là nên như thế.” Thanh âm mang theo ý cười đột ngột vang bên tai ba người đang tránh nắng nóng trong đình viện.
Hoàng Thượng!p>
Là Hoàng Thượng!
Đứng dưới mái hiên che nắng, nhất thời một lớn hai nhỏ ngây người phát hiện ra bóng dáng vị thiên tử chí tôn trong bộ thường phục nhưng vẫn rực rỡ hào quang đang đứng nhìn bọn họ, hơn nữa tựa hồ đã đến đây một hồi lâu rồi, thế mà bọn họ cự nhiên không hề phát hiện ra, trời ạ!
Lại một việc ngoài ý muốn nữa! Bởi vì mới ba ngày trước nàng vừa gặp hắn. Nhưng quả thật cũng chẳng biết là trong ý muốn hay ngoài ý muốn đây ~ Gần một tháng nay, vị đế vương tôn quý này đã 5 lần bất ngờ xuất hiện tại Minh Hạ Cung. Tùy thời tùy ý xuất hiện, tựa hồ điều này đã trở thành lạc thú gần đây của đế vương …
“Tham kiến Hoàng Thượng.” Minh Ân Hoa kìm nén sự kinh hách lại, nhanh chóng hoàn hồn, khom người hành lễ.
“Nhi thần bái kiến phụ hoàng.” Hoàng tử mới sáu tuổi nhưng đã được dạy dỗ quy củ hành lễ đâu ra đấy.
“Tất cả bình thân.”
“Phụ hoàng!” Tiểu nữ oa bốn tuổi lại khác, vẫn cứ ngây thơ, thực vui vẻ khi thấy phụ thân đến, nhưng lại không biết nên biểu đạt như thế nào. Bé không biết phải vấn an phụ thân thế nào cả, thôi thì cứ bắt chước di nương đi, nghĩ là làm nhưng giữ trọng tâm cũng không xong, thế là cả người bé ngã quỳ xuống, khiến đầu gối nhỏ xinh được một phen ôm hôn mặt đất.” Ai da!” “Cẩn thận một chút. Con có đau lắm không?” Tử Quang đế một thân thường phục đem tiểu nữ nhi ôm lấy, nâng tay lau nước mắt trên mặt bé.
“Không đau!” Tiểu nữ oa thực dũng cảm trả lời. Hấp hấp cái mũi, quả nhiên đã ngừng khóc.
“Thực dũng cảm, tốt lắm.” Tử Quang đế gật đầu khen ngợi.
Hắn trước mắt chỉ có bốn hài nhi, đối với sự trưởng thành của hài tử hắn rất coi trọng. Sau bữa tối mỗi ngày, hắn đều triệu kiến các con, hỏi một chút về cuộc sống hàng ngày, tình hình học tập. Hai hài tử lớn bởi vì đã đi học nên luôn bị áp lực, khi yết kiến Tử Quang đế vào buổi tối mỗi ngày thì đều cả người khẩn trương, sắc mặt tái nhợt, chỉ sợ sẽ bị phụ hoàng bắt đọc bài này bài nọ, không đọc được thì thật xấu hổ; nhưng thật ra hai đứa nhỏ trước mắt này bởi vì vẫn còn quá bé, lại còn chưa phải bị bắt ép khẩn cấp học hành, vẫn thuần túy là những hài tử được mọi người yêu chiều, cảm giác sợ hãi đối với phụ hoàng còn chưa sinh ra, cho nên mỗi lần nhìn thấy phụ hoàng đều thực vui sướng.
“Đều ngồi xuống đi.” Dẫn đầu đi vào trong mái che nắng, từ từ ngồi xuống ghế trúc mát lạnh, hắn ngẩng đầu nhìn dàn hoa mướp trước mắt, lại những quả mướp xen lẫn giữa cành lá xanh đậm khiến hoàng đế có chút khó tin vào mắt mình, tại sao hậu viện của Minh Hạ Cung lại trồng những loại rau dưa như thế này?
So với những cung khác mà nói, ở trong vườn tranh nhau gieo trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, Tiền viện Minh Hạ cung có đủ các loại hoa mùa hạ, lại có ao sen tươi mát, thoạt nhìn rất phù hợp với chữ “Hạ”được ban cho, so ra thì không hề kém cỏi so với các cung. Nhưng mà ở hậu viên thì lại khác, ở Minh Hạ cung này lại tràn đầy các loại rau quả, tuy là nhìn mát mắt thật đấy nhưng không thể gọi là mê người được. Biệt cung này bố trí thật kì lạ!
“Ở hậu viện này trồng toàn rau dưa sao?” Hoàng đế tò mò hỏi.
“Bẩm Hoàng Thượng, trừ rau dưa, thần thiếp còn thử trồng dưa và trái cây, nhưng có chút không thành công.”
“Nàng trồng?” Ánh mắt hắn không khỏi liếc nhìn bàn tay trắng mềm đang châm trà cho hắn.
“Đương nhiên không phải, thần thiếp không đích thân trồng. Trong cung có một cung nữ xuất thân nông gia, thần thiếp trong lúc vô tình nghe nói nàng giỏi về trồng trọt, nhất thời tò mò, liền để cho nàng ấy gieo trồng chút sơ quả trong hậu viện, nàng ấy khiến thần thiếp thật sự được mở mang tầm mắt.” Nàng mỉm cười, đệ dâng hương trà: “Hoàng Thượng thỉnh dùng trà.”
“Phụ hoàng, đợi lát nữa có dưa lạnh để ăn nha! Là con lấy đó nha.” Dư Đồng hấp tấp hiến vật quý.
“Cái gì mà muội lấy chứ? À, à, đúng là muội lấy thật, muội lấy trên người của ta chứ đâu!” Tam hoàng tử dù sao vẫn còn ít tuổi, nhất thời đã quên ở trước mặt phụ hoàng nên ăn nói cẩn thận, vội vàng phản bác muội muội đã nói không đúng. “Muội có làm được gì đâu, đấy là chưa kể muội còn chiết hỏng măng mùa xuân nữa.”
“Măng mùa xuân?” Hoàng đế hỏi, đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy bên trái có một rừng trúc nhỏ.” Là ở chỗ kia sao?”
Minh Ân Hoa gật đầu:
“Những cây trúc ở đằng kia mọc rất tốt, hàng năm mùa xuân đều có thể thu được mấy củ măng liền. Đêm qua trước lúc đi ngủ thần thiếp có nói với hai hài tử về chuyện này, thế là bọn chúng liền đứng ngồi không yên, tiện thể chúng cũng đích thân hái dưa nữa. Thần thiếp đã đưa đến trù phòng xử lý, lúc này chắc đã ướp lạnh xong, có thể ăn.”
“Hôm nay thời tiết khá nóng, ăn dưa lạnh rất thích hợp.” Tử Quang Đế thấy hai hài tử đã bộc lộ vẻ mặt thèm ăn, xoay đến xoay đi như chờ không được, vì thế khai ân nói: “Dư Dương, con mang muội muội đi xem dưa lạnh đã xử lý như thế nào đi, nếu đã xử lý tốt rồi, thì bảo thị vệ đưa lại đây.”
“Nhi thần tuân mệnh!” Tam hoàng tử hai mắt sáng ngời, nắm tay muội muội, rất nhanh chạy ào đất.
Hai gã
