Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325812

Bình chọn: 8.5.00/10/581 lượt.

i giờ muốn rụng tay mà bên trong chẳng có động tĩnh gì.

– Cô có dậy không hả?….

Vẫn im lặng.

– Được đừng trách tôi đó.

Hắn mở cửa bước vào phòng, mắt dán vào con nhỏ đang trùm chăn bít đầu bít đuôi nằm trên giường. Lắc đầu tới giở chăn trên người nó ra lay lay.

– Dậy mau…

– Cô có đi học không hả?

Hắn nhìn kĩ mới thấy thì ra nó đeo headphone thì làm sao mà nghe hắn kêu chứ, có hơi chút bực bội giật tai nghe ra.

– Tôi cho cô 30s để ra khỏi giường… nếu không đừng trách tôi.

Sau câu nói hắn bắt đầu đếm.

– 1…….. 2……. 3…….9…..

Nó nghe nhưng vẫn không thèm dậy để xem hắn làm gì.

– 25….. 26….. 27… – Hắn vẫn kiên nhẫn đếm.

– 29….30….

Sau tiếng 30 hắn tiến tới bế nó lên không chút do dự tiến thẳng vào phòng tắm, nó phát hoảng la toáng lên.

– Aaaaa…. thả tôi xuống… tên biến thái này aaaaa bỏ xuống không….

Mặc kệ nó la hét giảy nảy hắn vẫn thãn nhiên.

– Ai bảo tôi cho cô 30s cô không biết nắm bắt.

– Yaaaaa…. anh bị điên hả? Thả tôi xuống tôi dậy liền… tôi còn thay đồ nữa….. anh định thay cho tôi sao hả tên biến thái?

Hắn nghe vậy mới thả nó xuống.

– 5 phút, nhanh không là ở nhà.

Rồi hắn rời khỏi phòng lái xe ra trước đợi nó.

Nó quýnh quáng VSCN thay đồ rồi bay ra xe.

– 4 phút 57s… lên xe.

Hắn nhìn đồng hồ nói rồi khởi động xe, nó bực bội dậm chân rồi cũng lên xe tới trường.

Nó và hắn đi học chung trở thành đề tài hot của tất cả học sinh trong trường, vô số những lời nói mỉa mai không dành cho nó, quen rồi nên nó cũng mặc kệ, miễn nó sống tốt thôi ai nói gì thì nó không quan tâm, họ chẳng nuôi nó ngày nào nên bận tâm làm gì.

Hắn cũng giống nó bình thản đi như không có chuyện gì, ánh mắt vô tình lướt qua dãy 12 trên lầu thì bắt gặp ánh nhìn của Quân, cậu đang nhìn nó trong lòng có một cảm giác bất an khi thấy nó đi học cùng hắn, cậu sợ……

– Ghê nha, đi học chung rồi đấy! – Tuấn cười trêu chọc

– Hai người tiến triển nhanh vậy. – Linh thêm lời.

– Điên hả? Tiến triển gì chứ? – nó liếc xeo đặt balo xuống, làm như nó muốn đi học với cái tên của nợ đó vậy cái đồ vừa điên vừa biến thái đó… yaaa nghĩ tới làm ôsin cho tên đó là nó điên tiết lên rồi đây này, hôm qua nó uống nhầm thuốc nên mới chịu ở lại..

Vy từ đâu bay tới la ầm ĩ lên.

– Này, này hai người đi học chung á!

– Đúng rồi đó Vy. – Tuấn đáp

– Khai mau hai người đang quen nhau đúng không? – Vy xăm xoi hai gương mặt phía trước. Linh và Tuấn cũng nhổm người lại.

– Làm gì có? Sáng ra mày chưa uống thuốc sao mà nói linh tinh vậy hả?

– Nghi lắm à nha! Hoàng này nhà Huy hướng nào? – Vy quay sang hỏi một câu làm cả đám khó hiểu không biết nhỏ nghĩ ra trò gì.

