Nè không cần đâu con kia!
– Không sao đâu, mày lo tính tiền đi!
Nhi chạy hết bàn này đến bàn khác mồ hôi nhễ nhại.
– Phục vụ!
Khách ngồi phía bàn bên cửa sổ vẫy tay, Nhi lau vội mồ hôi trên trán mỉm cười.
– Quý khách dùng gì?
Tay cô ghi lia lịa rồi chạy vội vào, bên ngoài cửa một dáng người đẩy cửa bước vào, anh đứng ở ngay cửa đưa mắt nhìn quanh. Hiểu Nhi bưng khay nước ra vừa ngẩng đầu lên bước chân cô dừng lại,ánh mắt cô nhìn về phía cửa không chớp mắt. Anh tháo kính ra, một tiếng xoảng lớn vang lên, tiếng thủy tinh vỡ vụn thu hút sự chú ý của mọi người. Hiểu Nhi như chết lặng đứng chôn chân tại chỗ, không gian và thời gian tất cả cứ như ngừng lại giây phút này , Vy nghe tiếng đổ bể bèn quay lại và cả Vy cũng bất động. Người đứng ở đấy sao quen thuộc đến thế, cái dáng người ấy làm tim Hiểu Nhi đập loạn nhịp, cả nhịp thở cũng bị ngắt quãng, cô như không tin vào mắt mình…… người con trai ấy là Huy…. người mà cô luôn chờ đợi đang đứng trước mặt cô…. vẫn khuôn mặt điển trai lạnh băng ấy, vẫn cái đáng đứng kiêu ngạo ngông cuồng, vẫn là người thu hút mọi ánh mắt… Khắc Huy đã trở về…
” Từ đây đến đấy chỉ cách nhau mấy bước chân…. ấy thế mà em chẳng dám bước về phía anh…”
Chương 80: Kí Ức Thiếu Mất Em.
“Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em đang đứng trước mặt anh nhưng anh lại không biết là em yêu anh.”
Hiểu Nhi chân muốn bước đến bên cạnh Huy lắm mà sao nhấc không nổi, miệng mấp máy thành những âm thanh rời rạc nghe mà chẳng hiểu nổi, Vy biết Nhi đang bất ngờ lắm cả Vy dù đã được gặp Huy tối hôm qua, dù Nam báo trước rằng lát nữa Huy sẽ sang ấy thế mà trông thấy Huy vẫn không giữ được bình tĩnh….. bởi vì ở đây có Nhi, Nhi sẽ không biết rằng kí ức của người con trai ấy chỉ là một mảng đen trống rỗng, Huy không nhớ bản thân là ai, Cha mình là ai, Nam là ai…….. Vy nhớ lúc gặp Nam Huy có hỏi một câu ” Anh là anh họ em sao?”
Huy nhìn về phía cô gái mới vừa làm đổ vỡ mấy ly nước kia nhưng mấy giây sau anh đã rời mắt khỏi và bước thẳng về phía Vy. Hiểu Nhi như không tin vào mắt mình, Huy lướt qua cô như một người dưng lướt qua nhau trên con đường tấp nập bóng người, không một cái nhìn, không chút cảm giác…. cổ họng cô nghẹn ứ hai chữ vừa định nói ra đã kịp đứng chững lại… có phải anh ghét cô rồi không? Hay trãi qua 5 năm cô trong anh không còn tồn tại…
– Chị dâu! Anh Nam bảo em đến đây tìm chị lấy chìa khóa xe và mật mã nhà.
Hiểu Nhi quay ngoắt lại nhìn dáng Huy, đôi mày cô thoáng chau lại, cái cách xưng hô này sao lại lạ đến thế ngày ấy có bao giờ Huy gọi Vy là chị dâu hay chị đâu. Vy nghe Huy gọi mà cứ ngại ngại làm sao ấy chỉ trách là Huy không nhớ nên ai bảo sao cậu ấy gọi như vậy, cô thở dài cũng xưng chị.
– Cậu ngồi xuống bàn đi! Đợi chị một chút!
Vy rời khỏi quầy đi vào trong, Huy ngồi xuống một cái bàn cạnh chỗ Nhi đang đứng, anh thấy lạ cô gái này sao lại cứ đứng một chỗ nhìn anh mãi thế gương mặt cô biểu hiện rất nhiều cảm xúc.
Nhi xoay người bước về phía Huy cô không nhận ra rắng dưới chân mình toàn là những mảnh vỡ của thủy tinh cho đến khi có người hét lớn.
– Đừng bước!
Huy hét lên nhưng đã quá muộn Nhi đã bước lên một bước mảnh thủy tinh ở trước mũi chân đã cứa một đường khiến chân cô chảy máu, không hiểu sao khi nhìn thấy máu Huy lại chợt nhói lên rồi vô thức đứng dậy tiến về phía Nhi, anh dừng lại trước mặt cô….
Nhi nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, khuôn mặt mà suốt thời gian qua cô đã ao ước được gặp và nhớ biết nhường nào, từng đường nét trên khuôn mặt anh vẫn thế không hề thay đổi, vẫn đôi mắt đen lạnh sâu hun hút mà cô chẳng bao giờ có thể nhìn thấu, vẫn đôi lông mi đen cong vút, vẫn làn da trắng hồng y như con gái, vẫn đôi khuyên tai màu bạc thoáng ẩn hiện phía sau mái tóc nâu hạt dẻ….. và vẫn mùi hương nam tính ấy, anh đang đứng rất gần cô. Bất chợt Huy ngồi thấp xuống chăm chú nhìn vào vết thương ở chân Nhi, giờ cô mới cảm nhận cơn đau ê buốt từ ngón chân bị cứa mảnh thủy tinh ban nãy, Vy từ trong đi ra thấy chân Nhi chảy máu thì đi nhanh lại hỏi han. (khổ! có bầu không chạy được..)
– Trời ơi mày bị sao thế này?
Huy sau khi xem xét thì hỏi Vy.
– Chị có hộp y tế không?
– Có cậu đợi một chút!
Vy vội đi vào trong, Nhi từ nãy đến giờ chỉ im lặng nhìn Huy, hành động quan tâm của Huy vẫn như trước đây ân cần tỉ mỉ nhưng sao Nhi lại cảm thấy ở Huy có gì đó rất lạ, lúc đầu Huy không nhận ra cô sao bây giờ lại quan tâm cô, anh đang bị gì thế này?
Một lúc sau Vy đi ra trên tay là hộp y tế, Huy cầm lấy dìu Nhi ngồi xuống ghế, anh lấy bông lau nhẹ vết máu, rồi thấm một ít thuốc thoa vào sau đó thổi nhẹ mới dán băng cá nhân lên, từng cử chỉ dịu dàng như thể sợ Nhi đau Vy chăm chú quan sát và cô nhận ra dù Huy có mất hết kí ức thì ở trong thâm tâm Huy Hiểu Nhi vẫn tồn tại, Vy mừng vì điều đó, cô tin sẽ không bao lâu nữa Huy sẽ nhớ lại thôi. Vy lại nhìn sang con bạn của mình, Nhi vẫn không rời mắt khỏi Huy có lẽ trong lòng của Nhi lúc này đang rối lắm.
Tất cả xong xui Huy ngẩng đầu lên hỏi Nhi
