iết khen hay chê cười nó mà hắn nhăn mặt, lòng thầm nghĩ chẳng biết là ai ngốc mà nói hắn. nó lại tiếp lời.
– Anh! Tối về đọc truyện này cho em nghe nhé! Em buồn ngủ rồi, ngủ đây, khi nào xong việc gọi em dậy đó!
– Ừ em ngủ đi!
Hắn cười gật đầu, thế là nó nằm xuống sofa trong phòng làm việc của hắn chìm vào giấc mộng đẹp, nó mơ mình đang bay nhảy trên cánh đồng cỏ ngập tràn ánh nắng, có những con bướm lượn qua lượn lại, nó đuổi theo con bướm đuổi mãi đuổi mãi và con bướm đó lại bay mất tiu, chợt phía xa xuất hiện một bóng hình, là một chàng trai đang nhìn về phía nó nở nụ cười tỏa nắng, nó như mơ màng….. nụ cười này là của Hắn đây mà, nó chạy thật nhanh lại……..
PHỤT…….
– Uida…
Cả người nó đã đáp đất, Hắn đứng bên cạnh không biết nên cười hay khóc, vừa nãy đang làm việc nhìn sang thấy ai kia ngủ mà miệng cứ tủm tỉm cười, chợt cả người nghiêng sang trái.. nghiêng sang trái hắn cố gắng chạy thật nhanh lại mong là có thể đỡ kịp… nhưng mà….. trong chớp mắt nó đã nằm bẹp dưới đất rồi.
Đỡ nó lên, Hắn mắng yêu.
– Em không biết cẩn thận gì cả, chắc anh phải đổi sofa thành giường hết quá!
Nó nhăn nhó có phải nó muốn đâu hic… chẳng hiểu vì sao lần nào ngủ nó cũng bị té…. số nhọ mà. Không, không, phải nói là mỗi lần nằm mơ thấy Hắn nó đều bị té mới đúng, oan ức ghê, hắn đúng là sao chổi đời nó!
– Lần nào em nằm mơ thấy anh đều bị thế!
Hắn lại cười mặt gian kinh khủng.
– Mê anh quá mà!
Nó cười hề hề rồi đột nhiên véo vào tay hắn một cái làm hắn đau điếng.
– Mê anh đấy!
– Anh nói đúng mà…. em dám véo anh?
Hắn hỏi lại rồi nhào tới cù lét nó làm nó vặn vẹo, nhảy dựng lên cười đến chảy nước mắt.
– Hahaha…. nhột… đừng…. đừng cù nữa…..
– Mai mốt không véo anh nữa.
– Không… haha… em hứa… không véo anh nữa….
Thế hắn mới thôi, nó lườm hắn không thôi, đúng là hắn mà cũng biết mấy trò này nữa ư, làm nó không có sự phòng bị nhột chết đi được. Nó đang cột lại mái tóc rối bù của mình thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, hắn trở lại bàn làm việc nói.
– Vào đi!
Người bên ngoài chưa vào đến bên trong đã ầm ĩ lên.
– Huy anh đúng là thất thường, bây giờ thay đổi chủ đề làm sao tôi thiết kế kịp, một tuần nữa ra mắt rồi! Anh làm khó tôi thật đấy!
Tiếng than phiền của Jelly vang cả phòng làm việc, khi đã vào bên trong Jelly mới ngẩng đầu lên gương mặt lộ rõ vẻ không vui nhìn hắn chằm chằm, nó thấy vậy cũng cảm thấy căng thẳng, Hắn thay đổi gì mà cô ta tức giận vậy chứ?
– Tôi biết việc này có hơi làm khó cô nhưng sắp tới là tết cùng với đó là lễ tình nhân những chủ đề kia chưa đạp ứng đủ cô hiểu không?
Giọng nói của hắn có phần nhỏ nhẹ đầy vẻ bất đắc dĩ, Jelly ngồi xuống ghế đối diện hắn, cô từ tốn.
– Nhưng chỉ có 1 tuần tôi không thể anh hiểu không? Một bộ sưu tập tôi không thể đáp ứng một tuần tôi chỉ có thể thiết kế được 3- 4 mẫu thôi đằng này……..
Jelly cũng ảo não, Hắn dựa lưng vào ghế như suy nghĩ, nó thấy vậy bèn nói.
– Để em thử đi!
Nghe tiếng nói Jelly quay sang thì bắt gặp nó, cô có đôi phần ngạc nhiên vì câu trả lời của nó nhưng chợt ngẫm lại nó là con của hai nhà thiết kế nổi tiếng mà, sao lại không thể chứ, hắn nghe nói sắc mặt chợt giãn ra.
– Cô nghĩ thế nào?
Hắn hỏi Jelly, nó và hắn nhìn Jelly chờ đợi, cô ta suy nghĩ hồi lâu thì gật đầu.
– Được, vậy chủ đề Lễ tình nhân giao cho cô nhé!
Nó mỉm cười gật đầu, Jelly lấy điện thoại ra đưa cho nó.
– Bấm số của cô cho tôi đi.
Nhận lấy điện thoại nó bấm số của mình lưu vào đấy rồi trả cho Jelly, cô ta rời khỏi phòng. Khép cửa lại Jelly nhìn vào trong với vẻ buồn bã, cuối cùng cô vẫn thua, cuối cùng họ vẫn thuộc về nhau, cô cười nhẹ không sao cái kết cho cuộc chiến này cô đã đoán trước chỉ là cô muốn thử thôi. Jelly bước đi, lòng nhẹ hẳn…….. rồi sẽ có người thuộc về cô mà người đó không phải hắn.
Jelly đi khỏi nó nhìn đồng hồ đã hơn 5 chiều rồi cái tên này vẫn tham công tiếc việc, cuối cùng nó quyết định lôi được hắn ra khỏi công ty, chạy lại giật cây bút, nó tắt luôn máy vi tính, kéo tay hắn ra ngoài.
– Nè, em đưa anh đi đâu?
– Đi đâu cũng được đừng có để em tự kỉ ở trong đó nữa.
– Nhưng mà anh……..
Nó cắt ngang lời hắn định nói.
– Anh còn công việc chưa làm xong chứ gì, Ok anh vào đó mà làm tôi về!
Không để hắn kịp giữ lại nó đã leo lên chiếc taxi đi mất, hắn nhìn theo lo ngại nó giận rồi, nếu hắn không đuổi theo kì này lớn chuyện cho coi, thở dài hắn chạy đi lấy xe.
Về đến nhà không thấy bóng dáng nó đâu, hắn chạy xuống bếp, lên phòng cũng không thấy, gọi điện thì đổ chuông nhưng không nghe ai trả lời. Hắn đã bắt đầu có hơi chút lo lắng chạy nhanh ra khỏi nhà, chợt từ vườn sau nhà truyền đến tiếng ai đó chửi rủa, Hắn tiến lại gần…. nó đang ngồi ngắt hoa miệng thì thầm chửi rủa gì đó ghê lắm, biết mình là nhân vật chính trong những câu rủa của nó Hắn cười khổ sở rồi ngồi xuống cạnh nó. Nó cảm nhận được cái người ngồi cạnh mình là ai nên không thèm nói gì nữa, cả hai im lặng hồi lâu…. mãi đến khi nó định đứng lên rời khỏi đó thì Hắn mới lên tiếng.
– Hết giận anh chưa?
Nó nghe hắn hỏi đấy nhưng không thèm trả lời, ai kia lại nói.
– Xin lỗi mà!