nó nghẹn họng không để ý đến cách xưng hô hơi khác của hắn, nhìn xuống thấy chân mình đang vòng qua người hắn người cũng nằm sát lại thì xấu hổ nhảy xuống giường ấp a ấp úng.
– Hơ đâu…. đâu phải tại tôi …. tại anh cả đấy!
Hắn đã ngồi dậy tựa đầu vào thành giường khoanh tay lại nhìn nó bằng cái vẻ nghiêm túc ghê gớm.
– Đây là phòng ai? Là giường của ai?
Bây giờ nó muốn khóc không được mà chửi cũng không xong tự mắng mình ngu hôm qua bị hắn ôm sao không tránh để sáng ra lại bị thân chủ dùng làm bằng chứng phạm tội thế này, liếc hắn một cái nó nói thầm ” biết vậy tôi để anh chết ở đó luôn rồi đưa anh về làm gì còn bị nói hừ….”
Mấy lời nó nói thì thầm thôi nhưng hắn nghe thấy hết đủ hiểu nó thì thầm kiểu gì rồi đấy, thấy gương mặt nhăn nhó của nó hắn cười khẽ thì ra người đưa hắn về nhà là nó… vậy chẳng lẽ nó đã tha thứ cho hắn rồi?
– cô hết giận rồi à?
Không biết hắn đã đứng trước mặt nó từ khi nào, cái con người này như ma vậy đó đau tim chết được.
– Vẫn chưa.
Hắn nhăn mặt lại hỏi.
– Vậy cô tha thứ cho tôi chưa?
– Chưa.
Nó khoanh tay xoay mặt sang hướng khác, Hắn không hiểu gì cả.
– Nếu chưa sao cô lại về?
– Đi liền đây!
Chưa kịp bước đi tay đã bị hắn giữ lại, nó cười khẽ rồi lại làm mặt nghiêm túc xoay người nhìn hắn.
– Buông tay ra.
Nó càng nói hắn càng xiết chặt hơn kéo nó lại gần, hắn nhìn thẳng vào mắt nó từ từ nói.
– Xin lỗi! Tôi biết mình không nên giấu cô…. nhưng tôi sợ cô sẽ không chịu nổi.
Mắt nó khẽ giật giật, nó từ tốn trả lời.
– Anh biết tôi hi vọng thế nào mà, dù sẽ rất khó chấp nhận nhưng đó là sự thật, anh làm như vậy là gieo thêm hi vọng rồi lại dập tắt đó anh biết không?
– Xin lỗi….
Nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ đó của hắn nó lại chẳng thể trách được nữa, đúng là hắn làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho nó và hình như chuyện mong cha mẹ nó còn sống quá đỗi xa vời chỉ là nó tự lừa dối mình, tự cho mình hi vọng thôi mà…. bây giờ nó mới nhận ra hình như từ trước đến nay những việc hắn làm đều là vì nó? Nếu không nhờ Vy quát vào mặt mấy lời ấy chắc nó vẫn còn ngốc nghếch trách nhầm hắn, nếu không phải nghe được 6 từ ấy nó vẫn chẳng biết hắn yêu nó, đúng là nó ngây thơ quá không phải cứ nhìn thấy là đúng, cứ nghe thấy là chắc chắn mà phải như Quân nói dùng đầu để suy nghĩ…..
– Thôi bỏ qua đi, muốn tôi tha thứ dễ thôi!
Nó ngồi xuống ghế nhịp chân từ tốn, hắn hồi hộp hết sức mắt không rời nó.
– Anh nhắc lại 6 chữ đêm qua đã nói đi.
Sắc mặt hắn co lại, những chuyện của đêm hôm qua hắn làm sao nhớ đây, hôm qua hắn đã nói gì căn bản hắn chẳng có một chút ấn tượng nào, 6 chữ đó là 6 chữ gì? Cố vắt óc nhớ lại nhưng chẳng nhớ nổi, nó làm khó hắn rồi.
– Tôi không nhớ!
Hắn đã cố lắm rồi nhưng không nhớ vẫn là không nhớ, nó nhăn nhó nhìn hắn.
– Không nhớ….. không nhớ thì thôi vậy….
Nó đi thẳng ra ngoài không thèm để ý tới hắn nữa, trở về phòng nó úp đầu xuống gối hét lên bực bội thật nó chỉ muốn nghe lời tỏ tình lúc hắn tỉnh thôi ấy vậy mà hắn chẳng hiểu mô tê gì là sao? Một lát sau lại nghe tiếng hắn gõ cửa, nó bịt chặt tai lại nhưng người bên ngoài vẫn rất lì lợm cứ đứng gõ hoài cuối cùng nó đành phải ra mở cửa, vừa mở chưa kịp thấy hắn nó đã quát.
– Khi nào anh nhớ ra hẳn đến tìm tôi.
Rồi lại đóng xầm cửa lại.
Cốc… cốc… cốc….
Yaaaa nó phát điên lên với hắn mất.
– GÌ?
Nó mở cửa mặt chầm dầm, tức vì mình đã mặt dày nhắc cho hắn nhớ chuyện đó ấy vậy mà hắn vẫn đần mặt ra, hỏi thử xem có bực có tức không?
– Đổi sang chuyện khác đi?
Lần này hắn chống tay ở cửa phòng trường hợp nó lại nổi điên đóng lại thì chết, hắn vẫn chưa hỏi rõ ràng mà. Mặc dù đầu đang bốc hỏa nhưng nghe hắn nói vậy cũng đỡ hơn một phần, nó khoanh tay suy nghĩ lát sau thì nói.
– Ok.. hôm nay đổi lại anh làm ô sin tôi làm bà chủ.
– Được.
Hắn gật đầu chắc nịt, nó bèn nói thêm.
– Khoan đã, đó chỉ là điều kiện đính kèm thôi điều kiện chính vẫn là 6 chữ ấy, không nhớ thì miễn.
Đẩy thẳng hắn ra ngoài nó gác lại chuyện bực bội ấy sang một bên bây giờ tranh thủ hưởng một ngày làm bà chủ đi đã, yêu đương gì đấy dời sang hôm khác vậy, hắn không nhớ thì ngày nào cũng làm ô sin cho nó tới nhớ thì thôi hứ… ai bảo quên gì không quên đi quên cái câu tỏ tình mà nó muốn nghe nhất làm gì đáng đời lắm chẳng tiếc thương gì đâu.
Hơi ngạc nhiên vì nó lại nói ra câu này, hắn không nghĩ là nó lại nghĩ tới cái chuyện này, từ khi sinh ra Phạm Khắc Huy đã làm chủ người ta cũng có ngày phải làm ô sin cho nó- một đứa con gái nhí nha nhí nhố, nhưng cũng nhanh chóng gật đầu, thế nên công việc đầu tiên của hắn là……
– Đói rồi! anh xuống làm bữa sáng đi.
Nói xong nó đóng cửa phòng tung tăng vào phòng VSCN…. tắm, vừa tắm vừa hát hò suốt 30 phút. Hắn tất bật ở dưới bếp làm bữa sáng, nhìn thấy nó đầu tóc gọn gàng, ăn mặc nữ tính hơn thường ngày rất nhiều làm hắn có hơi bị choáng. Nó có nhiều hành động, biểu hiện rất khó đỡ và đến vào những lúc không ngờ tới giống như lúc này đây nó đang ngồi bắt chéo chân hát hò và chụp ảnh, quá sốc, quá ngạc nhiên đến nổi hắn làm rơi luôn cả con dao thái thịt đang cầm trên tay có bao giờ hắn thấy nó chụ