pacman, rainbows, and roller s
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325745

Bình chọn: 8.00/10/574 lượt.

máy còn Huy nhìn cô không chớp mắt, Nhi chỉ cười đưa tay lên vẫy vẫy với Huy. Cô không biết là từ khi có Huy xuất hiện cô đã cười nhiều hơn, nói nhiều hơn không còn lầm lì như trước đây nữa.

– Vào đây theo tôi làm gì thế?

Huy nhìn cô hỏi.

– À…

Nhi cũng không biết mình chạy theo Huy vào đây làm gì nữa, chỉ là cô muốn ở bên cạnh Huy thôi, cô quên mất giờ Huy chỉ xem cô là nhân viên cấp dưới và một đứa con gái xa lạ vừa phiền phức vừa không bình thường nữa haizz, Nhi thở dài. tưng…. bóng đèn sợi đốt sáng choang lên trong đầu cô.

– À tôi định rủ anh đi ăn trưa! đúng rồi đi ăn trưa bây giờ cũng trễ rồi!

– Tôi không đói!

Huy từ chối thẳng thừng chẳng nề hà gì cả, Nhi vẫn không bỏ cuộc, cô biết cái tên này rất lười ăn trước đây cũng là cô lôi kéo dữ lắm Huy mới chịu ăn uống đúng bữa giờ chứng bệnh lại tái phát nữa rồi.

– Không được, anh phải đi ăn với tôi, nếu ăn không đúng bữa anh lại đau bao tử, dạ dày nữa đấy!

Nhi vừa dứt lời Huy đã quay sang nhìn Nhi chằm chằm.

– Sao cô biết?

Thôi chết cô hớ lời rồi, Nhi vội lấp liếm.

– Thì ai mà chẳng thế! ăn không đúng bữa là bị thôi!

Ánh nhìn của Huy đã dịu đi đôi chút.

– Không sao, cô cứ ăn đi!

Cửa thang máy mở, Huy đi ra tiến thẳng về phòng làm việc ai ngờ chưa mở cửa vào phòng Nhi đã chắn ngang.

– Anh nhất định phải đi!

Đúng thật là Huy không thể hiểu nổi cô gái này luôn, sao cứ đi theo anh mè nheo mãi thế. Nhưng Huy lại chẳng thấy bực bội chút nào.

– Không.

– Phải đi!

– Không.

– Cái tên sao chỗi đáng ghét này sao anh lắm lời thế? Em đã nói là đi rồi mà!

Huy lại được dịp trợn tròn mắt nhìn Nhi, sao thái độ lại quay ngoắc 180 độ thế này? Như nhận ra mình vừa làm một hành động quá lố Nhi bèn kéo thẳng Huy vào thang máy xuống căn tin công ty, nhưng là căn tin dành riêng cho các bộ phận chủ quản và tổng giám đốc chứ ở căn tin nhân viên chắc mai cô ở nhà không dám ló mặt tới công ty nữa quá. Hai người ngồi xuống một cái bàn trống, Nhi cầm menu lướt một dọc rồi bắt đầu gọi món và không quên căn dặn phục vụ.

– Một phần đừng để ớt nha! cảm ơn!

– Cô không ăn ớt? – Huy thắc mắc

– Không tôi ăn mà, phần đấy kêu cho anh, chẳng phải anh bị dị ứng ớt à!

Và cứ như thế Huy bị Nhi đưa từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, sao Nhi lại biết rõ về anh như vậy chứ, anh thích ăn món gì Nhi đều gọi hết , kể cả việc anh bị dị ứng không ăn được ớt cô cũng biết. Anh thực sự cảm thấy lạ, cô nói chưa hề quen anh mà, việc gì lại biết rõ như vậy chứ, hay là cô có gì đó giấu anh.

– Có thật là cô không hề quen biết tôi trước đó!

– Thật mà!

Nhi gật dầu cái rụp.

– Vậy sao cô biết tôi thích ăn gì và bị dị ứng ớt?

Lộ rồi à? sao cô bất cẩn thế… nghĩ một lúc cô nói.

– Tôi có nghe anh Nam và Vy nói qua.

Huy vẫn nhìn Nhi đầy nghi ngờ nhưng rồi lại thôi khi phục vụ mang thức ăn ra, cả hai cùng ăn. Chốc chốc Huy lại nhìn Nhi như tìm kiếm một sự quen thuộc nào đó từ cô, anh luôn cảm giác cô gái trước mặt rất quen, rất rất quen,hình bóng người con gái mà luôn hiện lên trong đầu anh có dáng vóc y hệt Nhi, điều đó làm anh nghi ngờ nhiều hơn. Nhưng rồi Huy lại nghĩ lỡ đâu chỉ là một sự trùng hợp thì sao? đâu phải chỉ mỗi mình Nhi có hình dáng này chứ, lỡ đâu mai này bạn gái “N” nào đó của anh trở về thì sao? đầu Huy cứ rối tung lên.

Kết thúc bữa ăn trưa Nhi trở lại phòng làm việc, cô còn rất nhiều thứ phải làm.

Huy đứng ở cửa sổ nhìn xuống lòng đường đang tấp nập xe cộ, đêm đã buông xuống không khí mát mẻ hơn hắn. Huy nhớ lại những việc đã xảy ra ngày hôm nay những việc liên quan đến Hiểu Nhi, tự nhiên anh lại thấy nhớ cô, lạ thật anh đã gặp biết bao người con gái nhưng chỉ có cô là đặc biệt nhất, vừa hậu đậu vừa vụng về lại thích gây chuyện thế mà anh lại thấy đáng yêu, thú vị. Bàn tay Huy vô thức đưa lên cổ chạm vào sợi dây chuyền hình giọt nước ấy hai kí tự N.H lấp lánh dưới ánh đèn điện, thật ra “N” là Nhi hay là ai khác?

Sáng thứ ba, điện thoại Nhi cứ reo lên inh ỏi, hôm nay là ngày lễ nên công ty cho nghĩ một ngày cô cứ tưởng được ngủ yên thân rồi ai ngờ cái điện thoại chẳng chịu cho cô yên thân một chút nào. Hiểu Nhi vươn tay ra khỏi chăn với lấy cái điện thoại đặt trên bàn.

– Alo, ai đấy?

Cô nói bằng chất giọng ngáy ngủ khiến bên kia tức xì khói.

– Trời đừng nói là mày vẫn còn ngủ đấy nhé con kia? hôm nay là ngày thử áo cưới đấy!

Tiếng linh oang oang làm Nhi tỉnh luôn, cô quên mất hôm nay có hẹn với Linh đi thử áo cưới vậy mà đêm qua làm việc muộn quá dậy không nổi, lần này chết mất thôi.

– Tao xin lỗi… đợi một chút tao tới ngay!

Cúp máy Nhi ba chân bốn cẳng chạy ngay vào nhà vệ sinh VSCN, rồi thay quần áo tức tốc đến điểm hẹn. Nhi bước vào một cửa hàng áo cưới khá lớn, vừa vào đã thấy Linh và Tuấn ngồi đó, Nhi bèn chạy đến ăn năn.

– Đừng giận mà! tại tao ngủ quên! – Nhi lay lay vai Linh năn nỉ

– Hứ…

Linh giận dỗi quay mặt sang hướng khác thế là Nhi lại chạy sang cười hì hì năn nỉ tiếp tục.

– Đừng giận mà mày giận làm cô dâu sẽ không đẹp nữa đâu.

– Thật á? – Linh hỏi lại.

– Thật!

Nhi gật đầu chắc nịt, Linh bèn cười trở lại.

– Thế này làm cô dâu sẽ đẹp!

Thật