XtGem Forum catalog
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325730

Bình chọn: 8.5.00/10/573 lượt.

hết nói nổi Linh. Một người bán hàng đẩy theo một dãy móc treo đầy sa rê đủ kiểu, tất cả đều là màu trắng. Linh đứng bật dậy chạy đến cầm lên một bộ ướm thử.

– Đẹp không?

Tuấn giơ ngón tay lên gật đầu, Nhi cũng khen đẹp thế là Linh vào phòng thử, Tuấn cũng mang theo bộ đồ chú rể của mình vào trong thử. Lát sau cả hai cùng đi ra, Tuấn nhìn Linh không chớp mắt, không ngờ cô dâu của anh lại xinh đẹp đến như vậy. Nhi thấy Linh bèn đứng lên tiến về phía cô.

– Đẹp thật đấy lấy bộ này đi!

– Ừ, chị ơi em lấy bộ này!

Và Linh thử thêm 3 bộ nữa bộ nào cũng đẹp hết thấy tiếc Linh lấy cả 3 luôn.

– Đến lượt mày đấy! đồ phụ dâu đây này.

Linh cầm một bộ váy màu kem sữa rất đẹp, thiết kế khá đơn giản nhưng tạo điểm nhấn rất đặc biệt. Nhi bước vào trong thay, lát sau cô bước ra với ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người, phải nói cô có một nét đẹp pha lẫn giữa trẻ con ngây thơ thuần khiết với một chút chững chạc và không kém phần ương bướng.

– Đẹp lắm! mày đẹp hơn cả cô dâu rồi đấy!

Nhi cười chợt nghĩ cô là phù dâu vậy ai là phù rể?

– Ai là phù rể thế?

– Một người rất hợp với mày yên tâm đi, cậu ấy sắp đến bây giờ đấy!

Nhi rất thắc mắc. Một lát sau có một chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu trước cửa, một chàng trai đeo kính đẩy cửa bước vào, người này trông quen Nhi nghĩ thế và rồi… cô ngỡ ngàng khi anh ta bỏ kính xuống cất tiếng.

– Tôi đến rồi!

– Anh… anh…

Nhi ấp úng, Huy nghe tiếng thì quay sang thấy Nhi anh mỉm cười, cứ tưởng ngày nghỉ không gặp được cô chứ thật trùng hợp, anh cũng đang thấy nhớ cô.

– Đây phù rể đây! Khắc Huy chịu chưa?

Linh cười nói không quên nháy mắt với Nhi.

Nhi chỉ cười không nói gì nhưng trong lòng lại vui như nở hoa.

Chương 82: Cảm Giác Trong Anh

” Thứ cảm giác ấy khiến anh choáng ngợp bởi nó quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến nỗi anh chẳng thể kiểm soát…..”

Sau khi nhận nhiệm vụ về bộ sưu tập mới Nhi trở nên bận rộn hơn, cô ít có thời gian suy nghĩ vẫn vơ nữa, một ngày 24h thì hơn 12h Nhi đã dành cho thiết kế rồi vậy mới nói cô yêu công việc của mình biết bao nhiêu. Có lẽ trong lòng cô muốn làm bù đắp luôn phần của cha và mẹ, vì họ đã dừng lại đam mê ước mơ rồi…

Nhi đang ngồi thiết kế say sưa thì có ai đó vỗ vỗ vào mặt bàn, phải đến lần thứ ba Nhi mới nghe thấy và ngẩng đầu lên. Khánh đang đứng trước mặt Nhi cười hiền cái dáng đứng đúng chất một lãng tử tuy vậy vẫn không mất vẻ phong độ.

– Anh tìm em hả?

Nhi hỏi Khánh, cậu lại cười gật đầu.

– Em nhìn đồng hồ xem mấy giờ rồi?

Nghe Khánh nói Nhi bèn đưa mắt nhìn lên cái đồng hồ trên tường.

– Đã 12h trễ thế rồi ư?

– Ai cũng xuống ăn trưa cả rồi! Anh đi ngang thấy em ngồi cặm cụi hăng say quá biết em chưa ăn trưa mà.

Nhi gãi đầu cười hì hì.

– Em không để ý! Cứ vẽ một lát quên luôn.

– Thôi không sao, anh cũng chưa ăn trưa xuống ăn chung nhé!

Thấy Nhi có vẻ chần chừ Khánh bèn nói thêm.

– Em mà từ chối là không nể mặt anh rồi!

Thế là Nhi đành gật đầu đứng lên cùng Khánh xuống căn tin, do vội hay không nhớ mà Nhi đã để bản thiết kế ngay trên bàn.

Xuống căn tin mọi người lại nhìn cô bằng ánh mắt soi mói kèm theo sự tò mò và ghen tị. Hôm qua là cô đi với Huy hôm nay lại đến cùng Khánh nên ai nấy đều xầm xì to nhỏ về chuyện này, cô thì không quan tâm bởi lẽ từ lúc học cấp 3 chuyện dư luận soi mói này diễn ra hằng ngày, cô quen rồi.

– Em ăn gì?

Khánh giở menu để trước mặt Nhi, cô đưa mắt quét một lượt từ trên xuống dưới và dừng lại ở món mì Ý, lâu rồi cô chưa ăn. Phải nói là 5 năm rồi cô chưa hề đụng đũa đến món này, bởi mì Ý cũng là món Huy thích, cô không muốn ăn món này khi ở một mình hoặc không có Huy. Và thế là Nhi lại gọi món khác, Khánh nhìn thấy hết những biểu hiện thay đổi liên tục trên khuôn mặt Nhi, chỉ là Khánh chẳng bao giờ hiểu được người con gái này đang nghĩ gì.

Bữa trưa bắt đầu, Khánh rất có khiếu hài hước nên cứ nói câu nào là chọc cho Nhi cười câu đấy mặc dù cố gắng kìm chế lắm nhưng không được Nhi cứ bật cười ha hả làm ai cũng ngoái nhìn.

Bữa trưa sẽ cứ như thế nếu không có một người xuất hiện. Trong đám đông Huy đi đến, anh cho tay vào túi quần bước đi ngạo nghễ phong thái chẳng lẫn vào đâu được. Vừa bước đến cửa căn tin anh đã phải nghe cái tiếng cười ấy, Nhi không biết đến sự có mặt của Huy càng không biết rằng anh đang nhìn chằm chằm cô như nhìn sinh vật lạ nhưng sâu thẳm vẫn có một chút gì đó không thể lí giải. Huy tiến về bàn của Nhi và Khánh do Nhi ngồi quay lưng nên không biết chỉ có Khánh là nhìn thấy, cậu cất tiếng chào

– Chào tổng giám đốc, anh xuống ăn trưa à?

– Phụt….. Khụ…. Khụ….

Câu chào ấy làm Nhi đang uống nước thì phun ra sạch, ho sặc sụa, sao Huy lại xuống đây chứ có bao giờ Huy biết cái căn tin là gì đâu, trời ạ… nãy giờ cô đang làm một hành động kì cục thì phải.. ôi.. chết cô mất thôi.

– Em không sao chứ? Để anh…

Khánh hỏi han rồi nhướng người lên lấy khăn giấy định lau cho Nhi ai ngờ bàn tay Khánh vừa đi được nửa đoạn đường thì đứng chững lại. Huy đã nhanh tay dùng khăn tay của mình lau cho Nhi, bất ngờ cô ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt tĩnh lặng của Huy, anh chỉ đang chăm chú vào vệt