y hắn vào trong khi đã ngồi ở ghế nó kiềm chế lại cảm xúc hỗn loạn lúc này nhẹ nhàng hỏi.
– Anh đang làm gì vậy?
– Làm việc thôi!
Hắn đặt cốc nước xuống trả lời, nó suy nghĩ không biết nên nói gì dùng hết can đảm nó hỏi hắn.
– Nói cho em biết hai ngày trước anh bận gì thế? đến cả em gọi cũng không nhấc máy!
Câu hỏi này làm ánh mắt và sắc mặt Hắn thay đổi nhưng rất nhanh lại trở về bình thường tuy nhiên nó đã thấy điều đó làm nó đau lòng hơn, Hắn ít khi bị điều gì đó làm cho bản thân thay đổi sắc mặt vậy mà….
Sao tự nhiên nó lại hỏi về ngày hôm đó, chẳng lẽ nó biết điều gì sao? Có lẽ không chuyện Hắn bệnh chỉ có Jelly biết thôi, Jelly đã hứa sẽ không nói ra chắn chắn giữ lời vậy chắc đây chỉ là một câu hỏi bình thường thôi.
– Anh có việc phải trao đổi với các đối tác nên không về khách sạn, điện thoại anh bỏ quên ở khách sạn.
Nó im lặng đưa mắt ra cửa sổ, câu trả lời khiến nó hụt hẫng vô cùng, nó đã tin hắn sẽ nói thật cho mình biết thế nhưng thứ nó nhận được chỉ là một lời nói dối. Làm sao lại thế này? Hắn từ trước đến nay đều chưa hề nói dối nó ngoại trừ việc cha mẹ nó mất thôi, điều đó có thể hiểu được vì hắn sợ nó đau lòng nhưng còn lần này, sao hắn phải nói dối? Nhìn Hắn thật lâu nó buông một câu rồi trở về phòng, nó quyết định sẽ tin tưởng Hắn thêm một lần nữa.
– Sau này hãy cẩn thận một chút!
Hắn nhìn theo khó hiểu nó nói cẩn thận là cẩn thận chuyện gì? Thật kì lạ.
Suốt đêm đó có hai người trằn trọc không ngủ..
Sáng khi thức dậy nó đã chẳng thấy hắn đâu cả, xuống bếp thì có một mảnh giấy dán trên tủ lạnh ” Em đói thì ăn trước, đừng chờ anh!” Lại là ba từ ấy, không hiểu sau nó rất ghét ba từ ấy, vo tròn mảnh giấy lại nó quăng thẳng vào sọt rác.
Một mình ở nhà buồn chán nó không biết phải làm gì, đi qua đi lại nó chợt nhớ đến quyển album mà lần hẹn hò đầu tiên nó và hắn đã chụp bèn lục tim xem đã để đâu, lục tung căn nhà lên vẫn không thấy nó bèn nhớ ra mình đã để ở phòng của hắn thế là nó mở cửa vào phòng Hắn. Kéo ngăn tủ ra quyển album nằm ngay ngắn ở đó nó định cầm ra ngoài thì chợt nhìn thấy một cái túi quà rất đẹp được đặt ở bên cạnh bàn. Tò mò nó nán lại, cầm lên xem thử, hộp quà được gói khá cẩn thận giấy gói quà là màu tím đúng y như màu nó thích luôn, định tiếp tục mở ra xem nhưng rồi nó khựng lại… và đặt hộp quà trở về chỗ cũ, nó đóng cửa rời khỏi phòng Hắn… nếu hắn mua tặng nó tự khắc sẽ mang đến cho nó thôi còn nếu như hắn đã để đó rồi thì chắc chắn không phải của nó, nói không chừng là của người khác…..
Cơm tối đã chuẩn bị xong xui nó xếp chén đũa sẵn chờ Hắn về, nhưng 15 phút.. 30 phút…. 1 tiếng sau vẫn không thấy Hắn, đồng hồ chuyển từ số 7 sang số 8….. số 9… nó gật gà gật gù và bị giật mình bởi tiếng xe hơi ngoài cổng, một lúc sau Hắn bước vào rồi lên thẳng phòng nó gọi với theo.
– Anh ăn gì chưa?
Bước chân hắn dừng lại, bỗng cơn đau lại kéo đến Hắn nắm chặt lấy tay vịn nói nghe như có như không.
– Em ăn đi!
Rồi bước vội về phòng, Hắn dựa lưng vào cửa ôm đầu, cả người từ từ trườn xuống, cơn đau càng ngày càng dữ dội hơn, Hắn cảm giác như đầu mình sắp nổ tung vậy……. cơn đau bắt đầu dịu lại, Hắn nằm hẳn xuống sàn ngẩng mặt lên trần nhà trắng sữa… Hắn rất muốn ở gần nó rất muốn được nó gọi ” anh” rồi ríu rít kể chuyện này chuyện kia, rất muốn quan tâm nó nhưng mà Hắn sợ bản thân cứ gần nó sẽ không thể nào khiến nó mạnh mẽ được, cơn đau của hắn cũng không biết lúc nào sẽ bộc phát lỡ như nó đang ở cạnh chắc chắn sẽ bị phát hiện bởi mỗi khi đau đầu gương mặt hắn lại trắng bệt khác hẳn với gương mặt trắng hồng như con gái ấy, Hắn chỉ còn cách tránh mặt nó.
Cứ như vậy ngày nối tiếp ngày Hắn thường rời khỏi nhà rất sớm và trở về lúc đèn đường đã rực rỡ. Nó và Hắn chưa hề nói chuyện với nhau quá 10 câu, Hắn đi thì vẫn còn ngủ lúc hắn về thì nó cũng đã chìm vào giấc ngủ, thế rồi chẳng biết sao nó cảm nhận thấy tình cảm giữa nó và hắn cứ nhạt dần nhạt dần và dường như rất xa cách. Nó không hiểu vì sao hắn cứ hay tránh mặt nó và càng trở nên lầm lì, kiệm lời hơn rất nhiều.
Hôm nay nó không ngủ được, cứ nằm trên giường lăn qua lăn lại mãi, vẫn chưa nghe tiếng xe của Hắn trở về…..
Nó cứ nằm im đấy thời gian cứ trôi qua….. rất lâu sau khi mí mắt nó trĩu nặng gần chìm vào giấc ngủ thì cửa phòng kêu 1 tiếng cạch làm nó giật mình tỉnh hẳn. Bóng dáng ai đó tiếng vào, nó cố gắng nằm im nhắm mắt lại, khi cảm nhận được hơi thở ấy đã đến rất gần, mùi hương này lâu lắm rồi nó mới ngửi được, mùi hương khiến nó an tâm rất nhiều. Hắn ngồi xuống cạnh giường nó không làm gì cả chỉ ngồi đó nhìn nó thật lâu, ánh nhìn làm ruột gan nó cũng nóng lên đến khi nó tưởng mình sẽ không chịu được nữa mà bậc dậy thì một nụ hôn phủ xuống môi nó, trống ngực đánh liên hồi…… một lúc sau Hắn rời khỏi, trước khi đi Hắn thì thầm một câu làm nó đau lòng.
– Hãy là cô gái mạnh mẽ như trước đây chưa có anh xuất hiện bên cạnh em!
Nước mắt nó trào ra, câu nói ấy có phải là câu nói báo hiệu sự chia tay hay không? Tại sao từ khi trở về từ Roma Hắn lại thay đổi như vậy, chẳng lẽ Hắn đã không còn yêu nó nữa, chẳng lẽ Hắn