đã yêu Jelly? Không phải đâu đúng không? Có ai nói cho nó biết không phải đi…….. Nó nấc từng tiếng trong màn đêm tĩnh mịch mà không biết rằng sau cánh cửa có một người ngồi đó gương mặt thống khổ.
” Có những khi con người ta vẫn còn yêu nhau nhưng vẫn phải buông bỏ tình yêu của mình vì không thắng được hoàn cảnh và không thắng được cả nỗi cô đơn.”
Chương 74: Mối Quan Hệ Chẳng Thể Gọi Thành Tên.
” Khi bạn nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu hồng bạn vẫn có thể thấy được những mảng đen lấp ló ở đâu đó…. Nhưng nếu bạn nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu đen thì sẽ không bao giờ thấy màu hồng nào ẩn hiện cả…..”
Hôm nay nó có hẹn với hai con bạn đi mua váy để cuối tuần dự sinh nhật của Quỳnh Anh, nhìn đồng hồ nó vội vã chạy xuống nhà, hẹn hai đứa bạn 9h mà bây giờ đã là 9h30, lần này thì lành ít dữ nhiều rồi. Xuống nhà nó đã thấy Hắn ngồi đấy xem tivi, định cất bước nhưng rồi nó chần chừ cuối cùng đành lên tiếng.
– Anh có bận không?
Hắn quay sang nhìn nó.
– Không. Sao vậy?
Tiến lại chỗ Hắn nó từ tốn nói, không quên nhìn phản ứng của Hắn cũng như chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt mà lâu rồi nó không có dịp lại gần. Hình như Hắn gầy đi thì phải khuôn mặt thon gọn hơn rất nhiều và có phần hốc hác chẳng giống lúc trước ngày nào cũng bị nó vỗ béo ăn tới căng bụng mới thôi…. chắc ở công ty Hắn lại bỏ bữa nữa rồi, Hắn có bệnh về dạ dày và bao tử nữa cứ thế này lại tái phát mất. Nó ngồi xuống cạnh Hắn đưa tay chạm vào khuôn mặt ấy…… nhưng đã bị bàn tay Hắn chặn lại.
– Bây giờ ngay cả chạm vào anh em cũng không thể sao?
– Em muốn ra ngoài à?
Hắn lãng tránh câu hỏi của nó, thở dài 1 tiếng nó bỏ tay xuống nói.
– Đi shopping! Nếu rãnh thì chở em đi!
– Ừ! Ra xe đợi anh!
Nó đi ngoài chờ hắn thay đồ rồi cả hai cùng đến Shop mà Vy và Linh hẹn, dọc đường chẳng ai nói với ai 1 câu nào, nó quay ra cửa sổ…. ngay giây phút nó quay đi bàn tay hắn xiết chặt vô lăng sắc mặt cũng thay đổi giá mà nó quay lại nó sẽ nhận ra sự khác thường ấy, giá mà nó quay lại mọi chuyện sẽ khác, nhưng nó đã không quay lại cho đến khi Hắn trở về bình thường.
Ngồi trong xe nó cảm giác sao con đường phía trước dài như vậy, chiếc xe này hình như chạy rất chậm, ngày trước mỗi khi lên xe được hắn chở đi đâu đó lòng nó vui lắm nó sẽ ngồi nói chuyện với hắn từ điểm xuất phát cho đến địa điểm luôn mà chẳng hay biết, mỗi lần xuống xe nó đều phàn nàn đi xe Hắn lái mà cứ như đi máy bay. Bây giờ chậm rồi đấy, mọi thứ đều chậm rồi mà sao nó lại cảm thấy tẻ nhạt thế này…..
Xe dừng lại ở một shop thời trang khá lớn, nó bước xuống xe cửa kính hạ xuống Hắn nhìn nó nói.
– Khi nào về gọi điện cho anh!
Nó gật đầu nhìn theo bóng chiếc xe xa dần rồi khuất dạng, đẩy cửa bước vào nó đưa mắt tìm kiếm bóng dáng hai con bạn.
– Nhi, lâu quá rồi không gặp đấy, trông em xinh hơn!
Một chị trông không giống nhân viên vì ăn mặc khá chất và xinh đẹp thấy nó thì ồ lên gọi rồi trầm trồ khen ngợi, nó nhìn chị cố gắng nhớ xem là ai, chị thấy nó có vẻ như quên mình thì than vãn.
– Con bé này, chị là Trúc Mi con gái của bố Dương bạn chú Khiêm đấy! lúc nhỏ có sang nhà chơi cùng mà em mau quên thế!
Giờ nó mới nhớ ra, nhìn chị từ đầu đến chân nó tấm tắc.
– Chị khác quá, em nhận không ra, ngày xưa có bao giờ thấy chị ăn mặc điệu đà thế này đâu!
Nghe nó nói chị cười sảng khoái.
– Ai rồi cũng khác mà em, cứ như ngày xưa chắc chị ế tới già mất!
Câu nói của chị làm gương mặt vốn rạng rỡ của nó dịu xuống vài phần, ” ai rồi cũng khác mà em” từng câu từng chữ dội vào tâm trí nó, có thật là ai rồi cũng khác như chị ấy nói không? Hắn- người nó yêu hình như cũng khác xưa mất rồi…….
Vy và Linh từ đâu lao đến cắt ngang mạch suy nghĩ của nó.
– Chờ mày mãi, đã hẹn 9h mà bây giờ mới mới thấy mặt.
– Tao lay hoay nên quên mất.
Nó nhìn hai con bạn trưng ra bộ mặt hối lỗi làm hai đứa kia muốn trách cũng không được.
– Đi thôi tao thấy váy kia hợp với mày lắm!
Vy kéo tay nó đi, nó ngoảnh lại vẫy tay với chị Mi, chị ấy nói với theo.
– Mua cho thoải mái đi, hôm nay chị không tính tiền 3 đứa!
Hai con bạn nó nghe vậy khoái chí lắm, cứ phải cảm ơn vị cứu tinh là nó đây.
– Này, mỗi lần tụi mày mua có tiếc tiền đâu sao hôm nay lại tiếc thế? – thấy lạ nó bèn hỏi.
– Tao bị cắt lương tháng này rồi! – Vy ủ rũ.
– Sao vậy? – nó ngạc nhiên hỏi.
Vy thở dài bắt đầu kể lể, nó nghe xong lắc đầu thì ra mẹ nhỏ bắt đi du học nhỏ không chịu nên bị cắt lương, làm sao nhỏ chịu đi bỏ lại Nam ở đây được chứ, tính Vy hay ghen nên có đi du học chắc nhỏ cũng bắt Nam bỏ vào vali đi cùng.
– Ê dừng lại, Cái váy kia hợp với con Nhi đấy
Linh chỉ lên cái váy màu tím nhạt dài đến đầu gối, tay áo một bên có bên không theo kiểu chéo lên, nó ngẩng nhìn lắc đầu phản đối.
– Lần này đừng hòng dụ dỗ tao mặc mấy cái thứ đấy nữa!
– Thì lần trước mày vì Huy mới mặc váy vậy lần này cũng không thể vì Huy à?
Vy chớp mắt nhìn nó, ánh mắt nó thoáng có một chút dao động, đúng là lần trước nó vì Hắn mới chịu mặc váy nhưng còn lần này có cần nữa không? Nếu nó mặc váy Hắn sẽ vẫn như xưa chứ……. chắc không thể nào, làm gì có cái chuyệ