Teya Salat
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328513

Bình chọn: 8.5.00/10/851 lượt.

bắt uống hết 6 viên thuốc trong đó có cái viên xanh xanh mà nó thù nhất còn lâu nó mới chịu uống cái viên đó có cho vàng cho bạc nó cũng nhất định không uống.

– Bỏ bớt được không?

Nó làm mặt cún con với hắn nhưng lần này phản tác dụng hắn lắc đầu bắt nó nhất định phải uống, thuốc mà bỏ bớt thì đâu có tác dụng gì.

– Đi mà…. viên đó đắng lắm!

– Không được.

Biết không thể thuyết phục hắn bằng cách này nó bèn suy nghĩ cách khác.

– Vậy anh làm nó hết đắng đi rồi em uống!

Nó cười thầm trong bụng viên này đắng như vậy hắn có làm gì cũng vô phương thôi ai dè hắn lại trả lời .

– Được thôi em ngậm vào đi anh sẽ làm nó hết đắng ngay.

Mặt nó nhăn nhó, cầm viên thuốc trên tay ngắm mãi chẳng dám bỏ vào miệng hắn giục mãi nó mới ngậm vào và……. nó vừa ngậm viên thuốc vào miệng hắn đã cuối xuống hôn nó. Trời ạ nó ngạc nhiên hết cỡ mắt mở to viên thuốc cứ thế trôi tuột vào luôn, một lúc hắn mới rời khỏi môi nó miệng cười gian tà hỏi.

– Thế nào? hết đắng phải không?

Đúng là hết đắng thật nhưng mà cái cách này quá là ấu trĩ, nó lườm hắn.

– Giỏi lắm anh dám lừa em, chết nè….. chết nè…..

Nó vùng ra khỏi chắn đánh hắn lia lịa, khó khắn lắm hắn mới giữ được cái tay đang múa máy võ thuật của nó.

– Em mà đánh nữa là anh hôn bây giờ.

Giống như lời giải bùa chú vậy nó ngồi xuống im re chẳng thèm đánh nữa và cũng chẳng thèm đả động gì tới hắn chỉ lo mân mê sợi dây chuyền nhỏ trên cổ của mình, Hắn ngồi bên cạnh buồn chán vô cùng đâm ra ghen tị với sợi dây chuyền.

– Có gì mà em cứ ngắm nó hoài vậy?

– Chẳng liên quan tới anh!

Nó nói mà chẳng thèm ngẩng lên nhìn làm hắn xụ mặt.

– Em thương nó hơn anh?

À lần này nó có ngẩng lên nhưng mà là liếc hắn kèm một câu.

– Tất nhiên!

Câu nói làm mặt hắn càng đen lại biết vậy đã chẳng thèm tặng nó rồi để bây giờ nó lại thương sợi dây chuyền hơn hắn, thế là hắn cũng quyết định làm lơ nó bắt tay vào công việc của mình. Tới lượt nó cảm thấy buồn mở tivi lên thì chẳng có gì xem cả bây giờ là 9h tối nó cũng chưa buồn ngủ nữa, chán quá nó nhìn sang hắn lên tiếng kêu.

– Huy ơi……

Không trả lời nó bèn chạy lại ngồi cạnh gọi lại lần nữa.

– Huy à….

– Anh bận… em ra chỗ khác chơi đi!

Hắn thì có thể dễ dàng bỏ cuộc nhưng nó là ai- nó là nữ hoàng mè nheo đấy, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy được.

– Buồn quá! đừng làm nữa mà…..

Ai đó có hơi mụi lòng rồi nhưng vẫn giả bộ làm ai đó lại tiếp tục nũng nịu.

– Huy…… đừng có làm nữa mà…… – Nó vừa nói vừa lắc lắc cánh tay hắn, biết cứ như vậy hắn cũng chẳng thể làm được việc gì nên cũng thở dài bỏ cái laptop ra khỏi người, trời đã định hắn không thể cãi lại lời nó được.

– Rồi không làm nữa……

Nó cười hì hì chợt nghĩ ra một việc nó chạy ào lên phòng hắn nhìn theo đầy khó hiểu, 5 phút sau nó xuất hiện với 2 tờ giấy cùng 2 cây bút. Đưa cho hắn mỗi thứ một cái nó nói.

– Anh viết đi!

Hắn nhìn nó như nói ” viết cái gì?”, nó ngồi phịch xuống thong thả nói.

– Thỏa thuận yêu đương.

– Hả? – hắn hỏi lại như chẳng tin những gì mình vừa nghe thấy.

– Thì là quyền và nghĩa vụ mà anh yêu cầu và phải làm đối với em cũng như ngược lại.

Bây giờ hắn mới hiểu, cứ tưởng nó đòi kí hợp đồng yêu đương chứ. Thế là nó và hắn mỗi người một tờ giấy tập trung cao độ, nó gối đầu lên chân hắn cắn bút suy nghĩ không biết viết cái gì đây, lén nhìn của hắn thì bị hắn giấu đi không cho nhìn nó làm mặt bí xị.

– Cho em xem với!

– Không được.

– Cho xem đi mà 1 xíu thôi!

– Không là không.

Hắn nhất quyết lắc đầu, nó đành thôi quay lại tờ giấy của mình và viết tứ tung vào đó, vừa viết vừa cười hắn không tò mò giống nó vì trước sau cũng biết thôi, hai người tập trung ghê gớm vào thỏa thuận của mình đặt ra cho đối phương, nó viết hăng say tới nỗi từ trên sofa lăn xuống sàn nhà luôn và sau 30 phút cả hai đã viết xong.

Nó ngồi đối diện hắn ho lên một tiếng bắt đầu nói.

– Bây giờ chúng ta sẽ công bố di chúc ấy nhầm thỏa thuận, anh nói trước đi mỗi người luân phiên đọc một điều khoản.

– Em đọc trước đi!

Nó và hắn lại kì kèo qua lại và người phải nói trước lúc nào cũng là nó.

– Nghe đây…. điều 1 em luôn đúng!

– Có điều đó nữa hả?

Hắn hỏi nó và nhận được câu trả lời hùng hồn.

– Anh không chấp nhận à?

Nó hỏi thế đấy ai dám nói không thế là hắn miễn cưỡng gật đầu, đến lượt hắn.

– Điều 1 anh là nhất!

Nó suy nghĩ trong giây lát bèn gật đầu.

– Thông qua, tới em… điều 2 mỗi khi đi đâu hoặc không về nhà phải nói em biết.

– Ok. điều 2 em không được nói chuyện với Tường Quân quá 5 câu.

Nó nhăn mặt hơ cái điều khoản kì cục.

– Em phản đối.

– Tại sao?

– Em với Quân là bạn mà… nói chuyện quá 5 câu có sao đâu?

Nghe nó nói vậy Hắn cũng không yên tâm nó không yêu cậu ta nhưng cậu ta yêu nó đó là vấn đề.

– Nhưng anh ta yêu em.

– Nhưng em yêu anh mà!

Nó trả lời tự nhiên làm hắn bí thế chẳng biết nói gì, chợt nghĩ ra một chuyện hắn nói.

– Vậy được em cứ tự nhiên, anh cũng sẽ tự nhiên với Jelly.

Vừa nghe thấy cái tên đó chân mày nó chau lại vội vàng nói.

– Không được.

– Tại sao?

Nó ấp úng.

– Ừ thì….. thì em không thích.

– Sao em lại không thích?

Yaaa nó muốn đánh h