pacman, rainbows, and roller s
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327200

Bình chọn: 8.00/10/720 lượt.

n buồn cười ấy xảy ra được.

– Tao không mặc đâu!

Nó cười nhẹ quay đầu bước đi, Vy và Linh quay sang nhìn nhau khó hiểu rồi cũng đuổi theo nó. Ngồi ở hàng ghế bên ngoài phòng thay đồ, nó với tay lấy một quyển tạp chí đọc trong lúc chờ hai con bạn thay đồ, bên ngoài có đôi trai gái khoát tay nhau đi vào, thấy nó Mỹ Linh kéo Quân đến chỗ nó cất tiếng chào hỏi.

– Trùng hợp thật đấy, cô cũng ở đây à!

Nghe có giọng nói nó bỏ tạp chí xuống nhìn hai người đối diện, bắt gặp ánh mắt lãng tránh của Quân nó thôi không nhìn nữa, hai tháng nay Quân hoàn toàn biến mất, nó chẳng bắt gặp cậu ở trường, không một cuộc gọi cũng không một tin nhắn, hình như cả cậu cũng muốn lãng tránh nó thì phải, tự hỏi nó đáng ghét đến vậy sao, Quân- người bạn, người anh trai mà nó yêu quý nhất quyết định lãng tránh nó bỏ mặc nó, giờ ngay cả người nó yêu nhất cũng bắt đầu bỏ mặc nó…….

– Ừ! Chào hai người!

– Gặp cô ở đây thì tốt quá! Mời cô thứ 6 tuần sau đến dự lễ đính hôn của tôi và Quân nhé!

Quân có nhìn thấy gương mặt nó xuất hiện một tia ngạc nhiên, nhưng rồi lại rất nhanh trở về bình thường, nhìn nó bây giờ lạ quá, cậu có cảm giác trong đôi mắt kia chất chứa cả một nỗi buồn nào đó khó có thể lí giải thành lời, cái vẻ lanh lẹ, hoạt bát đâu mất rồi?

Nó đứng lên tiến lại gần mỉm cười nói, một nụ cười không mang theo cảm xúc gì cả, nụ cười làm Quân bấc giác lo.

– Cảm ơn lời mời của cô, nếu tôi rãnh tôi sẽ đến, chúc mừng hai người!

Nó đẩy cửa ra khỏi Shop nhắn một tin cho Vy, nó cắm tai nghe mở bản nhạc quen thuộc một mình lang thang trên con phố dọc ra bờ hồ.

Quân nhìn theo hướng nó rời đi, cậu nói với Mỹ Linh.

– Anh chợt nhớ có việc bận, em cứ thử đồ khi nào xong thì bắt taxi về nhé!

Nói rồi cậu vội vã đẩy cửa ra ngoài, Mỹ Linh tần ngần một lúc thì lấy điện thoại trong ví ra gọi điện cho ai đó, một lúc sau bên ngoài Shop một cô gái đeo kính mát, lái chiếc mui trần màu nâu đậu lại, vẫy tay với cô, Mỹ Linh lên xe cho An Nhiên đuổi theo Quân, An Nhiên nhìn vào chiếc điện của Mỹ Linh cười nói.

– Chị đặt thiết bị theo dõi sao?

– Anh ấy là chồng sắp cưới của chị việc này là việc nên làm mà!

An Nhiên giữ nụ cười cho xe chạy theo chấm đỏ đang nhấp nháy trên điện thoại.

Đi một vòng quanh hồ, nó rẽ hướng sang công viên, ngồi dưới gốc cây đa to lớn nó nhắm mắt cảm nhận tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng gió vi vu. Một dáng người ngồi xuống bên cạnh nó, hai người cùng im lặng để gió cuốn trôi những dòng suy nghĩ muộn phiền, để một phút quên đi những gì đang diễn ra xung quanh…..

– Em buồn sao?

Giọng nói này nó nhận ra, chỉ thắc mắc sao cậu lại ở đây giờ này theo lẽ cậu phải ở bên cạnh Mỹ Linh chứ. Từ từ mở mắt, đúng là Quân đang ngồi cạnh nó, câu hỏi đầy vẻ quan tâm của Quân làm nó ấm lòng tuy rằng điều nó muốn không chỉ thế, câu hỏi này nó mong Hắn hỏi nó biết nhường nào……

– Sao anh biết?

– Vì ở trước mặt anh em chưa hề che đậy!

Quân nói rất đúng, trước mặt hai con bạn nó cố gắng tỏ ra rất bình thường vì sợ hai đứa nó lo, chúng nó đã có tình yêu của mình rồi nó không muốn vì mình mà làm chúng nó cũng buồn theo, chỉ khi một mình hay trước mặt cậu nó mới sống thật với cảm xúc của bản thân nhất có lẽ đơn giản là Quân mang lại cho nó sự ấm áp và tin tưởng nào đó giống như một người anh trai.

– Ngoài anh ấy ra, anh là người luôn nhìn thấu em!

Cậu cười nó lại nói tiếp.

– Anh biết không, trong lòng em anh ở một vị trí rất quan trọng đấy!

Cậu có nên vinh hạnh vì điều đó không nhỉ? Ừ thì một chút, ít ra cậu cũng là người quan trọng trong lòng nó chỉ là quan trọng theo một cách rất khác…

– Quan trọng bằng Huy chứ?

Nó nhìn Quân lắc đầu cười nhẹ.

– Hai người ở hai vị trí khác nhau, không thể đem ra so sánh!

Chỉ là buộc miệng hỏi vậy thôi chứ cậu biết chứ, đối với nó Hắn ở một vị trí rất đặc biệt rất quan trọng mà có thể chi phối cả suy nghĩ và hành động của nó, còn cậu hình như chỉ làm nó suy nghĩ trong giây lát thôi, đó là sự khác biệt..

– Anh hỏi đùa đấy!

– Ừ, mà anh định đính hôn với Mỹ Linh thật sao?

Quân buồn hẳn đi, cậu đã suy nghĩ rất nhiều lần về việc này và rồi quyết định đồng ý, cậu cần một người kéo cậu ra khỏi tình yêu đơn phương mà cậu dành cho nó, một người có thể giữ chân cậu lại để những khi nỗi nhớ ùa về cậu không thể vùng dậy mà chạy đến tìm nó, cậu biết bản thân quá ích kĩ, làm như vậy sẽ khiến Mỹ Linh đau khổ hơn nhưng cậu có sự lựa chọn khác sao? Chỉ có Mỹ Linh mới khiến cậu thôi không nghĩ về nó….. nhưng hình như cậu nhầm rồi vì lúc nãy cậu đã bỏ lại Mỹ Linh để chạy đến bên cạnh nó…

– Anh cũng không biết mình quyết định như vậy là đúng hay sai nữa.

– Nếu anh thật sự muốn thì đúng thôi!

Cậu có thực sự muốn không? Hình như không….. phải rồi cậu không thể ràng buộc mình với Mỹ Linh được làm như vậy chỉ khiến cậu và Mỹ Linh thêm đau khổ mà thôi.

– Đã xảy ra chuyện gì với em thế Nhi?

– Giá mà em biết chuyện gì đang xảy ra em đã không mệt mỏi thế này!

Nó khẽ dựa vào vai Quân nhắm mặt lại, khuôn mặt ai đó hiện ra……

Xa xa có chiếc mui trần đậu cạnh đấy, ánh mắt của Mỹ Linh sắc lại bàn tay nắm chặt lại mà vẫn còn