Insane
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327285

Bình chọn: 8.00/10/728 lượt.

iêng đã đến, hắn nhấc ly nước cam giấm đưa lên miệng. Nó đếm ngược 3… 2… 1…..

– Phụt….. khụ…. khụ… khụ….

– Hahahahahahahaha….

Hắn phun sạch cái chất lỏng vừa uống ra ngoài hết ho sặc sụa, nó kế bên ngồi cười nắc nẻ, cười như chưa được cười, cười như điên dại. Hắn ho đến đỏ cả mặt chạy ngay vào phòng tắm nôn thốc nôn náo.

Nó ở ngoài vừa cười vừa ngó xem hắn đã ra chưa, mãi không thấy hắn ra định bụng chạy vào xem thì hắn bước ra hình như đã tắm luôn rồi, mặt hơi xanh xao nhưng đầy sát khí đang lăm le đi về phía nó, vô thức nó lùi về phía sau rồi leo lên sofa luôn. Hắn vẫn bước tới một lúc một gần, đến sofa thì…. đặt đầu gối lên sofa nhướng người về phía nó…. người càng sát lại ép nó vào thành sofa….

– Dừng lại…..

Nó giơ tay lên làm thành chữ X che chắn phía trước người.

– Anh không được lại gần….

Bỏ ngoài tai những gì nó nói, khoảng cách mỗi lúc một thu hẹp càng ngày càng gần mặt đang kề sát lại…… thì….. phụt…… tối thui. Mọi thứ bị bao trùm bởi bóng tối, hai người trong phút chốc cứng đờ không nhúc nhích.

– Chuyện gì xảy ra vậy? – nó hoảng hốt hỏi.

– Mất điện rồi! – Hắn bình thản cứ như việc này đã biết trước.

– MẤT ĐIỆN….. – nó hét lên. – Sao lại mất điện vào lúc này?

Tình trạng này mà mất điện thì làm sao nó trang trí đây mai noel rồi! Xui xẻo.

– Tối quá! Điện thoại của anh đâu lấy ra đi.

– Nhờ cô mà tôi vứt trong nhà tắm luôn rồi!

Cả hai thở dài ngao ngán, điện thoại nó cũng để trên phòng rồi.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế vì không nhìn thấy gì hết, giờ phút này hắn giống như người mù vậy, nó ý thức được tư thế trước khi mất điện của cả hai lòng hơi lo lắng không thể di chuyển bậy bạ được lỡ ” chạm” vào thứ không nên ” chạm” thì chết.

Giữ nguyên tư thế một lúc lâu cả hai đều mỏi nhừ, nó nói.

– Chúng ta không thể như thế này mãi được.

– Vậy phải làm gì? Tôi không nhìn thấy.

Hắn cũng bất đắc dĩ lắm mới giữ cái điệu bộ nữa đứng nửa ngồi này đấy.

– Hay anh lùi một chút đi.

– lùi đi đâu?

– Ra phía sau ấy. Để tôi giữ tay anh cho, không ngã đâu.

Thế là nó lần tìm tay hắn trong bóng tối.

– Tay anh ở đâu? Giơ ra trước coi.

Nghe nó nói hắn huơ tay ra phía trước, nó quơ qua quơ lại cũng bắt được bèn nắm vội.

– Rồi lùi đi….

Hắn cũng bắt đầu lùi một chân trên sofa 1 chân dưới sàn, đang lùi chuẩn bị ngồi xuống xoay người thì có cái gì đó dưới sàn làm hắn trượt chân….. là lon coca của ai đó.

Người hắn nằm thẳng trên sofa tay đang bị nó giữ nên kéo luôn cả nó theo, tình hình là sau cú trượt vừa rồi cả hai người đang ôm nhau thắm thiết luôn. Nó vì quá bất ngờ nên tìm được điểm tựa là giơ tay ôm luôn. Bên ngoài trời bỗng đổ mưa, mỗi lúc một nặng hạt, từng đợt mưa tấp vào cửa sổ, giọt mưa trôi xuống làm mờ cả cửa thủy tinh. Mưa như trút nước, trời lại bắt đầu nhá nhem báo hiệu sắp có sấm chớp, nó vùi đầu vào người hắn không dám hé mắt nhìn ra ngoài…

…… RẦM….. nó nghe tiếng sấm người cũng giật lên theo, tay ôm hắn càng chặt hơn. Giờ phút này nó chỉ biết có 1 điều là ở bên cạnh hắn sẽ không còn sợ nữa, ý nghĩ đó làm nó không rời khỏi người hắn phần vì sợ, phần vì ấm và…. vì cảm giác an toàn ngự trị nơi đáy tim.

Cả người hắn cứng đờ vì cái ôm bất ngờ của nó, ngẩn một lúc hắn mới hiểu nó rất sợ sấm, mỗi lần có sấm nó sẽ như mèo con nằm trong lòng hắn. Theo phản xạ hay điều gì đó…. hắn cũng giơ tay ra ôm nó vỗ nhẹ vào vai nó, cất giọng trầm.

– Cô sợ sấm như vậy sao?

Nó gật gật đầu, vì nó đang dựa đầu vào người hắn nên hắn có thể biết được nó đang gật đầu ý bảo rất sợ.

– Tại sao lại sợ sấm?

Câu này hắn thắc mắc lâu rồi nhưng chưa có dịp hỏi cũng không tìm ra câu trả lời. Im lặng một lúc nó mới cất giọng nhỏ xíu pha lẫn một chút sợ sệt.

– Vì….. lúc nhỏ tôi bị lạc vào rừng….. Lúc đang cùng cha mẹ tham quan rừng Cúc Phương, tôi nhìn thấy một bông hoa rất đẹp ở cách đó không xa… tôi chạy về phía bông hoa đó ngắm nhìn rất lâu đến khi nhìn xung quanh thì không thấy ai hết… tôi chạy đi tìm mẹ và cha khắp nơi hét khan cả tiếng vẫn không ai trả lời….

Cả người nó hơi run lên, lúc đó nó chỉ mới 8 tuổi lại bị lạc trong rừng mặc dù là rừng nguyên sinh không có thú dữ tợn nhưng cũng không phải là nơi an toàn.

– Tôi đi mãi gọi mãi nhưng không ai đến tìm tôi cả…. lúc đó trời tối rất nhanh, mọi ánh sáng đều dần dần biến mất…. tôi đứng đó khóc mãi khóc mãi, trời lại đổ mưa…. anh biết không? Tôi rất sợ,từng đợt sấm cứ kéo đến…… tôi chỉ có 1 mình… thật sự rất sợ….

Nó nói kéo theo sự sợ hãi, 1 con bé 8 tuổi một mình ở trong rừng lại thêm trời mưa sấm chớp thật đáng sợ biết mấy, nó không hoảng loạn mới lạ, hắn cất giọng trấn an cũng như xóa bỏ sự sợ hãi của nó.

– Không sao, tất cả qua rồi, đừng nhớ lại nữa…..

Thì ra là vậy nguyên nhân mà nó lại sợ sấm là như vậy, hắn có hơi chút đau lòng, chắc lúc đó nó sợ lắm! Tự trách mình lại nhắc chuyện không nên nhắc. Nó lấy lại được bình tĩnh, mưa cũng không còn nặng hạt nữa trời đã hết sấm, nó mới ý thức được mình đang làm một hành động rất kì cục vội buông hắn ra ngồi sang bên cạnh.

– Mai anh đón Noel cùng tôi nhé! – Nó đề nghị.

– Không chắc, mai tôi phải đi Hàn Quốc