Polaroid
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328455

Bình chọn: 7.00/10/845 lượt.

hắn cũng đớp lại một câu.

– Mặt em giống gà còn cái mỏ thì y như mỏ vịt!

– Hơ….. gà vịt nào có xinh bằng em!

Nó cãi lại, rồi lật tiếp sang tấm khác tấm này hắn đang cõng nó và ngẩng đầu lên nhìn nó đắm đuối còn nó thì để tay sang hai bên đầu hắn giống như làm cái sừng cho hắn vậy, cả hai cười rất tươi…… Nó và hắn ngồi đó xem cười thích thú trước điệu bộ nhí nhố của mình.

Xem xong ảnh cả hai tiến về rạp chiếu phim vì đã đến giờ, nó chạy ùa đi mất tiu làm hắn tìm muốn chết một lúc sau lại xuất hiện vào hai túi bỏng ngô to đùng cùng hai ly nước, Hắn bó tay chạy tới cầm hộ nó. Vào đến bên trong, phim chưa chiếu nó đã nhai bỏng ngô tóp tép đôi lúc còn quay sang đúc cho hắn, hắn nói không ăn nó cũng nhét vào miệng cho kì được mới thôi, phim bắt đầu chiếu, nó háo hức xem mắt không rời màn hình. Bây giờ đổi lại là hắn đúc bỏng ngô cho nó vì thấy ai kia ghiền quá nên rủ lòng ấy mà, phim bọn nó đang xem là một bộ phim tình cảm ướt át, Hắn không hiểu sao nó mê đắm đuối như vậy nữa, nhìn cái tên nam chính Hắn đã thấy chướng mắt rồi vậy mà nó cứ oppa oppa, đúng là hắn chỉ muốn kéo ngay cái đứa bên cạnh đi ra ngoài cho xong. Nó xem không rời mắt còn hắn thì gật gà gật gù vì ” buồn ngủ”, bỗng đang hiu hiu vào giấc mộng đẹp thì bị nó xiết chặt bàn tay hắn giật mình mở mắt đã thấy gương mặt tèm lem nước mắt của nó, hắn lo lắng hỏi.

– Em làm sao vậy?

Nó cứ lắc đầu đòi ra ngoài, Hắn vội nắm tay nó đi khỏi đó, ra đến ngoài nó vẫn nấc lên Hắn bối rối và lo lắng không biết nên làm sao.

– Nào nín đi! nói anh nghe!

Cố kìm tiếng nấc, nó nghẹn ngào.

– Em… em sợ…..

Hắn không biết chuyện gì nhưng cũng kéo nó vào lòng ôm thật chặt, vỗ về nó.

– Anh ở đây!

Ôm chặt hắn nước mắt nó ướt đẫm cả một bên áo sơ mi của hắn, buông nó ra hắn đưa tay lau nhẹ đôi mi còn ngấn nước cùng một câu châm chọc.

– Giống mèo con quá đi!

Nó lườm rồi vỗ vào vai hắn một cái, đợi đến khi nó bình tĩnh hắn mới hỏi rõ ràng. Thì ra lúc nãy nó xem phim nam chính vì bị bệnh mà bị mù mắt trước khi bị mù cậu đã chia tay người yêu trong đau khổ và một mình lẩn trốn ở một nơi hẻo lánh, họ xa nhau suốt 30 năm trời đến khi cả hai đã già trong một lần tình cờ đã gặp được nhau, cô gái ngỡ ngàng vì biết được sự thật ngày xưa nhưng cô giờ đã có chồng có con và có cháu, cô đã khóc và xin lỗi chàng trai……. một câu chuyện tình bi đát vì thế nó mới khóc như mưa, làm hắn hết hồn, hắn cốc đầu nó mắng yêu.

– Em đó suýt dọa anh chết ngất!

Nó xụ mặt.

– Anh không thấy cảm động à! Em cũng rất sợ lỡ mai này chúng ta cũng như vậy thì biết phải làm sao?

Câu nói vừa bậc ra khỏi miệng nó đã vội lấy tay che miệng lại vì câu nói hớ hếnh của mình, Hắn nắm tay nó bước đi với một câu nói làm cho nó yên tâm.

– Dù anh có bệnh cũng phải chết cạnh em, yên tâm đi!

Nó dựa vào người hắn cả hai cùng nhau dạo phố, dưới ánh đèn lung linh nó nắm tay hắn đi trong hạnh phúc, ngay giây phút này nó ước thời gian có thể dừng lại để nó có thể giữ mãi khoảnh khắc này, giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời nó là đây, bây giờ nó có hắn nó cảm nhận như mình đã có cả thế giới vậy, hạnh phúc không phải là được rất nhiều người yêu.. mà hạnh phúc là có được người yêu mình rất nhiều! Nó đang là người hạnh phúc nhất rồi phải không?

Đi một lúc nữa nó thì thầm với hắn.

– Anh à em mỏi chân!

Hắn bước lên phía trước cuối người xuống khẽ nói.

– Anh cõng em!

Nó cười híp mắt nhảy lên lưng hắn, một cái nhấc người nhẹ bẫng nó đang yên vị trên lưng hắn, cả hai hòa vào dòng người tấp nập, nó cứ ríu rít bên tai hắn hết chuyện này đến chuyện kia, chợt nảy ra một ý nó bèn nói.

– Hát em nghe đi!

– Thôi anh hát hay lắm sợ có người sẽ ghen tị.

Buông câu châm chọc, ai cũng biết thừa về khả năng âm nhạc thiên phú của nó đó là hát trật nhịp, miễn nó cất tiếng hát là y như rằng hai con bạn nó sẽ hét lên là ” thảm họa” nó cũng thích hát lắm nhưng chẳng ai cho hát cả, nghe hắn nói nó véo vào vai hắn một cái thật đau, cảnh cáo.

– Cấm anh nhắc nghe chưa!

Hắn cười phá lên một lúc thì cất tiếng hát.

” Nhìn nước mắt em đang………….

Đừng khóc nữa hãy nín đi được không… nhìn đôi mắt em đã sưng lên kìa, chẳng còn xinh xắn như lúc em cười đâu, nào ngoan nhé nghe anh một lần thôi!……”

Nó tựa vào vai hắn lắng nghe từng câu hát ngọt ngào kia, Hắn hát hay lắm ca sĩ cũng không bằng đâu, nó khẽ thì thầm.

– Sau này ngoài em ra cấm anh hát cho ai khác nghe ….

Hắn cười nhẹ tiếp tục ngân nga câu hát.

” Mọi chuyện buồn cũng sẽ qua thôi vì có anh ở đây rồi, tựa vào vai anh đi em sẽ thấy bình yên, đừng bao giờ cảm thấy em lẻ loi…………

Hãy cầm chặt tay anh, anh sẽ dắt em đi qua nỗi đau này và dìu em bước trên con đường dài phía trước phải làm bất cứ điều gì để em hạnh phúc dù anh đau anh vẫn xin chấp nhận….”

Từng câu hát như xoa dịu trái tim nó như vỗ về trái tim đầy những nỗi đau mất mát của nó, ừ thì bây giờ nó đã có hắn……….

Chương 67: Hoa Nở Ở Trong Tim.

“Tình yêu không giống phép tính số học bởi 1 +1 = 2, nhưng 2 – 1 = 0.”

Ai trên thế giới này đều có mảnh ghép thuộc về mình, có mảnh ghép hoàn hảo, có mảnh ghép chưa hoàn hảo nhưng cũ