– Đường hướng trung tâm thương mại C-max sao vậy?

– À chả ra là nhà nhỏ Nhi hướng ngược lại đó ạ.

Cái đám gật đầu rồi lại quay ra nhìn hai nhân vật chính.

– Vậy sao hai người lại đi chung? – Hoàng hỏi thay cả nhóm.

– Ờ thì…. – nó không biết trả lời thế nào chẳng lẽ nói nó đang làm ôsin cho hắn, ôi không làm sao nói được mất mặt, quá mất mặt.

Hắn từ nãy tời giờ vẫn im lặng, không quan tâm, nhưng thấy nó cứ ấp úng nên cất lời khuôn mặt hiện một nụ cười đểu.

– Cô ta làm giúp việc cho tôi.

– Cái gì? – cả đám đồng thanh

– Không thể nào… – Đồng thanh tập 2.

– Hỏi cô ta đi.

Hắn vừa dứt lời thì bị một người nhìn tóe lửa.

– Anh….. giỏi lắm PHẠM…. KHẮC… HUY…

Nhiệt độ tăng vượt mức báo động, nó quay qua hắn nghiến răng kèn kẹt kèm theo cái mặt đầy sát khí, nó đã không muốn nói mà hắn lại cứ oang oang muốn nó điên lên đây mà, chính ai là người kêu nó ở lại mà giờ lại ngồi đây nói giọng điệu đáng ghét này chứ.

– Cô không cần phải gọi cả tên họ ra đâu. Hắn vẫn thản nhiên.

Nó đứng dậy chống chân lên ghế, tay bẻ rắc rắc giống như giang hồ chuẩn bị uýnh nhau.

– Hì…. vậy gọi bạn Huy nhé! – Nó cười rõ tươi.

Bốn đứa kia nghe nổi hết cả da gà, sợn tóc gáy nổi luôn cả da ếch. Vy và Linh ngửi thấy mùi nguy hiểm nên kéo nhau xích ra không khéo mang họa.

– Cô bệnh hả? – Hắn cũng không khác gì bọn kia.

Nó vẫn cười nhích người lại gần hắn, nghiêng người ghé sát vào tai hắn và…

– AAAAAA… TÊN BIẾN THÁI ANH MUỐN ĐI GẶP DIÊM VƯƠNG SAO? CHÍNH ANH LÀ NGƯỜI NĂN NỈ TÔI Ở LẠI VÌ TÔI QUA ĐỖI DỄ THƯƠNG, TỐT BỤNG NẤU ĂN NGON…. bla bla… sau một màn tự sướng xổ một tràng vẽ đẹp ngời sáng của mình thì..

– TÔI HIỀN QUÁ NÊN ANH KHÔNG ĐỂ TÔI YÊN ĐÂY MÀ…. CHẾT ĐI…. CHẾT QUÁCH ĐI…..

Nó hét vào tay hắn với âm lượng hơn cả 10 cái loa của trường khiến những học sinh lớp khác kéo đến ùn ùn xem chuyện vì quá tò mò không biết con điên nào trốn viện.

Họ hoang mang cực độ vì nó đang đánh tình yêu trong lòng họ không thương tiếc. Sau 1 từ Chết đi là một cái đấm đá của nó. Hắn không đánh trả vì đầu óc vẫn ong ong trên mây sau màn la hét khủng bố càn quét lỗ tai hắn, tiếng hét của nó kinh khủng thật đến cả Vy , Linh, Hoàng, Tuấn cũng phải ngồi xuống bịt tai lại tránh tình trạng thủng màng nhỉ, điếc khi mới chưa tròn 17 tuổi.

Sau khi nhận thức được mọi chuyện hắn bực mình nắm chặc lấy cánh tay đang vận động hết công suất của nó. Nó cố tình giằng tay lại nhưng không thể sao hắn lại mạnh như thế chứ nó cũng là đai đen karate