Bị nói trúng tim đen nhỏ chỉ biết cuối mặt ngượng ngùng.
– Haizzz… em ngốc quá! Thích cậu ấy thì theo đuổi có gì sai đâu, cậu ấy cũng chưa có người yêu mà!
– Nhưng… anh ấy không thích em.. lâu vậy rồi vẫn chỉ xem em là em gái.
Quỳnh Anh hướng mắt nhìn vào khoảng không phía trước ánh mặt buồn hẳn đi. Linh vỗ vai nhỏ an ủi.
– Không có việc gì là mãi mãi, chị tin 1 ngày cậu ấy sẽ nhìn ra tình cảm của em. Cố lên nào em gái!
Nhỏ nhìn Linh gật đầu.
– Em biết rồi, cảm ơn chị.
Tan học, nó không chịu để Vy và Linh đưa về, một mình lang thang trên vỉa hè. Vừa đi vừa nhảy rồi lại đếm bước chân cười 1 mình. Đằng sau, Quân nhìn nó cười, nó đáng yêu quá, trẻ con nữa, trưa nắng như vậy mà vừa đi vừa nhảy dưới bóng cây. Cậu đi theo sau nó 30 phút rồi mà nó cũng không phát hiện, không biết là đang nghĩ gì mà chăm chú như vậy.
Hết nhảy đếm bước chân nó lại chuyển sang hát, cậu cũng hát cùng nó, một người đằng trước một người đằng sau, khoảng cách gần như vậy nhưng sao cậu lại thấy xa xăm quá muốn bước lại gần thì sợ nó sẽ biến mất.
Đang tung tăng đi nó bỗng thấy 1 cậu bé chạy ra đường nhặt quả bóng, ở đằng sau có 1 chiếc xe đang lao đến. Không do dự nó lao nhanh đến, miệng hét.
– CẨN THẬN….
Đẩy ngã cậu bé vào lề đường, chiếc xe đã lao đến chỉ còn cách nó khoảng 5 bước chân nữa thôi,nó chỉ biết nhắm mắt chờ đợi, ngay lúc đó có 1 bàn tay kéo mạnh người nó, vì lực kéo quá mạnh nó ngã nhào vào người ai đó. Sau một hồi trấn tỉnh nó mới dám hé mắt ra nhìn xung quanh, đưa mắt nhìn lên một gương mặt quen thuộc đang mỉm cười nhìn nó.
– Anh…. Quân…
Nó ấp úng mở miệng, đứng thẳng dậy.
– Cô bé ngốc này, em muốn đi gặp Diêm vương sao?
Lúc này Quân mới cau mày nhìn nó trách móc.
– Em…. chỉ là em thấy cậu bé gặp nguy hiểm thôi… em không nghĩ nhiều như vậy…
– Thật hết nói nổi em mà, nếu không có anh em có biết sẽ xảy ra chuyện gì chưa?
Quân không vui nhìn nó nói, lúc nhìn thấy nó lao ra, tim cậu như ngừng đập vậy cũng may cậu nhanh chân không thôi cô gái ngốc này e là đã….
– Em xin lỗi! Lần sau em sẽ chú ý mà… – Nó cuối đầu.
– Còn có lần sau….
– À không, cảm ơn anh, không có lần sau đâu, đừng giận nữa mà.
Nó lắc cánh tay Quân năn nỉ bày ra bộ mặt cún con của mình, và lần nảo cũng hiệu quả nhất là với Quân. Cậu xoa đầu nó.
– Nhớ đó!
Nó vui vẻ gật đầu, chợt nhớ ra, nó đảo mắt nhìn xung quanh, cậu nhóc đang nằm nhăn nhó dưới đất, nó chạy nhanh lại đỡ.
– Bé con, em không sao chứ? – phủi quần áo cho cậu bé nó lo lắng hỏi.
– Em đau chân quá! Chị ơi!!! Hic…hic… – Cậu nhóc khóc.
Nhìn xuống chân cậu bé hình như chảy máu, chắc là cà xuống mặt đường nên mới bị thương.
– Ngoan nào đừng khóc…..
– Bi à!!! Con sao lại bị thương?
Tiếng người phụ nữ cất lên, chắc là mẹ của cậu bé.
– Em nó lao ra đường nhặt bóng, may mà không sao, chị nhớ nhắc bé cẩn thận hơn nhé!
Nó nói với mẹ của cậu bé.
– Cảm ơn em nhiều, may mà có em.
– Không sao, thôi em đi đây, bé con chị đi nhé!!
Cậu bé vẫy vẫy tay với nó, nó cũng vẫy tay với cậu bé rồi cùng Quân đi bộ về nhà.
Dọc đường Quân kể cho nó nghe vô số truyện cười, nó cười muốn sái quai hàm, Quân đúng là hài hước, ở bên Quân nó cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái không gò bó gì cả. Bỗng Quân lên tiếng đề nghị.
– Tối nay đi chơi Noel cùng anh nhé!
Nó dừng bước, nhìn Quân thấy ánh mắt mong đợi nó bèn gật đầu. Thôi thì đi cùng Quân vậy cho bọn kia được tự do hẹn hò.
– Vậy tối anh đến đón em.
– không… không cần đâu em tự đến được rồi! -Nó vội xua tay.
– Thôi được, vậy anh đợi em ở vòng xoay.
Nó gật đầu, cả hai cùng bước tiếp.
…………………………………………………………………..
– Tổng giám đốc cậu để tôi làm cho sáng giờ cậu vẫn chưa ăn gì rồi! – Lâm lo lắng nói.
– Không sao.
Lâm thở dài, từ khi đáp máy bay hắn đã không chịu nghỉ ngơi mà đến thẳng C.Miss kí hợp đồng, kí xong thì trở về khách sạn tiếp tục vùi đầu vào công việc, vì kế hoạch mở rộng thị trường và buổi khảo sát nhà thiết kế của C.Miss.
– Không được bữa sáng cậu đã không ăn gì rồi trưa cậu cũng bỏ bữa. Công việc lúc nào làm mà chẳng được, không phải chúng ta ở đây 2 ngày hay sao?
– 4h chiều nay tôi phải về, để tôi làm xong bản kế hoạch, còn việc khảo sát cậu ở lại xử lí đi.
Lâm ngạc nhiên.
– Sao cậu lại về?
– Tôi còn có việc .
– Thôi được vậy việc khảo sát cứ để tôi, cậu về trước cũng được, tôi đi đặt vé cho cậu.
Lâm vừa quay đầu hắn lên tiếng.
– Không cần tôi đặt rồi!
– Vậy tôi ra ngoài mua cơm cho cậu.
Hắn không nói gì, Lâm chuẩn bị rời khỏi thì hắn vội nói.
– Khoan đã, cậu có biết Noel nên tặng quà gì không?
Chợt nụ cười hiện lên trên môi Lâm, tổng giám đốc của anh gấp gáp như vậy là nôn về đón Noel cùng bạn gái, tảng băng này cũng có bạn gái rồi ư?
– Để tôi gợi ý cho tổng giám đốc.
…………………………………………………………
Nó xoay đi xoay lại trước gương, một lúc mới gật đầu hài lòng. Hôm nay nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng bên ngoài là áo len màu xanh lam cùng quần skinny màu trắng, chân đi đôi giày vải. Nó không thích mặc váy lắm vì váy rất phiền phức không đáp ứng nổi tính bay nhảy khua tay múa chân của nó, nó lại hay thích bạo lực mặc váy sẽ