p ảnh tự sướng đâu? nó giật mình ngẩng lên nhìn hắn.
– Anh bị gì vậy? tôi đói…….
Hắn thôi không nhìn nó nữa kẻo càng nhìn lại càng chẳng cầm nổi con dao, một lúc sau bữa sáng cũng hoàn thành, nó nhìn quanh một lượt cười híp mắt gắp cho nó miếng gà chiên nước mắm.
– Thưởng cho anh!
Rồi bắt đầu ngồi ăn ngon lành, lâu lắm rồi nó mới được ngồi ăn thoải mái thế này, lâu lắm rồi nó mới thấy lòng vui vẻ trở lại, kể từ hôm nay nó sẽ sống thật tốt thật vui vẻ chuyện đau lòng đã qua có lẽ nên quên đi, cha mẹ nó ở trên trời chắc cũng không muốn nó suốt ngày đau buồn như thế đâu. Nó lại gắp thức ăn cho hắn, nghe nói hắn bị xuất huyết dạ dày nhìn hắn gầy đi nó cũng thấy mình có lỗi sao nó cứ làm người khác lo lắng thôi vậy? tự nhiên nước mắt nó chảy ra…….. Hắn nhìn thấy hoảng hốt rút khăn giấy lau vội, lo lắng nói.
– Đang ăn sao lại khóc?
Nó lắc đầu cười nhẹ.
– Không sao, tại thức ăn ngon quá!
Nghe thấy thế hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nó lúc khóc lúc cười làm hắn chẳng tài nào nắm bắt được nó rốt cuộc là đang vui hay đang buồn, người ta nói con gái rất khó hiểu hình như đúng là như vậy.
……………………………………………………………………………………..
– Huy ơi lấy ly nước cam!
Hắn lại xuống bếp làm ly nước cam cho nó, từ sáng đến giờ không là ” Huy ơi tôi muốn ăn kem” thì là ” Huy ơi tôi thèm trà sữa”, một lúc thì lại ” Huy ơi bật điều hòa” “huy ơi mở tivi”…… nghe cái cụm từ” Huy ơi..” đầu hắn lại ong cả lên nó là đang chỉnh hắn chứ chuộc lỗi lầm cái gì? nhưng mà khổ nổi không làm thì không được. Quay trở lại phòng khách đã thấy nó ngồi cười nắc nẻ.
– Hahahahahahahahaha…….
Trên tivi đang phát chương trình thế giới động vật ấy thế mà chẳng hiểu vì sao nó lại cười như điên vậy nữa hắn nhăn mặt khó hiểu, nó hôm nay bị gì ấy toàn làm cái điệu bộ khó đỡ thôi.
– Có gì mà cô cười?
Hắn đưa ly nước cam ngồi xuống cạnh nó hỏi, nó nhận lấy vừa cười vừa uống hậu quả là vừa được hai hớp đã phun ra sạch ho sặc sụa…. chính xác là nó bị sặc ho đến đỏ cả mặt, hắn vỗ lưng mãi mới hết ho thế nhưng nó vẫn cứ cười chẳng thể hiểu nổi.
– Rốt cuộc cô bị cái gì mà cười hoài vậy?
Chịu hết nổi hắn hỏi nhưng khi nghe xong mặt hắn đen thui cái tivi cũng bị hắn tắt phụp.
– Mặt anh… haha…. mặt anh giống… haha….. con căng- gu- ru………hahaha….
Tắt tivi rồi mà nó vẫn cười lăn cười bò khuôn mặt hắn bây giờ rất khó coi nó ý thức được đã chọc giận ai đó bèn tìm cớ lấp liếm.
– Khụ…. tôi làm đổ nước cam ra sàn rồi, anh lau dùm tôi nha sẵn tiện lau luôn căn nhà….
Ho một cái nó nói rồi chuồn mất dép để hắn đầu bốc hỏa phía sau…. mặt hắn như vậy mà nó nói giống con căng- gu- ru chịu nổi không?
Năm phút sau, hắn đang lau nhà nó từ bếp đi ra đem theo mấy bịt bánh quy, ngồi xuống ghế sofa nó thư thả bóc từng bịt ra ăn, ăn xong bịt nào nó đều đứng lên phủi hết vụn bánh xuống sàn miệng lại réo lên với hắn.
– Ở đây dơ
– Vụn bánh này!
– Bẩn quá!
Hắn cứ như vậy lau đi lau lại có một chỗ đến mấy lần, ăn năm sáu bịt cái bụng nó no căng khiến nó khó chịu vô cùng, cảm giác ở bụng nó cứ muốn dội lên ngăn lắm nó mới không chạy vào nhà vệ sinh ọe ra hết mấy thứ trong bụng. Nhìn thấy gương mặt miễn cưỡng của nó hắn đã đoán chắc là có vấn đề rồi, nó lúc sáng đã ăn 2 cái bánh bao, 1 cái đùi gà, 2 bát cơm chiên, rồi nào là uống trà sữa nào ăn kem bây giờ thêm 5 6 cái bánh quy có thánh mới chịu nổi. Hắn cười cười đi vào bếp lát sau mang ra 1 ly nước ép táo bảo.
– Uống đi một lát sẽ đỡ hơn.
Nó hết nhìn Ly nước ép táo rồi lại nhìn hắn, một lát cất tiếng thắc mắc.
– Hết thật không?
Nhận được cái gật đầu nó cầm ly nước ép uống 1 hơi một hết sạch để cái ly xuống bàn, ngẫm lại hắn nói hết là hết cái gì? Chết rồi chẳng lẽ hắn nhìn ra nó ham ăn quá nên bị chướng bụng khó tiêu sao… xấu hổ quá đi, nó vỗ vào đầu một cái đứng lên chạy nhanh về phòng tốt nhất là nên trốn đi đứng đây thấy hắn cứ nhìn nó tủm tỉm cười nó sợ mình sẽ giết chết hắn mất.
– Á……….
Một tiếng động rất lớn cùng tiếng hét không hề nhỏ của nó…. tại phòng khách vừa xảy ra một tai nạn ngoài ý muốn, nạn nhân là nó vì cấm đầu chạy không đề ý rằng sàn nhà mới lau còn ướt và rất trơn nên đã trượt chân té mông đạp xuống sàn đau đến chảy nước mắt. Sau cú té ngã ngoạn mục vừa rồi một người đi đường đã rủ lòng thương xót mà chìa tay ra đỡ nạn nhân lên nhưng đã bị nạn nhân gạt phắt đi và tự mình đứng dậy.
Nó lết từng bước về sofa, cái mông đau e ẩm khiến nó vừa ngồi xuống đã nhảy dựng lên.
– Đau quá! Trời ơi hic.. hic…
Hắn thật sự chẳng biết phải nói gì, có thể nói là ” anh chỉ biết câm nín nghe tiếng em khóc…” nó quá hậu đậu mà, sàn nhà trớn thế kia mà chạy kiểu đó cũng may là mông chạm đất chứ nếu mặt chạm đất chẳng biết đã xảy ra chuyện gì….
– Nằm úp xuống!
Nó nghe lời hắn nằm úp mặt xuống sofa chỉ ló cái đầu lên, vì nó té bị thương ngay cái chỗ đó đó nên hắn cũng không biết phải làm sao để chữa trị giúp nó, chỉ biết kêu nó nằm úp để đừng có đau nữa thôi, chứ bị thương chỗ đó hắn vô phương cứu chữa, chẳng lẽ bây giờ kêu hắn đi xoa mông cho nó, hầy bậy không thể nào và không thể nào….
– Làm sao đây huhu….
– Cố mà chịu đi.