nh chu mo cực đáng yêu, hắn khẽ cười, Jelly nhìn sang cũng cười nói.
– Hai người mùi mẫn quá!
Dự xong hội thảo, Jelly và Hắn ghé vào một nhà hàng gần đó dùng bữa và cùng bàn luận về dự thảo thứ 5 mà Ông hoàng của ngành thời trang
Karl Lagerfeld vừa đề xuất, ông đã có nhiều sáng kiến hay, Hắn vô cùng ngưỡng mộ tài năng kinh doanh bậc thầy của ông, chuyến đi này quả thật không tệ, còn đến 2 dự thảo nữa chắc chắn Hắn sẽ học hỏi thêm nhiều điều. Đang ăn đầu hắn lại tiếp tục nhói lên, cơn đau khiến trán hắn lấm tấm mồ hôi, Jelly ngẩng lên thấy sắc mặt đó của hắn thì lo lắng hỏi.- Anh làm sao vậy? Sắc mặt anh kém quá!
-Không sao.
Hắn đưa tay lên, lắc đầu nói, cơn đau này cứ mấy ngày lại lặp lại, Hắn thắc mắc không biết bản thân đang bị gì. Một lúc sau sắc mặt hắn trở lại bình thường Jelly cũng an tâm, dùng bữa xong cả hai trở về khách sạn chuẩn bị cho buổi dự thảo ngày mai. Hắn tắm rửa xong, mở laptop lên, gọi điện sang cho nó, ít phút sau nó bắt máy trên màn hình xuất hiện gương mặt bầu bĩnh của nó, vừa thấy hắn nó đã ríu rít, kể đủ thứ.
-” Chiều nay anh ăn gì? chiều nay em học nấu được nhiều món từ mẹ Linh lắm nhé, khi nào anh về em trổ tài nấu cho anh ăn!”
– Có ăn được không? anh sợ lắm!
Hắn buông một câu trêu chọc nó, từ trong màn hình nó lườm hắn muốn cháy cả laptop nói.
– “Chưa ăn đã kiếm chuyện em rồi đấy, anh về thì biết tay em!” – Nó đưa nắm đấm hâm dọa.
– Em dám dọa anh nữa đấy!
– ” Chứ sao, chẳng lẽ sợ anh. Mà Huy này, hôm anh về em nấu một bàn ăn thịnh soạn hai đứa mình làm kĩ niệm 6 tháng quen nhau luôn nha!”
– Ừ, 6h tối anh về đến!
Hai người nói chuyện đến tận nửa đêm, nó nói chuyện rồi ngủ gật luôn hắn ở bên này nhìn thấy mà lắc đầu, ngủ như thế sáng mai sẽ rất mỏi, cô người yêu này chỉ làm cho hắn lo lắng thôi.
Thế là hắn thức làm việc suốt đêm nói đúng hơn là ngồi canh chừng nó suốt đêm, nhiều lúc đầu nó nghiêng nghiêng suýt ngã xuống đất lúc đấy tim hắn muốn rớt ra ngoài vậy đó.
Sáng dậy, đầu, vai… khắp người đều đau nhức nó ngẩng lên đầu tóc bù xù, giật mình vì tiếng cười phát ra từ cái laptop, trời ơi… sao hắn chưa tắt webcam chứ xấu hổ quá đi.
– Không cần che mặt, anh ngắm suốt đêm rồi!
– ” Đồ đáng ghét! Ai cho anh nhìn lén em ngủ hả?”
Hắn nhấp một ngụm cà phê nhún vai.
– Là em tự cho anh ngắm mà!
– ” Không nói với anh nữa, bye bye!”
Nó vẫy tay rồi tắt luôn vùng vằng vào nhà tắm. Hắn cười cười gấp chiếc laptop lại rời khỏi khách sạn, chiều mới đến buổi dự thảo hắn tranh thủ đi vài vòng thành phố mua cái gì đó cho nó. Đi ngang qua cửa hàng bán giày lớn hắn chần chuồi cũng đẩy cửa bước vào, Hắn để ý thấy nó rất thích sưu tập giày, ở nhà nó có hẳn một ngăn chủ chất đầy giày với đủ màu sắc họa tiết đẹp mắt. Nhìn quanh một lượt, Hắn bỗng dừng lại ở một đôi giày màu tím nhạt, họa tiết đơn giản thu hút sự chú ý của hắn ngắm nghía hồi lâu hắn quyết định lấy đôi này.
Trở về khách sạn cất đôi giày ngay ngắn vào hành lí, mai hắn sẽ tặng cho nó chắc chắn nó sẽ rất vui.
Thay đồ xong hắn bắt xe đến đón Jelly cùng đến dự hội thảo, dọc đường Jelly và Hắn bàn bạc khá nhiều ý tưởng hay ho.
Bỗng hắn có dấu hiệu bất thường, sắc mặt trắng bệt, trán lại túa mồ hôi, một cơn đau dữ dội kéo đến, hắn đã cố kìm chế nhưng không thể, Jelly ở bên cạnh hoảng hốt.
– Anh lại đau đầu nữa à?
Hắn ôm đầu, cắn chặt môi cố gắng chịu đựng, cơn đau này không giống như những cơn đau trước đến rồi đi mà cứ dai dẳng làm đầu hắn muốn nổ tung.
– Mau cho xe tới bệnh viện!
Vội hối thúc tài xế, Hắn cứ ôm đầu mãi và như chịu khôngnooir nữa mà ngất đi, Jelly hoảng sợ không biết phải làm sao chỉ biết hét lên.
– Tài xế anh lên một chút đi bạn tôi ngất rồi!
Chiếc taxi phóng thật nhanh trên đường, đến bệnh viện Jelly vội vã chạy vào tìm bác sĩ, các bác sĩ chạy ra.
Hắn được đưa đến phòng khám đặc biệt, Jelly ngồi bên ngoài lòng không khỏi lo lắng, đã hơn 1 tiếng rồi vẫn không thấy bác sĩ ra khỏi phòng cấp cứu. Một tiếng ting… cánh cửa mở ra Jelly vội chạy lại hỏi han.
– Sao rồi bác sĩ?
– Bạn cô đang hôn mê hai ngày sau mới có thể tỉnh lại, cô sang phòng tôi đi!
Jelly vội đi theo bác sĩ, khi đã ngồi ngay ngắn bác sĩ đưa ra một phong bì nói.
– Đây là bệnh án của bệnh nhân!
Jelly đưa tay nhận lấy từ từ mở ra, cô ngỡ ngàng như không tin vào mắt mình, dòng chữ ngay ngắn phía dưới bức hình chụp não, bác sĩ từ tốn.
– Cậu ta có một khối u ở não, tuy không phải là khối u ác tính nhưng vì là khối u ở não nên không thể xem thường, tốt nhất nên khuyên bạn cô sớm phẫu thuật!
– Vậy có nguy hiểm gì không bác sĩ?
Tay Jelly run run đặt tấm ảnh chụp xuống hỏi vị bác sĩ già.
– Nếu bây giờ phẫu thuật tỉ lệ thành công là 70% để càng lâu càng nguy hiểm.
Rời khỏi phòng của vị bác sĩ Jelly đi sang phòng bệnh của hắn, đặt hồ sơ bệnh án xuống bàn cô kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, nhìn hắn nằm trên giường sắc mặt nhợt nhạt cô cũng đau lòng, đâu đó có tiếng chuông điện thoại đang reo lên, Jelly nhìn sang bàn bên cạnh là điện thoại của hắn người gọi không ai khác chính là nó, cô không biết có nên nhấc máy hay không, nếu nhấc máy