gật đầu, cô cười nhẹ rồi vẫy một chiếc taxi, Hắn cũng lên xe về nhà. Dừng lại ở cổng nhà, Hắn không vội nhấn chuông mà đưa mắt nhìn ngôi nhà đã hơn một tuần không trở về, nhà vẫn thế, chắc cô gái bên trong cũng vẫn thế chỉ khác là Hắn đã không còn là Hắn của một tuần trước nữa rồi. Ngày đi Hắn mang theo tình yêu, hình ảnh người con gái mình yêu với cả hi vọng, nhưng ngày trở về Hắn lại mang theo sự thất vọng cùng nỗi lo âu chẳng biết cách nào giải quyết. Mở cách của này ra, trở về bên nó rồi sao Hắn lại không cảm thấy vui nữa mà lại cảm thấy cả một nỗi buồn chẳng thể diễn tả thành lời, Hắn phải đối diện với nó thế nào đây? Qua kính chiếu hậu, gương mặt Hắn đã trở về bình thường……..
Mất mấy phút sau Hắn mới nhấn mở khóa, cánh cổng mở ra, chiếc xe từ từ tiến vào khuôn viên, xuống xe Hắn đi thẳng vào nhà, vào đến phòng khách đã thấy nó nằm ngủ ngon lành trên sofa, Hắn cố gắng đi rất khẽ và ngồi xuống bên cạnh nó. Trời đã xế chiều nên bên ngoài gió thổi vào rất mát, mấy sợi tóc tơ như đùa nghịch với gió bay bay, Hắn nhìn nó thật lâu, thật kĩ, ánh nhìn mang cả biển trời yêu thương, bàn tay Hắn vươn lên chạm vào gò má trắng hồng mịn màng của nó, mặt ai kia thoáng nhăn lại làm hắn cười khẽ, nó là thế ngủ rồi là say sưa đến cả có người ngồi bên cạnh chạm vào vẫn không hay biết. Và trong phút chốc Hắn thu tay lại, nụ cười tắt hẳn, lí trí đã trở về, lí trí nói cho hắn biết bản thân hắn không thể như ngày xưa che chở cho nó ,bảo vệ cho nó, lí trí nói với hắn về căn bệnh mà hắn đang phải đối mặt, lí trí nhắc nhở hắn nếu muốn người con gái này mạnh mẽ hơn Hắn buộc phải dừng lại những hành động quan tâm, những cử chỉ dịu dàng……. Hắn không thể cứ mãi để nó dựa dẫm vào mình nữa, sự bảo bọc, che chở ấy của hắn sẽ khiến nó yếu đuối hơn mà thôi, một ngày nào đó khi Hắn bất đắc dĩ không thể ở bên cạnh nó được nữa nó sẽ gục ngã mất. Hắn ngồi dựa đầu vào thành sofa, mắt khép hờ cuốn theo dòng suy nghĩ…
Nó từ từ mở mắt hơi giật mình vì Hắn đã ngồi bên cạnh từ bao giờ, nếu là thường ngày nó sẽ nhích lại gần hỏi thăm đủ thứ chuyện nhưng sao ngay lúc này nó cảm thấy hắn thật xa vời điều đó khiến nó dâng lên nỗi sợ hãi, thế là nó ngồi đấy đưa mắt nhìn hắn còn hắn cũng ngồi đấy im lặng và cảm nhận. Ít phút sau, nó khẽ cất tiếng.
– Anh về từ bao giờ thế? sao không gọi em ra đón?
Hắn vẫn giữ nguyên tư thế nhàn nhạt mở miệng.
– Hai tiếng trước!
– Em ngủ lâu vậy sao?
Lúc này Hắn mới mở mắt ra nhìn nó gật nhẹ, nó đưa tay vỗ đầu than trách.
– Tối em không ngủ được sao? – Hắn buông một tiếng hỏi.
– Ừ! Hai hôm nay e hay mơ thấy gì kì lắm! Cảm giác thật tệ cứ như sắp có chuyện gì đó xảy ra vậy.
Câu nói của nó như xoáy vào tim gan Hắn, nếu như nó biết sự thật nó sẽ như thế nào đây, có lẽ sẽ buồn lắm, như vậy Hắn làm sao có thể nói với nó chứ… cứ để nó vô tư như vậy lo âu mình Hắn chịu là được rồi, nó đã chịu quá nhiều đau khổ rồi sau này hãy để Hắn gánh thêm phần của nó.
– Ngốc! Đừng suy nghĩ vớ vẩn sẽ không có chuyện gì đâu.
Nó cũng rất mong sẽ không có gì giống như lời Hắn nói nhưng mà lòng vẫn bộn bề suy nghĩ.
– Anh mệt rồi, lên phòng trước!
Nó nhìn theo bóng lưng thẳng tấp ấy bước từng bước lên bậc thang rồi khuất bóng sau cánh cửa.
Tối nó đang nằm đọc sách thì chuông điện thoại reo có tin nhắn mới, nó ban đầu cũng chẳng chú ý tới lắm vì đang mê mẫn với cuốn sách lắm nhưng mà tiếng chuông kia cứ reo mãi ba bốn tiếng khiến tâm hồn đang hòa nhập vào sách cũng nhảy ra ngoài. Tò mò cũng như bực bội xem người gửi là ai, nó đứng dậy với tay lấy cái điện thoại trên bàn, mở tin nhắn dòng chữ trong tin nhắn ấy khiến nó bất động mấy giây gương mặt nhăn lại……. ” Cô rất tò mò về tôi đúng không? Khoan hãy biết tôi là ai, cô chỉ cần biết rằng từ đây về sau tôi sẽ bật mí cho cô biết nhiều điều hay ho về bạn trai của cô đấy! Đầu tiên tôi sẽ nói cho cô biết lúc ở Roma bạn trai cô đã đi cùng ai và làm gì nhé!”
dòng tin nhắn đầu tiên có nội dung như thế kèm theo mấy tấm ảnh, nó nhấp vào từng tấm ảnh, lòng dạ rối bời. Tấm ảnh thứ nhất chụp Hắn và Jelly đang đi ra từ khách sạn cười nói khá vui vẻ, tấm ảnh thứ hai chụp ở nhà hàng lúc hai người kề sát mặt lại với nhau nói điều gì đó, tấm thứ ba chụp Hắn đang ôm vai Jelly cả người của hắn như dựa hẳn vào cô ta, nó không thấy gương mặt của hai người vì chỉ chụp sau lưng thôi nhưng nó vẫn nhận ra bởi cái áo hắn đang mặc là do nó mua…. cứ thế mấy tấm sau đều là những cảnh Hắn và Jelly thân mật, tay nó run run mở tiếp dòng tin nhắn thứ hai…. ” Cảm giác của cô lúc này thế nào nhỉ? ái chà tôi rất muốn biết nha! nói cho cô biết thêm một chuyện suốt hai ngày trước khi về nước tôi không hề thấy bạn trai cô xuất hiện hay rời khỏi khách sạn chỉ thấy cái cô gái người Hàn Quốc ấy đi vào rồi lại đi ra, rất đáng ngờ nha…. haha từ từ mà tìm hiểu đi nhé!”. Nó nắm chặt điện thoại, cả người rơi tự do xuống giường, mắt nó nhìn chằm chằm trần nhà, cố gắng tìm kiếm một điều gì sai trái ở những dòng tin nhắn kia và rồi nó bậc dậy chạy sang phòng hắn, nó muốn biết sự thật.
cốc…. cốc… cốc….
cạch.. cánh cửa mở ra, nó đẩ