Insane
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327071

Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.



– Nói đi… anh nói cho tôi biết anh có đau không?

Lắc mạnh người Hắn nó cố gắng tìm cho mình một câu trả lời.

– Không đau.

Cái lắc đầu của Hắn làm nó cười lớn, một nụ cười chua chát làm sao, Hắn không đau nhưng nó đau, nó đã chọn cách tin tưởng Hắn trước hàng loạt tin nhắn vô danh kia, nó tin rằng đó chỉ là hiểu lầm hoặc có thể là cái bẫy phá hoại của ai đó nhưng sự tin tưởng của nó nhận lại được gì, chỉ là một sự thật đau lòng mà thôi, tình yêu không đủ lớn hay vì lí do gì Hắn lại đối xử với nó như thế. Vỗ mạnh vào lồng ngực nhiều cái liên tiếp nó nhìn thẳng mắt Hắn nói.

– Đúng người có trái tim sắt đá như anh thì làm sao biết đau…. nhưng anh biết không? Ở chỗ này của tôi rất đau……

Nó đặt tay ở nơi ngực trái, giọng nói như nghẹn ứ nơi cổ họng, còn cách nào tàn nhẫn hơn không? tại sao không nói cho nó biết Hắn đã yêu Jelly như vậy sẽ không đau bằng tận mắt nhìn thấy hai người bọn họ thân mật trước mặt mình, ai yêu sẽ hiểu cái cảm giác đó chẳng dễ chịu chút nào……

Thấy nó như vậy Hắn đau lòng lắm, hình như Hắn sai rồi, người Hắn cần phải bảo vệ là nó thế sao bây giờ người làm nó tổn thương lại chính là Hắn thế này. Người con gái này đã chịu quá nhiều đau khổ rồi cớ sao Hắn lại không suy nghĩ mà chọn cách đó, cái cách mà làm cả hai cùng đau, cái cách mà giết chết tình yêu của hai người.

– Em say rồi về phòng nghỉ thôi!

Không muốn để nó suy nghĩ vớ vẩn thêm nữa, Hắn đỡ nó về phòng mặc cho nó vùng vẫy.

– Làm gì vậy?….. tôi.. không đi…. anh tránh ra… tôi bảo.. anh tránh ra mà…. hức.. hức… sao anh lại đối xử… với tôi như vậy?

Nó cứ thế vùng vẫy rồi khóc ngon lành, biết cứ như thế này tới mai cũng không đưa được nó về phòng, Hắn bèn cuối xuống bế nó lên, nó dụi đầu vào ngực áo Hắn nấc lên từng tiếng yếu ớt, bao nhiêu uất ức tủi hờn cứ thế tuôn ra thành nước mắt. Đặt nó xuống giường chưa kịp buông tay ra nó đã nhào đến ôm chặt lấy Hắn, định đẩy nó ra nhưng rồi Hắn lại không kiềm chế được tình cảm của bản thân mình mà cũng đưa tay ôm chặt lấy nó, thời gian cứ thế trôi qua……

– Anh còn yêu em chứ?

Trong không gian im ắng giọng nói nhỏ xíu ấy cất lên mang theo cả sự hồ nghi, hi vọng và tình yêu…. Bàn tay đang ôm nó bỗng run lên, trả lời thế nào đây? Nếu nói có và giải thích thì Nó và Hắn sẽ trở về như trước đây nhưng những lời nói của bác sĩ đêm hôm qua đã nhắc nhở Hắn…

” Vị bác sĩ ngồi nhìn chăm chú bức ảnh chụp não mà Hắn vừa thực hiện, một lúc lâu thì lắc đầu nhìn Hắn bảo.

– Cháu đã biết về bệnh tình của mình rồi đúng không?

Hắn gật đầu, bác sĩ này tầm khoảng hơn 40 tuổi là bác sĩ chuyên khám bệnh cho gia đình Hắn, ông cũng đang điều trị bệnh tim cho cha Hắn, nhận được cái gật đầu ấy ông có vẻ ngạc nhiên.

– Nếu đã biết rồi vậy tại sao trước đây cháu không chịu phẫu thuật?

– Có việc riêng nên cháu chưa thể phẫu thuật được.

– Việc riêng gì mà quan trọng hơn cả tính mạng thế? cơ hội lên đến 70% lại không phẫu thuật, cháu đừng đùa giỡn với tính mạng của bản thân chứ, nếu ông Hiển mà biết chỉ có nước lên cơn đau tim chết mất.

Bác sĩ nói với vẻ khá tức giận, ông là bạn của ba Hắn từ nhỏ Hắn bị bệnh gì đều do một tay ông khám chữa đến hết thì thôi, ông không có con nên luôn xem Hắn như con trai, bây giờ biết được Hắn bệnh thế này ông rất đau lòng.

– Bác đừng nói cho cha cháu biết!

– Đã đến nước nào rồi mà còn giấu ông ấy, cháu có biết khối u trong đầu cháu đang phát triển theo hướng xấu đi ngày một nhanh không? tỉ lệ đã giảm xuống 60% rồi, nếu cứ kéo dài cháu sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Hắn thở một cách khó nhọc, sao lại nhanh đến thế??”

Dòng hồi tưởng ngưng lại, Hắn nhìn cô gái ở trong lòng mình mà đau đớn trả lời.

– Xin lỗi em!

Nước mắt nó lại lăn dài câu xin lỗi này làm nó ngạt thở vô cùng, câu nói như một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim nó…. buông tay ra khỏi người Hắn nó nằm xuống xoay người vào trong, ngay lúc này nó muốn ngủ một giấc để quên đi tất cả. Rượu cứ từ từ ngấm vào khiến nó mơ hồ mí mắt cụp xuống, nơi khóe mắt còn vương những giọt nước trong suốt.

Hắn bước ra ngoài nhẹ nhàng khép cửa lại, trở về phòng, Hắn không bật đèn lần mò đến bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời đầy sao mênh mông phía trước…. cuộc đời vốn dĩ thật vô thường, những tưởng đã có được hạnh phúc nào ngờ trong phút chốc tất cả tan biến như chưa từng tồn tại…….

Sáng sớm Hắn đã dậy nấu bữa sáng cho nó vì sợ nó đói, cả ngày hôm qua nó chẳng ăn gì lại uống rượu nhiều như vậy, dọn xong xui Hắn nhìn lên trên tầng lầu, đã trễ vậy rồi mà nó vẫn chưa thức, lo lắng Hắn bèn lên phòng kêu nó.

Mở cửa bước vào, cả căn phòng im ắng lạ thường, theo lẽ nó phải nằm trên giường nhưng giường lại trống trãi, chẳng thấy bóng dáng của nó đâu cả, Hắn chạy vội vào phòng tắm cũng không thấy, nó đã đi đâu? Chợt Hắn phát hiện có một tờ giấy đặt ngay ngắn trên bàn, cầm tờ giấy lên, mọi thứ xung quanh lắng đọng lại…..

” Huy à! Đừng đi tìm em…. tâm trạng của em lúc này rất rối! Hãy để cho em và cả anh nữa có thời gian suy nghĩ lại những chuyện đã qua. Khi nào em cảm thấy tâm trạng đã ổn định lại em sẽ gặp anh giải quyết hết tất cả!”

Tấm giấy nhỏ