Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325772

Bình chọn: 7.5.00/10/577 lượt.

nước màu xanh do ly nước bị đổ lúc nãy gây ra. Khánh thu tay lại gương mặt có vẻ không vui cho lắm.

Nhi cứ nhìn Huy mãi, đúng là ở Huy có một lực hấp dẫn mãnh liệt cô chỉ cần nhìn một lúc thôi đã bị cuốn theo rồi, ngày xưa không đến mức này nhưng bây giờ thì khác, Huy đứng trước mặt cô giờ đây là một chàng trai 22 tuổi cao ráo, lại mang một vẻ đẹp “ngông cuồng”, phong thái vừa chững chạc, điềm tĩnh lại vừa kiêu ngạo, có ai nói cho cô biết là tại sao người con trai trước mặt lại đẹp đến thế không? Một vẻ đẹp gan lì cùng năm tháng.

Cảm nhận được ánh nhìn một khắc cũng không rời của Nhi Huy dừng động tác lại ngước lên nhìn cô, hai mắt chạm nhau, họ cứ thế nhìn thẳng vào mắt nhau mọi thứ xung quanh trở nên vô hình kể cả Khánh. Khi nhìn vào mắt Nhi trong đầu Huy lại hiện lên một hình ảnh khác, hình ảnh một cô gái có đôi mắt to tròn màu nâu đen, ánh mắt ấy long lanh như những giọt sương sớm không nhuốm một chút bụi trần… đôi mắt ấy rất đẹp. Chỉ là một khắc hiện ra rồi biến mất, Huy phát hiện đôi mắt Nhi cũng thế cũng to tròn màu nâu đen chỉ là nó có một chút gì đó rất buồn. Chắc cô gái này đã từng chịu đựng nhiều nỗi đau mới khiến ánh nhìn của cô trở nên buồn như thế, trong một giây nào đó tim của Huy nhói lên, anh đau vì cô, và có ai đó nói với anh rằng anh phải bảo vệ cô, làm những nỗi đau kia ngủ yên ở một góc nào đó trong lòng cô để rồi cô lại đứng lên mạnh mẽ hơn và trở nên vui vẻ hơn.

Nhi nhớ có lần mình cũng nhìn vào mắt Huy như thế và reo lên ” Sao trong mắt anh toàn là em thế kia?” Huy đã cười cốc đầu cô bảo “ngốc! Không là em thì là ai!”, đó là câu nói đùa của cô lại bị Huy cốc một cái rõ đau nhưng cô chỉ cười hì hì với anh.

Giờ trong mắt anh cũng có cô đấy nhưng chỉ là lúc này.

Khánh nhìn hai người bọn họ với vẻ lạ, sao họ thân thiết đến thế? Có phải họ từng quen? Khánh cứ thế suy nghĩ mãi. Cậu chợt ho lên một cái kéo hai người kia thoát khỏi hoài tưởng.

Huy thôi không nhìn Nhi mà trở về với việc lúc nãy, nhưng mà anh càng lau thì vệt nước càng loang ra nhuộm một màu xanh ở một khoảng rộng trên bộ váy trắng tinh của Nhi. Cô lắc đầu thở dài, Huy là thế chẳng tỉ mỉ đâu, cô giữ tay Huy lại nói.

– Đừng lau nữa, nó loang ra rộng hơn bây giờ.

Huy không nói gì thu tay lại, Nhi chợt nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Huy, anh vẫn còn đeo ư? Điều đó làm Nhi vui lắm, cô lại đưa tay sờ lên cổ, ở đây có một sợi dây chuyền nhưng không chỉ có một mặt mà còn có cả chiếc nhẫn, ngày trước cô sợ mình làm mất nên đã đeo lên cổ. Không sao, chỉ cần Huy còn chiếc nhẫn là được, cứ từ từ rồi anh cũng nhớ ra.

– Anh ăn gì chưa? Ngồi xuống ăn cùng luôn nha!

Khánh đề nghị, Huy chỉ gật đầu rồi cũng ngồi xuống. Bữa ăn diễn ra với cái không khí kì quặc, Nhi và Huy thì cứ chốc chốc nhìn nhau còn Khánh thì ngồi đó nhìn hai người bọn họ.

Kết thúc bữa ăn Nhi trở về với công việc, mọi người đã trở về đông đủ từ lâu, cô trở về bàn làm việc mấy mẫu thiết kế vẫn nằm nguyên trên bàn, Nhi thở phào rồi ngồi xuống bắt đầu thiết kế.. nhưng có một điều cô không để ý đó là những mẫu thiết kế ấy đã lệch khỏi vị trí ban đầu rất xa.

Hôm nay Nhi lại tăng ca như thường lệ, nhìn công việc chất đống mà cô ủ rũ nhưng biết làm sao phải cố gắng hoàn thành cho xong thôi.

Huy khép cửa phòng lại đi vào thang máy, hôm nay anh tan ca trễ. Anh đưa tay lên số định ấn số 1 nhưng rồi chẳng biết sao lại ấn vào số 2 thế là thang máy đưa Huy xuống bộ phận thiết kế. Huy nhìn ánh đèn vẫn còn sáng choang thì đoán ngay chắc chắn là Nhi vẫn còn ở đó, anh bước từng bước lại gần, qua ô cửa kính Huy thấy Nhi đang ngồi đó vẻ mặt suy tư, cô đặt bút xuống hí hoáy rồi lại vo tròn vứt thẳng vào sọt rác, có lẽ là không nghĩ ra được ý tưởng mới. Huy im lặng quan sát Nhi,mỗi lần nhìn thấy gương mặt ấy nhăn lại anh đều mỉm cười, vẻ mặt lúc ấy của NHi rất đáng yêu, anh luôn bị Nhi thu hút bởi cái vẻ đáng yêu đó, xa Nhi anh cảm thấy nhớ vô cùng mặc dù anh và cô chỉ mới gặp nhau có vài lần. Điều này làm Huy cảm thấy rất kì lạ, anh chẳng thể nào lí giải nổi cho đến sau này mới ngộ ra mọi chuyện đều có nguyên do.

Thế đấy, thời gian cứ trôi qua, Huy đứng bên ngoài, Nhi ngồi bên trong, bọ họ chỉ cách nhau có một lớp cửa kính mỏng thôi ấy thế mà sao lại thấy cách nhau cả phương trời.

“Có lẽ vì yêu chưa sâu đậm, có lẽ vì không biết trân trọng nên ông trời mới phải thử thách tình cảm của họ nhiều đến thế, xa nhau 5 năm để rồi khi trở về gặp lại nhau kẻ nhớ người quên, chẳng thể ôm chặt nhau, nắm tay nhau cùng nhìn về một hướng.”

Huy đang chăm chú nhìn Nhi, anh chợt thấy đầu của Nhi lắc lư mí mắt từ từ cụp xuống, cô gục lên gục xuống cuối cùng là nằm hẳn xuống bàn luôn. Huy lắc đầu mỉm cười rồi bước vào trong, anh đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc nhỏ phủ trên mặt cô, hiện lên trước mặt Huy là một gương mặt đang ngủ say, đôi má ửng đỏ cứ như vừa ngượng ngùng vừa mắc cỡ í kể cả ngủ cũng có biểu hiện này ư? Huy đưa tay lên xem đồng hồ, đã gần 9h tối rồi, anh không biết phải làm sao với cô gái này, suy nghĩ hồi lâu cuối cùng Huy quyết định bế Nhi ra xe để cô ngủ đây anh không yên tâm. Huy cầ


Old school Easter eggs.