Pair of Vintage Old School Fru
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329180

Bình chọn: 8.5.00/10/918 lượt.

đã nói hết rồi mày tự suy nghĩ đi, nói cho mày biết Huy đang ở quán bar say bí tỉ kìa, anh Nam nói mấy hôm nay cậu ấy không ăn gì mà chỉ uống rượu thôi, hôm qua phải nhập viện vì xuất huyết dạ dày đấy, hôm nay cậu ấy lại chạy ra khỏi bệnh viện đến bar rồi Nam không kéo được cậu ấy về, việc còn lại là tùy mày đấy!

Hai từ nhập viện khiến gương mặt nó đanh lại, nỗi lo lắng bủa vây lấy nó, không được nó phải đi tìm hắn, nó nhớ hắn lắm rồi…. nó thật sự rất nhớ hắn.

Nó chạy ra khỏi phòng bằng tốc độ nhanh nhất Vy hỏi với theo.

– Này mày đi đâu vậy?

– Tao đi tìm Huy….

– Khoan đã mày chưa thay đồ.

Nó đi đến cầu thang mới để ý đầu tóc và bộ đồ kitty đang mặc trên người, nó bậc chạy về phòng thay đồ. Vy mở cửa cho nó.

– Quán bar King clup ấy! đến đó mà tìm.

Nhỏ chưa kịp nói xong nó đã phóng mất tiu, Vy lắc đầu cuối cùng nó cũng nghĩ thông, nhỏ nhớ đến chuyện buổi chiều đi ra sau vườn đã nghe lén được dòng tâm sự của Quân nên chuyện ở thang máy nhỏ mới biết.

Đến cửa quán bar nó xông thẳng vào trong ngó nghiêng ngó dọc cuối cùng cũng thấy hắn, nó cứ đứng đó nhìn hắn mãi, hình như hắn gầy đi nhiều quá nó nhìn mà xót xa, người nó thương đang ở đó nó chạy nhanh lại giật chai rượu trên tay hắn.

– Không uống nữa theo tôi về!

Hắn gạt phắt tay nó nói giọng lè nhè vì say.

– Cô tránh ra.

– Không có chết cũng không tránh!

Hắn nói ngẩng đầu dậy, hình dáng phía trước mờ mờ trước mắt hắn…

– Nhi…… – Hắn khẽ gọi, nó đau lòng nói.

– Tôi Nhi đấy chúng ta về nhé?

– Không… cô không phải Nhi….

Nó dìu hắn đứng dậy đi ra ngoài hắn cứ giẫy dụa miệng cứ nói không.. không phải Nhi, cố gắng lắm nó mới lôi được hắn lên taxi, về đến nhà nó ấn mật khẩu mở cửa, đèn được bật sáng, nó nhìn quanh căn nhà đã bị nó bỏ rơi suốt một tuần này rồi dìu hắn về phòng. Đặt hắn nằm xuống giường nó chạy đi lấy khăn ấm ngồi xuống lau mặt cho hắn, chợt cánh tay bị hắn nắm chặt cả người bị kéo đổ nhào lên người hắn. Nằm trong lòng ngực rắn chắt của hắn, hít hà mùi hương nam tính ấy từ hắn nó thấy tim mình đập nhanh dữ dội, hắn cất tiếng.

– Tại sao lại lẫn trốn anh? em có biết một tuần qua anh đã phát điên lên được…… đâu đâu cũng là hình bóng của em nhưng tuyệt nhiên lại không thấy em.

Nó rơi nước mắt nhưng chẳng phải buồn nữa rồi, hắn lại nói khẽ.

– Em có biết anh đã rất nhớ em không? nhớ phát điên lên được……

Câu cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ say của hắn khiến tim nó muốn nhảy ra ngoài.

– Nhi à….. anh rất yêu em…..

suốt đêm đó nó ở trong lòng hắn, cả hai chìm vào giấc ngủ say…. một giấc ngủ ngon sau một tuần dài….

P/S nào tung bông tung hoa thôi!! giây phút mọi người chờ đợi đã đến rồi đấy, cuối cùng Huy cũng đã nói ra… hay chờ xem tiếp theo sẽ như thế nào nhé!

Chương 64: Dưới Cơn Mưa Ta Thuộc Về Nhau!

Tuần này Gấu kiểm tra hơi nhiều mọi người thông cảm nha :)

Chói mắt vì bị ánh sáng mặt trời hắt vào qua cửa sổ, Hắn lấy tay che mắt mãi một lúc mới kịp thích ứng, nhìn quanh thì nhận ra đây là phòng mình. Hắn vỗ nhẹ vào đầu vì vẫn chưa tỉnh táo, đến khi nhìn xuống thì giật mình, nó đang rúc đầu vào người hắn ngủ ngon lành hình như là trốn ánh mắt chói lóa kia thì phải? Nỗi ngạc nhiên vây quanh lấy Hắn, sao nó lại ở đây? Sao nó lại nằm đây? Nó về từ khi nào, hắn chẳng nhớ gì cả…

Ngắm gương mặt mà bao ngày qua Hắn vô cùng nhớ nhung, nhịp thở đều đều của nó cho hắn biết đây không phải mơ nó đã trở về bên cạnh hắn rồi. Chưa bao giờ hắn thấy bản thân mình mất bình tĩnh như thế, hắn đã lật tung cả thành phố nhưng chẳng thấy nó đâu cả, bản thân hắn đã lo sợ hoảng loạn biết nhường nào, bước đi vô định chẳng biết mình đi đâu và phải đi đâu giống như con thuyền bị mất phương hướng giữa đại dương mênh mông rộng lớn. Ngay lúc đó hắn mới biết nó quan trọng với hắn biết nhường nào không có nó hắn như mất đi hơi thở duy trì sự sống của chính mình, đúng là khi sắp mất đi con người ta mới thấy thấm thía, mới thấy lo sợ….. hắn đã sợ mất nó biết nhường nào. Người con gái này đã đi vào trái tim hắn từ lúc nào hắn không nhớ hắn chỉ biết nó đã đi rất sâu rất sâu và chẳng muốn ra nữa, ừ càng tốt hắn sẽ nhốt nó ở đó mãi không cho ra đâu, nó chỉ có thể ở bên cạnh hắn mãi mãi….

Nhìn nó thật lâu thật lâu như để khỏa lấp niềm nhớ nhung bao ngày qua, cái mũi này, cái miệng này nhớ chết đi được, không được nghe nó líu lo trong suốt 1 tuần hắn sắp bị bệnh rồi. Tay hắn chạm nhẹ vào má nó da nó mịn lắm chạm vào thật thích, chẳng hiểu sao gò má càng ngày càng hồng lên , rồi hắn lại vuốt ve mái tóc, tóc nó mượt lắm sợi tóc lại nhỏ xíu như tơ í vuốt mãi không chán.

– Xàm sỡ đủ chưa?

Chợt nó mở mắt nhìn hắn trừng trừng cất tiếng tay hắn cứng đờ luôn, thật ra nó đã thức lâu rồi chỉ là ngắm hắn một lúc thì thấy hắn có dấu hiệu tỉnh dậy nên giả bộ ngủ xem hắn phản ứng thế nào ai ngờ hắn cứ hết sờ má rồi lại vuốt tóc nhột chết được hai má nó đỏ cả lên mà hắn vẫn không biết, chịu hết nổi nó mới đành mở mắt.

– Chưa. – hắn thẳng thừng trả lời rồi lại vuốt tóc.

Nó ức chế giữ tay hắn lại.

– Không phải đồ chùa đâu.

– Vậy cô ôm tôi ngủ thì tính sao đây?

Câu hỏi làm