chẳng nhìn rõ những ngọn sóng nhẹ lăn tăn trên biển lúc bây giờ, nhìn biển nó chợt nhớ đến giấc mơ gặp mẹ lần trước, lòng chợt buồn lại… giấc mơ đó là một điềm báo mà mẹ dành cho nó.
Ngắm biển thêm một lúc nó