ớc ra vẫy tay với Huy.
– Gặp lại anh sau, nhớ nhé tôi tên Hiểu Nhi!
Huy nhìn theo bóng dáng Nhi cho đến khi khuất dần miệng lầm bẩm cái tên ấy.
Cả hôm ấy phòng thiết kế được dịp ngạc nhiên một phen vì lần đầu tiên trông thấy Hiểu Nhi cười một nụ cười giòn tan.
P/s: Ai chưa kết bạn fb với Gấu thì kết bạn nha..
https://www.facebook.com/tuongvy.daukeo?__nodl
Chương 81: Bám Theo Huy.
” Yêu thương đúng nghĩa tự nó sẽ tìm về với trái tim, chẳng cần phải đi đâu xa tìm kiếm…”
Tan sở mọi người kết thúc công việc của mình, Hương đứng lên ra về đi qua bàn Nhi cô vỗ vai Nhi một cái.
– Về thôi!
Nhi ngẩng đầu lên nhìn Hương cười nhẹ.
– Cậu về trước đi tớ cũng gần xong rồi!
– Vậy tớ về trước nha, bye!
– Ok, bye!
Hương vẫy tay với Nhi rồi ra về, mọi người trong phòng về hết chỉ còn lại mỗi mình Nhi, cô đang hăng say với mẫu thiết kế, Nhi là vậy hễ đặt bút xuống thiết kế là không còn quan tâm đến những thứ bên ngoài, cô có một niềm đam mê mãnh liệt với thời trang. Thời gian cứ trôi, đồng hồ điểm từ số 5 sang số 8….. bên ngoài ánh nắng dần buông, đèn điện dần sáng lên.
Ở dãy hành lang, một người con trai vừa bước ra khỏi thang máy chợt đâu đó có tiếng hét làm anh dừng bước, đảo mắt nhìn xung quanh xem có ai không nhưng mọi thứ đều yên ắng vắng vẻ anh nghĩ mình nghe nhầm nên chân lại bước tiếp.
Lại một tiếng hét lớn phát ra từ tầng trên bây giờ là 8 giờ tối mọi người căn bản đã tan sở hết nên cảnh vật im ắng tiếng hét phát ra rất dễ nghe thấy. Huy chau mày suy nghĩ hồi lâu cuối cùng anh quyết định đi lên tầng trên xem rốt cuộc ai đang la hét ở trên đấy vào giờ này. Tầng 2 là khu vực dành cho bộ phận thiết kế không khó để Huy tìm ra văn phòng nào đang có người. Từ bên ngoài cửa sổ Huy nhìn thấy có ai đó đang lấp ló dưới gầm bàn, Huy mở cửa đi vào trong.
Tiếng bước chân càng gần làm cả người Nhi run lên cầm cập, đừng nói là tới rồi nhé, cô nhắm tịt mắt lại….không muốn đâu…..
Cô cảm nhận được có một dáng ngồi đang ngồi thấp xuống, bàn tay người đó đang đặt lên vai cô giật mình tim đập thình thịch, chết rồi trời ơi tìm tới nơi rồi, không biết do quá hoảng sợ hay sao mà cô la ó lên tay huơ loạn xạ.
– Á… tránh ra… tránh ra… ma ơi! Làm ơn đi dùm đi… năn nỉ mà…. tôi còn nhiều thứ phải làm lắm… không có thời gian đi chơi cùng đâu… đi một mình đi nhé…. hic… hic…
Huy đơ người cái cô gái này đang nổi điên gì thế? Tay Nhi cứ huơ rồi đấm loạn cả lên và xui xẻo thay gương mặt ai kia ở gần quá nên bị ăn 1 cái tát ngon lành. Huy trợn tròn mắt khi không lại bị ăn tát, Nhi vẫn đang bất bình thường Huy bèn giơ tay ra giữ chặt hai bàn tay đang múa máy của Nhi gằn giọng.
– Điên đủ chưa?
Nhi vừa nghe tiếng nói ấy cất lên thì im bặt mắt hí một bên bên kia mở ra từ từ, vừa mở mắt gương mặt ai kia đang nằm gọn trước mắt, cô há hốc miệng rồi cuối gầm mặt xuống luôn, xấu hổ quá mà. Lúc nãy đèn trong phòng bỗng chớp tắt, cô nghe có tiếng động hay tiếng bước chân ai đó nên bèn ló đầu ra xem thử ai ngờ vừa ló đầu ra thì bắt gặp một bóng người lướt qua chẳng kịp nhận thức ai với ai cô đã hét toáng lên. Bóng người kia không chịu buông tha cô mà mò đến tận phòng nghe tiếng dép thế là cô chui tuột vào gầm bàn luôn, từ bé đến giờ ngoài rắn ra cô rất sợ ma.
Huy nhìn cô gái trước mặt đang cuối gầm mặt xuống mà hỏi lại.
– Cô bị lên cơn à?
Bị tát một cái đau điến nên câu hỏi nào của Huy giọng điệu đều rất khó nghe, Nhi ức lắm nếu là Huy của trước đây sẽ không hỏi cô mấy câu khó nghe này đâu, cô là do sợ mà có phải nổi điên gì đâu cứ tức thật cái con người này.
– Sao? Lúc nãy la hét dữ dội lắm mà giờ im re vậy?
Thật là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, Nhi ngẩng đầu lên nhìn Huy trừng trừng chẳng còn mắc cỡ gì nữa cả.
– Này vừa phải thôi nhé! Tôi có lên cơn cắn anh chưa hả?
Cái giọng điệu này Huy nghe thấy rất quen thuộc nhưng không nhớ nỗi là ai nói, Huy nhìn Nhi từ tốn nói tay chỉ vào má bên phải.
– Không cắn mà tát!
Nhi kêu ôi một tiếng rồi lấy tay che miệng lại, bên má phải của Huy ửng đỏ in cả 5 dấu tay, Nhi không ngờ mình ra tay nặng như thế, cô cảm thấy mình có lỗi nên ấp úng.
– Tôi… xin lỗi! Tôi không cố ý!
Huy không nói gì chỉ cảm thấy thích thú trước biểu hiện bối rối rồi lại hối lỗi này của Nhi.. có một chút gì đó đáng yêu nhỉ?
Nhi chờ mãi vẫn chưa thấy Huy lên tiếng cô cứ nghĩ anh giận không chịu tha lỗi cho mình bèn nhẹ giọng.
– Thật sự là tôi không cố ý mà… lúc nãy… lúc nãy… tôi thấy ma… nên…
-Ma?
Huy nhắc lại với vẻ mặt buồn cười, cô gái này thú vị thật đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn sợ ma, bó tay luôn.
– Anh không tin? Thật đó tôi thấy có bóng đen cứ lướt qua lướt lại… ở ngoài đấy!
Cô chỉ tay ra ngoài rồi chợt lại thấy bóng dáng ai lấp ló đi tới, cô hét lên không suy nghĩ nhiều nhào đến ôm chặt Huy.
– Á….ma…..
Cứ phải nói là quá bất ngờ Huy chỉ biết bất động nhìn Nhi…. đang ôm chặt lấy anh. Tự nhiên anh cảm nhận như có một luồn điện chạy dọc cơ thể và cuối cùng còn lại trong anh là cảm giác ấm áp nào đó. Huy đưa tay lên vỗ nhẹ vào vai Nhi như bảo cô không có chuyện gì đâu, Nhi ở trong lòng Huy đã bớt s
