ông giấu được vẻ ngạc nhiên, Quỳnh Anh giục.
– Lần nào kể chi tiết đi anh!
Ai cũng mong chờ nó nhéo vào eo hắn lắc đầu ý bảo đừng có nói hắn lại kéo nó vào người ý bảo nó trật tự, dù bị nhéo rất đau nhưng hắn vẫn nói.
– Lần thứ nhất ở con hẻm đêm noel, lần thứ hai ở bệnh viện, lần thứ ba ở nhà vì phải chữa cái bệnh cãi bướng nên hôn, lần thứ 4 là hôm qua lúc tỏ tình, lần thứ 5 là hôm qua vì ai kia không chịu uống thuốc.
– Anh có cần phải kể chi tiết như vậy không hả?
Nó vỗ cái bốp vào người hắn, cái tên này lúc này nói nhiều thật không đánh cũng khai nữa, hơ nó ngượng quá đi, bọn họ cứ nhìn nó và hắn cười hoài à……
Một buổi chiều vui vẻ…. cả bọn cứ cười suốt vì khai quật được rất nhiều thứ hay ho của nhau….
Chương 66: Hẹn Hò.
Đi học về nó vứt cặp chạy loanh quanh tìm hắn nhưng chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu, chắc lại vào công ty rồi, nó ôm con gấu bông ngồi buồn rầu xem ti vi. Xem được một xíu cũng chán, lúc này hắn bận kinh khủng ấy, từ cái hôm tỏ tình đến giờ hắn bận suốt có khi học rồi sẽ đến công ty trưa mới về có hôm thì nghỉ học luôn chỉ toàn bắt anh Lâm đưa đón nó thôi, thiết nghĩ không biết rốt cuộc nó là người yêu của hắn hay của anh Lâm nữa. Chợt có chuông điện thoại reo, nhìn cái mặt khó ưa trên màn hình làm nó bớt buồn một xíu, mới nhắc hắn đã gọi rồi.- Alo.
– ” Em ăn gì chưa?”
– Chưa.
Câu trả lời của nó làm ai đó thoáng chau mày.
– ” Đã mấy giờ rồi mà em còn chưa ăn?”
– Em không đói.
Rồi cái giọng điệu này là giận nữa rồi, hắn thở dài, cô người yêu này cách một ngày là lại giận, mà chỉ giận những chuyện bé tí thôi, cũng may trời sinh hắn từ nhỏ đã có tính chịu đựng phi thường rồi.
– ” Thôi nào nghe anh, đi ăn gì đi, em hay bị đau bao tử mà!”
– Không ăn một mình đâu, mà anh chắc cũng chưa ăn nữa mà cứ nói em, anh đó anh cũng từng bị xuất huyết dạ dày nhé!
– ” Nhưng bây giờ anh không về được!”
Nó nghe vậy bèn nảy ra một ý.
– Hay em đến chỗ anh nhé! Anh muốn ăn gì nào?
– “Gì cũng được, em nhớ đi cẩn thận đó!”
– Biết rồi! bye lát gặp.
Nó dập máy, tung tăng vào bếp, vừa nấu vừa hát vui vẻ, lâu rồi kể từ hôm đó nó không có đến công ty ,nó cũng nhớ mọi người ở đó lắm rồi! Lại nghĩ đến Jelly không biết lúc này cô ta thế nào, nói thật thì cô ta cũng đâu có xấu chỉ có cái tính hơi kì một chút thôi, nó còn phải cảm ơn nếu không nhờ Jelly nó chẳng nhận ra mình đã thích hắn nữa, bây giờ mọi chuyện cũng đã qua nó đã là bạn gái hắn rồi so đo tính toán làm gì nữa.
Nhảy phóc ra khỏi xe,nó đẩy cửa đi vào, mọi người gặp nó xúm lại hỏi han, họ có hỏi đến ngày hôm đó tại sao nó vừa khóc vừa chạy nhanh như vậy nó chỉ khéo trả lời là giận hắn làm mọi người cười phá lên châm chọc, nói chuyện một lúc nó mới lên phòng hắn, nó giả vờ đưa tay lên gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng trả lời.
– Vào đi.
Nó đẩy cửa nhẹ nhàng đi vào, ai kia đang chăm chú vào cái máy tính nào có để ý ai đang đi vào đâu, trông cái vẻ nghiêm túc kia của hắn làm nó không thể nào rời mắt khỏi, từng đường nét trên khuôn mặt đều đẹp một cách hoàn mĩ, nó ngắm mãi chẳng thấy chán bây giờ nó mới thấy ghen tị sắc đẹp của hắn đó, nó cứ đứng chôn chân tại chỗ nhìn hắn mãi, như cảm nhận được ánh mắt không rời của ai kia hắn ngẩng đầu dậy, bắt gặp cái vẻ háo sắc của cô người yêu bé nhỏ bèn cười xoay ghế nhìn sang nó, ai kia vẫn còn đang ngây ngất hồn treo trên cành quất rồi nào có biết, hắn lắc đầu với căn bệnh khó có thuốc trị này của nó hễ mê mẫn gì là thế đấy. Đẩy ghế đứng dậy tiến về phía nó, bẹo má ai kia một cái làm ai kia giật mình la ó lên.
– Đứa nào không biết đau thế hả?
– Đứa này!
Quay phắt ra phía sau thì bắt gặp Hắn, cái gương mặt cố nén cười kia làm nó phát ngượng tự hỏi mình vừa mới làm gì vậy trời? Nó gãi đầu kéo tay hắn ra ghế ngồi.
– Sao anh cứ nhìn em cười vậy? Mặt em dính gì à?
Hắn lắc đầu.
– Vậy tóc em bị rối hả?
Lại lắc đầu, nó thắc mắc ghê gớm rằng hôm nay hắn bị chập mạch hay gì mà cứ cười mãi, thấy mặt nó nhăn lại hắn thôi không cười nữa.
– Hôm nay em cho anh ăn gì?
Nó thôi không truy cứu nữa mở hộp cơm đẩy sang cho hắn, rồi hai người thong thả ăn trưa, nó kể cho hắn nghe chuyện ở lớp hôm nay, kể về chuyện Tuấn đứng giữa sân trường hát để xin lỗi Linh trông vừa hạnh phúc lại vừa buồn cười chết được, hắn nghe vậy cũng nhếch miệng cười, Tuấn- tên bạn này của hắn nổi tiếng đào hoa từ nhỏ đã bị biết bao đứa con gái vây quanh tặng quà rồi, lên cấp hai đã cặp một em con nhà giàu gương mặt xinh như búp bê ấy nhưng mà không hiểu sao lại chia tay, mong là lần này có thể chịu ở yên.
Ăn xong hắn lại quay về với công việc, về nhà cũng buồn nên nó lôi tập sách ở lại công ty học bài luôn, hắn chốc chốc lại nhìn sang nó, mang tiếng học hành thế thôi chứ toàn nằm đọc truyện cười suốt, nhìn nụ cười tươi tắn không gợn chút u buồn trên môi nó lòng hắn ấm áp và an yên đến lạ, giá mà nó cứ như thế này luôn vui vẻ cười nói thì hay biết mấy, giá mà nó cứ thế này luôn ở bên cạnh hắn…… Chợt nó ngẩng đầu lên nhìn hắn cười nói.
– Em cứ tưởng chỉ mỗi mình anh ngốc thôi ai ngờ còn có người ngốc như vậy đó!
Nghe câu chẳng b