Ring ring
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325875

Bình chọn: 9.5.00/10/587 lượt.

tím nhạt, Huy thoáng nghĩ đây là phòng con gái cơ mà, anh tiến vào sâu bên trong phòng hơn và một thứ đã thu hút sự chú ý của Huy, trên bàn học có dán một tấm ảnh của một người con trai đang mỉm cười rất tươi bên cạnh có một tờ giấy note màu hồng, Huy chăm chú nhìn tấm ảnh người bên trong ảnh có lẽ là anh, Huy lại đưa mắt đọc dòng chữ trên giấy note.

– Đừng cười nữa được không? Người ta sắp chết ngất rồi! ^^ N. Love. H.

Đôi mắt Huy thoáng nheo lại vậy phòng này chắc chắn là của con gái, H ở đây có lẽ là Huy tên của anh vậy cô gái kia là ai? Bạn gái anh sao?

Huy lại đưa tay sờ vào sợi dây chuyền ở cổ, trên mặt của sợi dây chuyền cũng có hai kí tự N.H, chiếc nhẫn trên tay anh cũng thế, chẳng lẽ cô gái kia có tên bắt đầu bằng chữ N…. Huy cứ thế đứng trầm ngâm hồi lâu.

Trở về nhà vào lúc chiều muộn, hai vợ chồng Vy nhìn lên tầng trên, Nam hỏi.

– Nhi đã gặp Huy rồi à?

– Ừ! Lúc chiều.

– Sớm muộn gì cũng biết thôi em đừng tự trách, chỉ mong Huy nó mau chóng nhớ lại.

Nam cũng rầu rĩ thay, tình yêu của hai người bọn họ sao cứ như đoạn đường đầy rẫy những khúc cua đi mãi chẳng thấy bằng phẳng.

Vy đưa tay định gõ cửa phòng nhưng rồi lại thôi, Nhi đã dặn là muốn yên tĩnh Vy đành trở về phòng.

Đêm gió, Hiểu Nhi đứng bên cửa sổ nhìn về khoảng không đen mù mịt vô định trước mắt, suy nghĩ trong đầu cô cứ rối tung cả lên, cô không biết tiếp theo bản thân nên làm gì, cô sẽ phải đối mặt với Huy ra sao đây? Cô đã chờ ngày được gặp lại Huy, cô đã chờ rất lâu, vậy mà giờ đây khi gặp lại Huy mọi thứ lại rẽ sang một hướng khác…

Cô lục tìm trong hành lí quyển album mà cô cất rất kĩ, ngồi xuống giường cô lần giở từng tấm ảnh và rồi như bị cuốn vào cái gọi là kỉ niệm. Nước mắt cô rơi từng giọt từng giọt xuống tấm ảnh, làm sao để cô và anh trở về như ngày xưa đây?

Hiểu Nhi khóc một lúc thì nằm xuống và thiếp đi, trong mơ cô thấy mình đang ngồi ở bãi biển ngắm nhìn từng đợt sóng lăn tăn lúc đêm về, bỗng một dáng người ngồi xuống bên cạnh cô.

– Em lại buồn sao?

Giọng nói vừa cất lên Nhi đã nhận ra ngay là ai, cô gật đầu trả lời.

– Anh lúc nào cũng xuất hiện lúc em buồn thế?

– Vì anh ghét nhìn thấy em buồn nên phải xuất hiện để giải tỏa nỗi buồn cho em chứ.

Người ngồi bên cạnh Nhi không ai khác chính là Quân, anh cười hiền nói làm Nhi cũng cười theo.

– Em buồn chuyện gì nói anh nghe.

Nhi nhìn ra biển cất giọng trầm buồn.

– Huy đã quên mất em là ai rồi, bây giờ dù em có đứng trước mặt anh ấy cũng chỉ xem em là kẻ xa lạ….

Quân xoa đầu Nhi trước lúc Quân biến mất đã kịp nói với Nhi một câu.

– Ngốc! Cậu ấy quên thì em làm cậu ấy nhớ!

……………………………….

Hiểu Nhi giật mình tỉnh giấc, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi đã rất lâu rồi cô không mơ thấy Quân, có lẽ anh ấy biết cô buồn nên mới xuất hiện an ủi cô. Hiểu Nhi nhớ đến câu nói cuối cùng của Quân, câu nói mở ra một hướng đi mới cho cô và cả Huy.

– Nếu như anh quên em được,em sẽ làm cho anh nhớ lại và yêu em thêm một lần nữa!

Bước xuống giường Hiểu Nhi cảm thấy trong lòng mình rạo rực một niềm vui bé nhỏ, cô đã có thể lấy lại được sự yêu đời mà lâu lắm rồi mình đã đánh rơi. Mở tủ cô tìm cho mình một bộ váy đẹp nhất, trang điểm nhẹ nhàng cô sấy lại mái tóc khi đã hài lòng cô cầm theo bản thiết kế và túi xách đến công ty.

Vừa đến đại sãnh cô lại bắt gặp cảnh tượng hôm trước, cô đoán chắc chắn người làm náo loạn cả công ty lên là anh chứ không ai vào đây nữa cả, vị tổng giám đốc mới mà mọi người nói là anh rồi. Hiểu Nhi được một phen giật mình khi từ trong đám đông có tiếng nói lớn vừa nghiêm nghị vừa lạnh lẽo.

– Tôi cho các người 10s để giải tán nếu không thì chờ mất việc đi!

Câu nói vừa dứt đám đông ngay lập tức được giải tán đủ biết lới nói của Huy có uy lực lớn đến mức nào. Đại sãnh bây giờ chỉ còn lại cô và anh, anh xoay người và bắt gặp cô gương mặt có vẻ ngạc nhiên nhưng rồi rất nhanh trở lại bình thường, ánh mắt chỉ dừng lại ở cô trong giây lát rồi chuyển hướng vào thang máy. Hiểu Nhi có một chút buồn mặc dù biết Huy đã không nhớ cô là ai, có lẽ trở thành kẻ xa lạ trong mắt người mình yêu cảm giác thật khó chịu. Thấy cửa thang máy sắp đóng lại Nhi vội chạy đến giữ lại rồi đi nhanh vào trong, cô nhìn Huy mỉm cười đã đến lúc bắt đầu khiến Huy nhớ lại rồi.

– Trùng hợp quá lại gặp anh, cho tôi cảm ơn chuyện hôm qua nhé!

– Ừ!

Nhi cười méo xệch, vẫn biết Huy là cái tên lạnh lùng lại vô duyên nữa mở miệng là làm cho người khác tuột hứng, nhưng không sao… cô là ai chứ? Cô là Hiểu Nhi cơ mà sao lại chịu thua tên sao chỗi này được.

– Tôi tên Hiểu Nhi ở bộ phận thiết kế rất vui được làm quen với anh!

Hiểu Nhi chìa bàn tay ra mỉm cười giới thiệu về bản thân, Huy vừa nghe thấy cái tên đó nhịp thở bị chững lại, cái tên này sao lại quen đến thế? Và không hiểu sao Huy cũng vô thức đưa tay ra bắt lấy tay Nhi, giây phút hai bàn tay chạm nhau tim cả hai đập loạn nhịp, có một hình ảnh lướt qua đầu Huy rất nhanh rồi biến mất Huy chỉ kịp thấy bóng dáng của một cô gái nào đó mở nhạt dần.

Vội buông tay Huy ra, Hiểu Nhi khẽ ho một cái cửa thang máy kêu một tiếng tinh… cô vội bư