một chuyến để kí hợp đồng.
Nó thở dài, lòng buồn đến lạ, việc hắn đến làm trong công ty của cha hắn nó cũng biết chỉ là không hỏi công ty đó là công ty nào, mai là Noel mà hắn lại đi như vậy thật sự là buồn chán, không lẽ nó phải ở nhà đón noel 1 mình chứ! Vy thì đi với Nam, Linh có hẹn với Tuấn, Quỳnh Anh cũng bận đi theo đuổi anh chàng nào rồi. Hai con bạn mê trai của nó cũng bỏ rơi nó! God ơi!!!! Ông nhẫn tâm để nó cô đơn 1 mình trong ngày noel như vậy ư?
Hắn không nhìn thấy khuôn mặt thất vọng tràn trề của nó chỉ nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ. Tự dưng hắn lại thấy ghét căn bệnh quáng gà chết tiệt này!
– vậy sáng mai anh đi sao?
– Ừ.
– Khi nào về?
Hắn ngừng 1 lúc rồi nói.
– Chưa biết.
Nó không nói gì nữa chỉ dựa đầu vào sofa ngắm nhìn những giọt nước mưa bám trên ô cửa sổ. Cơn buồn ngủ chợt ùa đến, mí mắt nó trĩu nặng từ từ nhắm mắt.
Hắn nghe tiếng thở đều đều bên cạnh, chắc nó ngủ rồi vì nếu nó thức chắc chắn không im như vậy đâu. Nhớ lại cuộc gọi lúc chiều.
” – Alo, chú nghe
– Chú có thể giúp cháu 1 chuyện không?
– Được cháu nói đi.
– Có thể giúp cháu làm mất điện toàn thành phố vào 8h tối nay và 7h sáng ngày mai không?
Đầu giây bên kia ngập ngừng.
– Sao cháu lại muốn như vậy? E là không hay đâu.
– Cháu có việc gấp.
Suy nghĩ một lát ông ta gật đầu nói.
– thôi được.
– cảm ơn chú.
………..”
Hắn không biết làm vậy là đúng hay sai nhưng nếu đã chọn cách che dấu thì hắn chỉ còn cách làm đến cùng, nụ cười đó, ánh mắt đó hắn không để nó mất đi được. Thông tin đó hãy chìm xuống theo chuyến bay đó đi.
●☆● hi… các bạn lúc này lịch học của mình nhìu quá nên ra chương không đúng hẹn, mọi người thông cảm nhé! Có đôi lúc mình cũng có ý định bỏ fic nhưng rồi lại không muốn…. nhiều khi thấy mình viết chẳng hay bằng ai lại thấy rất buồn được mọi người ủng hộ thật sự mình rất vui… hi vọng mọi người sẽ cùng mình đi hết truyện nhé! Tiếp thêm cho tg động lực nhìu nhìu để tg viết nhìu nhìu chương nữa nha! ^^
Chúc m.n đọc truyện vui vẻ…
Chương 47: Câu Chuyện Đêm Noel. (1)
Hôm nay nó đến trường 1 mình, sau khi thức dậy nó đã thấy mình nằm trong phòng, tìm khắp nhà cũng không thấy hắn, đi thật rồi! Người đón Noel cuối cùng của nó cũng đi luôn rồi, ông trời thật biết trêu người mà.Vào lớp đã thấy mặt mày ủ dột của nó, Vy bèn sắn lại hỏi han.
– Mày không khỏe hả?
Nó vẫn chống tay lên bàn lắc lắc đầu.
– Vậy mày đói bụng hả?
Lắc đầu.
– Hay… mày buồn hả?
Gật đầu.
– Nói đi đưa nào dám làm mày buồn tao xử đẹp nó dùm mày. Ai? – Vy mặt mày hình sự.
Nó lười biếng nói, ánh mắt liếc Vy.
– Mày muốn biết ai sao? Tao nói mày phải xử đẹp nó đó.
Vy gật đầu chắc nịch.
– Là…… MÀY VỚI CON LINH ĐÓ!!!.
Nó bực bội nói lớn, Vy xụ mặt xuống luôn.
– Tao với nhỏ Linh có làm gì mày đâu.
– Không làm gì á? Không làm gì á? Tụi mày là cái bọn trọng sắc khinh bạn, có trai là quên luôn cả tao, hôm nay là Noel là Noel đó! Tụi mày lại bỏ mặc tao….
Bao nhiêu kìm nén nó xả luôn một tràn, xong rồi úp mặt xuống bàn luôn. Không chỉ bực bội Vy và Linh mà nó còn tức giận tên sao chỗi kia nữa, nói đi là đi không chào 1 tiếng.
Vy hiểu ra vấn đề, ra sức năn nỉ nó.
– Nhi yêu dấu, xin lỗi mà!
…………………………
– Nhi ơi…. hay tối nay tụi tao không đi riêng nữa, đi chung với mày nhé!
Nó vẫn giận không thèm trả lời, tiếng trống vào học cũng cắt đứt sự mè nheo của Vy.
SEOUL, HÀN QUỐC.
Một chàng trai trẻ tuổi bước ra từ chiếc Lexus, phía sau còn có một chàng trai khác nhìn có vẻ lớn tuổi hơn. Hai người họ bước vào một tòa nhà cao ốc ” C.MISS”.
– Xin chào, tôi có thể giúp gì được cho hai vị?
( ở Hàn Quốc họ giao tiếp bằng tiếng anh nhé, tác giả không giỏi tiếng anh nên viết bằng tiếng việt ^^).
– Chúng tôi đến gặp giám đốc của cô. – Chàng trai đi cùng hắn lên tiếng, anh ta là thư kí Lâm.
– Xin hỏi hai vị có hẹn trước không?- Cô lễ tân vui vẻ hỏi, ánh mắt vẫn không thôi nhìn hắn.
– Rồi!
– Vậy xin mời đi theo tôi.
Cô ta đi trước đưa họ lên tầng 10 của tòa nhà cũng là công ty thời trang khá nổi tiếng ở Seoul ” C.Miss”.
Giám đốc công ty niềm nở tiếp đón hắn, hai bên bắt đầu thảo luận về hợp đồng và kế hoạch mở rộng thị trường giữa C.Miss và H&H.
……………………………………………………………..
Trước sự mè nheo cũng như năn nỉ, xin lỗi kịch liệt của hai con bạn, nó cũng mềm lòng đi cùng bọn họ.
Quỳnh Anh có mặt tại dãy khối 11 làm cho bọn nam sinh rú hét rần trời, nhỏ chỉ cười cười rồi chạy thẳng vào lớp tìm bọn nó.
– Mọi người tối nay có đi chơi không? – Nhỏ ngồi chỗ hắn quay mặt xuống hỏi mọi người, nó không hứng thú nữa nên ngồi đua xe.
– Có chứ, em đi cùng bọn chị nhé! -Linh nói.
– Tất nhiên, đi một mình chán lắm! Anh Hoàng tối nay anh sang đón em có được không?
Hoàng đang đọc sách, nghe Quỳnh Anh nói cũng ngẩng đầu lên gật đầu.
– Được, 7h anh sang đón em.
Quỳnh Anh cười tươi, Linh nhìn cũng cười tủm tỉm kéo Quỳnh Anh ra ngoài.
– Chị biết tỏng rồi đấy! -Sau khi ra khỏi lớp Linh mới nói nhìn Quỳnh Anh cười thích thú.
– Hả? Chị biết cái gì?
Quỳnh Anh ngu ngơ hỏi, không hiểu Linh nói gì.
– Người mà đêm hôm đó em nói là Hoàng đúng không?