Hoàng thượng nói phải

Hoàng thượng nói phải

Tác giả: Tịch Quyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324951

Bình chọn: 7.00/10/495 lượt.

bé xé ra to…

Nhưng vấn đề là, nàng không hề làm!

Nàng nghĩ rằng Dư Dương đọc được bài”Bút trận đồ”là do lúc trước đi theo đại hoàng tử đến Vô Dật Trai học tập nên đã biết trước. Nào có biết được Liễu Lệ Trì kia cự nhiên lấy danh nghĩa trợ giáo Minh Hạ tự tiện chạy đến Sơ Hi cung dạy dỗ tam hoàng tử học văn chương!

Nàng biết Liễu Lệ Trì rất tâm cơ, nhưng cũng chờ xem nàng ta từ từ thi triển như thế nào … Ai ngờ, lập tức đã gây phiền toái đến cho nàng, hơn nữa chẳng thèm che giấu!

Chương 04 phần 2

Minh Ân Hoa thừa nhận mình đang cảm thấy cực kì bức bối. Tuy rằng vẫn biết mình sẽ phải đối mặt với những điều không rủ mà đến, nhưng khi sự tình bắt đầu xuất hiện thực sự thì ngực vẫn dâng lên một trận hỏa khí giận sôi sùng sục. Sống hai mươi năm, nàng lần đầu tiên gặp người đem danh nghĩa của nàng đi làm việc, hãm hại nàng hết đường chối cãi, phủ nhận hoàn cảnh, ấy vậy mà nàng lại chỉ có thể nhẫn nhịn.

Ngay tại lúc nàng vẫn còn đang suy nghĩ trong lòng, thì hoàng đế có vẻ như hết kiên nhẫn muốn chờ đợi câu trả lời của nàng, lại mở miệng:

“Ân Hoa, nàng đã tận tâm hết sức dạy dỗ hài nhi như vậy, trẫm thật sự rất vui mừng, trẫm quyết định thưởng cho nàng một điều tâm nguyện. Chỉ cần trẫm có thể làm được, nhất định sẽ cho phép nàng. Nàng ngẫm lại xem, có điều gì muốn hoàn thành tâm nguyện hay không?”

Tâm nguyện?!

Nàng thân mình chấn động, không thể tin được hoàng đế lại ban thưởng như vậy, thân là đế vương chí tô hắn nhất định sẽ không xem thường lời đã được nói ra. Hơn nữa hắn lại tùy hứng ban thưởng trong khi nguyên nhân chỉ là một chuyện quá đỗi nhỏ bé không đáng kể như vậy, nàng cảm thấy rất thái quá! Hoàng Thượng vì sao có thể dễ dàng nói ra như vậy?!

Cái gọi là quân vô hí ngôn, có nghĩa là nếu như hoàng đế tùy tiện nói ra một câu, đều có khả năng tạo thành những việc nghiêm trọng mà hậu quả không thể bù lại được, cho nên là bậc quân vương phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, lại càng không nên tùy tiện đáp ứng nguyện vọng của ai đó, mà không có điều kiện hạn chế.

Huống chi, nàng cũng không phải chân chính lập công, hoàng đế cũng không phải thật lòng đang khen nàng, cùng với lời nói khen nàng, không bằng nói là đang thử nàng cái gì đó. Ở tình huống như vậy, hắn lại thoải mái cấp cho nàng một nguyện vọng, thật sự là chuyện bất khả tư nghị!

Nam nhân này, rốt cuộc muốn nàng phải như thế nào đây? Minh Ân Hoa đáy lòng phiếm khổ, khom người nói nhỏ:

“Hồi Hoàng Thượng, ban thưởng của người quá nặng, thần thiếp vô công không chịu lộc, vạn vạn không thể cáng đáng nổi…“

“Cái gì gọi là vô công không chịu lộc? Trẫm đã vừa nói rằng nàng có công, nàng lại tức khắc đáp lại vô công không chịu lộc. Như thế nào? Lời trẫm nói vậy mà vào tai nàng không có giá trị sao, cớ thể tùy ý phản bác sao?” hắn ôn hòa chất vấn.

Nàng vội vàng quỳ xuống: “Thỉnh Hoàng Thượng thứ tội, thần thiếp không dám!”

“Trẫm thực sự không nhìn thấy nàng không dám ở chỗ nào.” Hừ nhẹ một tiếng.

“Thần thiếp vô tâm, thỉnh Hoàng Thượng tha thứ.” Nàng vừa dập đầu vừa nói.

Nhìn thấy nàng chịu hạ thấp tư thái, rốt cục cũng làm ặt mũi cùng tâm lý của hoàng thượng được an bình.

“Có công phải thưởng, có lỗi phải chịu phạt. Trẫm là người luôn tận lực duy trì thưởng phạt phân minh, nàng đối với việc giáo dục hoàng tử đạt được thành quả lớn lao, trẫm nghĩ thưởng nàng, có gì không đúng?”

“Hoàng Thượng, thỉnh người tha thứ cho thần thiếp không biết phân biệt. Thần thiếp…“

Tử Quang Đế nâng nàng dậy.

“Được rồi, đứng lên đi, quần áo đều bẩn hết rồi.” Tùy tay lược lược làn váy nàng. Hắn nắm tay nàng hướng ra bên ngoài: “Đừng sợ. Nàng cũng tự tin lên. Nàng cứ luôn khiếp sợ như thế thì làm sao sau này trẫm có thể an tâm đem toàn bộ hậu cung giao cho nàng chứ.”

“Hoàng Thượng!” Trời ạ, không cần lại dọa nàng như thế đi! Độc tài hậu cung là quyền lợi của hoàng hậu, nhất cung đứng đầu không thể có được thiện quyền!

Tử Quang Đế như là hiểu được sự sợ hãi của nàng, nắm tay Minh Ân Hoa kéo về phía sau đại môn, vừa đi vừa nói:

“Chớ hoảng sợ, nàng đừng nói những lời ủ rũ làm chọc trẫm phiền lòng. Dù sao trẫm tâm ý đã quyết, hậu cung sự vụ, một ngày nào đó sẽ giao đến tay nàng; còn việc đáp ứng tâm nguyện của nàng không chỉ là nói chơi. Nàng mấy ngày nay suy nghĩ một chút đi, đến đêm ngày mười lăm, hãy cho trẫm biết đáp án.” Đề tài dừng ở đây, đang định bước ra cổng vòm, hắn lại quay đầu nói: “Xem ra hai hài tử tham ăn kia ở trù phòng ngoạn quên đường về rồi, theo trẫm đi xem thôi.”

Ngay tại khi Tử Quang Đế cùng Minh Ân Hoa bước ra cổng vòm đồng thì thị vệ canh giữ ở bên ngoài đột nhiên xông lên tóm lấy một thân ảnh.

“Làm càn!” Lưỡng đạo sắc bén chuẩn xác đặt tại trên cổ kẻ xâm nhập, chỉ cần thêm một động tác, đầu nhất định lập tức chuyển nhà.

“Ai da!” Người vừa bị chế trụ nũng nịu kêu thảm, vật trên tay cũng rơi xuống.

Liễu Lệ Trì cảm thấy phi thường ảo não. Nếu không phải bị Vịnh Đông Cung nương nương lôi kéo hỏi đông hỏi tây hỏi đủ thứ chuyện trên đời thì làm sao lại muộn như thế này chứ.Thật bực mình, Vịnh Đông Cung nương nương rắc rối kia chỉ kém chư


Duck hunt